Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1010
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1010Lê Minh Hằng tức thì bị dọa đến nỗi sắc mặt tái nhợt.“Bây giờ tôi không thích nổi giận nhưng không có nghĩa là Liễu Chí Trung tôi không còn uy nghiêm nữa, một số người tốt nhất nên kiềm chế lại nếu ai dám can đảm tiếp tục giở trò ở trong tập đoàn thì tôi chắc chắn sẽ không buông tha!”“Tan họp!”Sau khi Liễu Chí Trung nói xong thì sải bước xoay người rời khỏi phòng họp.Lâm Vân đứng dậy đi về phía Lê Minh Hằng .“Chủ tịch Vân.”“Chủ tịch Vân.”Những nơi mà Lâm Vân đi qua nhóm quản lý cấp cao đều nhao nhao hành lễ hỏi thăm Lâm Vân.Dù sao thì bây giờ thân phận c*̉a Lâm Vân là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a tập đoàn nên xưng hô hiển nhiên cũng phải thay đổi.Lâm Vân nhanh chóng đi đến đứng trước mặt Lê Minh Hằng và những quản lý cấp cao c*̀ng phe với ông ta.Tất cả họ đều cúi đầu.“Ngô Khang, Lê Cương Trực, Lý Duy các người nhìn thấy tôi mà không biết chào hỏi sao?” Lâm Vân nhíu mày hỏi.“Chủ tịch Vân.”Những người này chỉ có thể hành lễ rồi mở miệng chào hỏi.Lâm Vân lại nhìn về phía Lê Minh Hằng giám đốc tài chính cười giễu hỏi:“Lê Minh Hằng , còn anh thì sao? Anh còn đứng thất thần ra đó làm gì? Có phải là muốn tôi dạy anh không?”Khóe mắt Lê Minh Hằng hơi co lại, sắc mặt lại càng thêm khó coi.“Lâm…Chủ tịch Vân.”Sau khi Lê Minh Hằng nghiến răng nghiến lợi thì vẫn cúi đầu nói ra mấy chữ này.“Lê Minh Hằng , tôi biết anh và Lê Hải Phong là cùng một giuộc, nếu bây giờ tôi đã là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a Tỉnh Xuyên vậy thì tôi cam đoan những ngày tháng an nhàn của anh sắp kết thúc rồi.” Lâm Vân híp mắt nói.Sau khi Lê Minh Hằng nghe vậy thì cơ bắp đột nhiên giật mạnh nhưng mà anh ta lại không có cách nào phản bác.Sau khi Lâm Vân nói xong c*̃ng quay người rời khỏi phòng làm việc.Sau khi trở lại phòng làm việc của mình điện thoại c*̉a Lâm Vân vang lên, Lâm Vân nhìn thấy là Triệu Linh gọi tới.“Alo Triệu Linh.” Lâm Vân nghe điện thoại.“Lâm Vân, lần trước tôi giúp anh thuyết phục ông nội của tôi anh đã nói là sẽ mời tôi ăn cơm, đã mấy ngày rồi không phải là anh quên đấy chứ?” Trong điện thoại truyền ra giọng nói c*̉a Triệu Linh.“Làm sao có thể quên chứ? Hôm nay cô có thời gian không tối nay tôi mời cô ăn cơm, cô thấy thế nào?” Lâm Vân nói.Vốn dĩ Lâm Vân vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Triệu Linh, dù sao nếu muốn để nhà họ Triệu kết hợp với Tỉnh Xuyên hợp lực chèn ép nhà họ Phạm thị Lâm Vân vẫn cần tới sự giúp đỡ c*̉a Triệu Linh.“Đương nhiên là có thời gian.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói khẳng định c*̉a Triệu Linh.
Chương 1010
Lê Minh Hằng tức thì bị dọa đến nỗi sắc mặt tái nhợt.
“Bây giờ tôi không thích nổi giận nhưng không có nghĩa là Liễu Chí Trung tôi không còn uy nghiêm nữa, một số người tốt nhất nên kiềm chế lại nếu ai dám can đảm tiếp tục giở trò ở trong tập đoàn thì tôi chắc chắn sẽ không buông tha!”
“Tan họp!”
Sau khi Liễu Chí Trung nói xong thì sải bước xoay người rời khỏi phòng họp.
Lâm Vân đứng dậy đi về phía Lê Minh Hằng .
“Chủ tịch Vân.”
“Chủ tịch Vân.”
Những nơi mà Lâm Vân đi qua nhóm quản lý cấp cao đều nhao nhao hành lễ hỏi thăm Lâm Vân.
Dù sao thì bây giờ thân phận c*̉a Lâm Vân là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a tập đoàn nên xưng hô hiển nhiên cũng phải thay đổi.
Lâm Vân nhanh chóng đi đến đứng trước mặt Lê Minh Hằng và những quản lý cấp cao c*̀ng phe với ông ta.
Tất cả họ đều cúi đầu.
“Ngô Khang, Lê Cương Trực, Lý Duy các người nhìn thấy tôi mà không biết chào hỏi sao?” Lâm Vân nhíu mày hỏi.
“Chủ tịch Vân.”
Những người này chỉ có thể hành lễ rồi mở miệng chào hỏi.
Lâm Vân lại nhìn về phía Lê Minh Hằng giám đốc tài chính cười giễu hỏi:
“Lê Minh Hằng , còn anh thì sao? Anh còn đứng thất thần ra đó làm gì? Có phải là muốn tôi dạy anh không?”
Khóe mắt Lê Minh Hằng hơi co lại, sắc mặt lại càng thêm khó coi.
“Lâm…Chủ tịch Vân.”
Sau khi Lê Minh Hằng nghiến răng nghiến lợi thì vẫn cúi đầu nói ra mấy chữ này.
“Lê Minh Hằng , tôi biết anh và Lê Hải Phong là cùng một giuộc, nếu bây giờ tôi đã là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a Tỉnh Xuyên vậy thì tôi cam đoan những ngày tháng an nhàn của anh sắp kết thúc rồi.” Lâm Vân híp mắt nói.
Sau khi Lê Minh Hằng nghe vậy thì cơ bắp đột nhiên giật mạnh nhưng mà anh ta lại không có cách nào phản bác.
Sau khi Lâm Vân nói xong c*̃ng quay người rời khỏi phòng làm việc.
Sau khi trở lại phòng làm việc của mình điện thoại c*̉a Lâm Vân vang lên, Lâm Vân nhìn thấy là Triệu Linh gọi tới.
“Alo Triệu Linh.” Lâm Vân nghe điện thoại.
“Lâm Vân, lần trước tôi giúp anh thuyết phục ông nội của tôi anh đã nói là sẽ mời tôi ăn cơm, đã mấy ngày rồi không phải là anh quên đấy chứ?” Trong điện thoại truyền ra giọng nói c*̉a Triệu Linh.
“Làm sao có thể quên chứ? Hôm nay cô có thời gian không tối nay tôi mời cô ăn cơm, cô thấy thế nào?” Lâm Vân nói.
Vốn dĩ Lâm Vân vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Triệu Linh, dù sao nếu muốn để nhà họ Triệu kết hợp với Tỉnh Xuyên hợp lực chèn ép nhà họ Phạm thị Lâm Vân vẫn cần tới sự giúp đỡ c*̉a Triệu Linh.
“Đương nhiên là có thời gian.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói khẳng định c*̉a Triệu Linh.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1010Lê Minh Hằng tức thì bị dọa đến nỗi sắc mặt tái nhợt.“Bây giờ tôi không thích nổi giận nhưng không có nghĩa là Liễu Chí Trung tôi không còn uy nghiêm nữa, một số người tốt nhất nên kiềm chế lại nếu ai dám can đảm tiếp tục giở trò ở trong tập đoàn thì tôi chắc chắn sẽ không buông tha!”“Tan họp!”Sau khi Liễu Chí Trung nói xong thì sải bước xoay người rời khỏi phòng họp.Lâm Vân đứng dậy đi về phía Lê Minh Hằng .“Chủ tịch Vân.”“Chủ tịch Vân.”Những nơi mà Lâm Vân đi qua nhóm quản lý cấp cao đều nhao nhao hành lễ hỏi thăm Lâm Vân.Dù sao thì bây giờ thân phận c*̉a Lâm Vân là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a tập đoàn nên xưng hô hiển nhiên cũng phải thay đổi.Lâm Vân nhanh chóng đi đến đứng trước mặt Lê Minh Hằng và những quản lý cấp cao c*̀ng phe với ông ta.Tất cả họ đều cúi đầu.“Ngô Khang, Lê Cương Trực, Lý Duy các người nhìn thấy tôi mà không biết chào hỏi sao?” Lâm Vân nhíu mày hỏi.“Chủ tịch Vân.”Những người này chỉ có thể hành lễ rồi mở miệng chào hỏi.Lâm Vân lại nhìn về phía Lê Minh Hằng giám đốc tài chính cười giễu hỏi:“Lê Minh Hằng , còn anh thì sao? Anh còn đứng thất thần ra đó làm gì? Có phải là muốn tôi dạy anh không?”Khóe mắt Lê Minh Hằng hơi co lại, sắc mặt lại càng thêm khó coi.“Lâm…Chủ tịch Vân.”Sau khi Lê Minh Hằng nghiến răng nghiến lợi thì vẫn cúi đầu nói ra mấy chữ này.“Lê Minh Hằng , tôi biết anh và Lê Hải Phong là cùng một giuộc, nếu bây giờ tôi đã là phó chủ tịch hội đồng quản trị c*̉a Tỉnh Xuyên vậy thì tôi cam đoan những ngày tháng an nhàn của anh sắp kết thúc rồi.” Lâm Vân híp mắt nói.Sau khi Lê Minh Hằng nghe vậy thì cơ bắp đột nhiên giật mạnh nhưng mà anh ta lại không có cách nào phản bác.Sau khi Lâm Vân nói xong c*̃ng quay người rời khỏi phòng làm việc.Sau khi trở lại phòng làm việc của mình điện thoại c*̉a Lâm Vân vang lên, Lâm Vân nhìn thấy là Triệu Linh gọi tới.“Alo Triệu Linh.” Lâm Vân nghe điện thoại.“Lâm Vân, lần trước tôi giúp anh thuyết phục ông nội của tôi anh đã nói là sẽ mời tôi ăn cơm, đã mấy ngày rồi không phải là anh quên đấy chứ?” Trong điện thoại truyền ra giọng nói c*̉a Triệu Linh.“Làm sao có thể quên chứ? Hôm nay cô có thời gian không tối nay tôi mời cô ăn cơm, cô thấy thế nào?” Lâm Vân nói.Vốn dĩ Lâm Vân vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho Triệu Linh, dù sao nếu muốn để nhà họ Triệu kết hợp với Tỉnh Xuyên hợp lực chèn ép nhà họ Phạm thị Lâm Vân vẫn cần tới sự giúp đỡ c*̉a Triệu Linh.“Đương nhiên là có thời gian.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói khẳng định c*̉a Triệu Linh.