Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1033
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1033Sau đó, tên này nhìn Lâm Vân từ trên xuống dưới, cười nhạo nói:“Thằng kia, tao vừa nhìn cũng biết được mày cũng chỉ là một thằng nghèo hèn đúng không? Vậy mà còn dám chõ mũi vào chuyện của người khác. Tao cũng khá khen cho dũng khí của mày đó. Nên mày cũng biết điều mà mau cút đi, nếu không tao đánh cả mày đấy.”Cậu học trò gầy gò liền vội vàng nói với Lâm Vân:“Ý tốt của cậu tôi xin nhận. Nhưng cậu cũng nên đi ra chỗ khác đi, hắn không phải là người cậu có thể trêu chọc đâu.”Cậu bạn này nhìn bề ngoài của Lâm Vân thì cũng đoán hoàn cảnh của Lâm Vân cùng cậu ta không khác nhau là mấy. Đều là những người sinh viên nghèo, anh ta cũng không muốn Lâm Vân dính vào chuyện này.Lâm Vân cười nói: “Không sao, dù hắn có thế thì tôi cũng không thèm để vào mắt đâu. Chỉ cần tôi nói một câu, hắn nhất định sẽ bị đại học Kim Đô đuổi học.”“Cái gì cơ? Một câu của mày mà làm tao bị đuổi học á? Ha ha!”Tên đeo khuyên tai cũng mấy tên đi cùng hắn đều cười to lên.Mấy người đứng xem xung quanh cũng bắt đầu nghị luận.“Tên này từ đâu ra vậy? Dám nói năng mạnh miệng như thế.”“Nhìn bộ dáng của hắn cũng biết nhà chẳng cao sang gì. Vậy mà dám chen vào mấy chuyện kiểu này. Thật là bội phục dũng khí của hắn. Nhưng mà hậu quả thì…”…Giữa sân trường.“Thằng kia, tao cũng tò mò muốn biết mày có bản lĩnh gì mà đòi làm trường đuổi học tao.” Tên đeo khuyên đắc ý nói.“Được, vậy để hiệu trưởng đến xử trí chuyện này đi.” Lâm Vân nheo mắt nói.Đối với mấy tên cặn bã thế này, Lâm Vân cũng không muốn phí lời.Sau đó, Lâm Vân lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho hiệu trưởng trường đại học Kim Đô.“Hiệu trưởng, tôi đang ở cổng trường đây. Có sinh viên của trường ông gây chuyện. Trong năm phút, tôi muốn ông đến đây.” Lâm Vân lạnh giọng nói.Sau đó Lâm Vân liền cúp máy.“Chà, thằng nhãi này thế mà còn dám giả bộ gọi điện cho hiệu trưởng cơ đấy. Giả vờ cũng không tới. Ha ha.”Mấy tên tay chân của tên đeo khuyên đứng đằng sau cũng cười to lên.Tên đeo khuyên nói tiếp: “Thằng nhãi, mày giả vờ cũng khá đấy. Còn dám ra lệnh cho hiệu trưởng đến đây trong vòng năm phút. Mày nghĩ tao là thằng ngốc à? Giả bộ giơ điện thoại lên gọi liền có thể dọa tao sao?”“Tin hay không tùy cậu. Năm phút sau sẽ rõ.” Lâm Vân cười lạnh.“Được, vậy ông đây cũng chờ năm phút. Nếu mày có thể gọi hiệu trưởng đến đây, tao cũng sẵn sàng quỳ lạy mày.” Tên đeo khuyên khoanh tay nói.Mấy người đứng xem xung quanh cũng to nhỏ mà nói chuyện. Nội dung cơ bản đều xoay quanh việc tên lạ mặt này đang nói nhăng nói cuội.Cậu sinh viên gầy gò được Lâm Vân cứu vội vàng nói với Lâm Vân:“Nhân lúc họ chưa ra tay thì cậu nên chạy đi thôi. Cậu là người tốt. Tôi không muốn làm liên lụy đến cậu.”
Chương 1033
Sau đó, tên này nhìn Lâm Vân từ trên xuống dưới, cười nhạo nói:
“Thằng kia, tao vừa nhìn cũng biết được mày cũng chỉ là một thằng nghèo hèn đúng không? Vậy mà còn dám chõ mũi vào chuyện của người khác. Tao cũng khá khen cho dũng khí của mày đó. Nên mày cũng biết điều mà mau cút đi, nếu không tao đánh cả mày đấy.”
Cậu học trò gầy gò liền vội vàng nói với Lâm Vân:
“Ý tốt của cậu tôi xin nhận. Nhưng cậu cũng nên đi ra chỗ khác đi, hắn không phải là người cậu có thể trêu chọc đâu.”
Cậu bạn này nhìn bề ngoài của Lâm Vân thì cũng đoán hoàn cảnh của Lâm Vân cùng cậu ta không khác nhau là mấy. Đều là những người sinh viên nghèo, anh ta cũng không muốn Lâm Vân dính vào chuyện này.
Lâm Vân cười nói: “Không sao, dù hắn có thế thì tôi cũng không thèm để vào mắt đâu. Chỉ cần tôi nói một câu, hắn nhất định sẽ bị đại học Kim Đô đuổi học.”
“Cái gì cơ? Một câu của mày mà làm tao bị đuổi học á? Ha ha!”
Tên đeo khuyên tai cũng mấy tên đi cùng hắn đều cười to lên.
Mấy người đứng xem xung quanh cũng bắt đầu nghị luận.
“Tên này từ đâu ra vậy? Dám nói năng mạnh miệng như thế.”
“Nhìn bộ dáng của hắn cũng biết nhà chẳng cao sang gì. Vậy mà dám chen vào mấy chuyện kiểu này. Thật là bội phục dũng khí của hắn. Nhưng mà hậu quả thì…”
…
Giữa sân trường.
“Thằng kia, tao cũng tò mò muốn biết mày có bản lĩnh gì mà đòi làm trường đuổi học tao.” Tên đeo khuyên đắc ý nói.
“Được, vậy để hiệu trưởng đến xử trí chuyện này đi.” Lâm Vân nheo mắt nói.
Đối với mấy tên cặn bã thế này, Lâm Vân cũng không muốn phí lời.
Sau đó, Lâm Vân lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho hiệu trưởng trường đại học Kim Đô.
“Hiệu trưởng, tôi đang ở cổng trường đây. Có sinh viên của trường ông gây chuyện. Trong năm phút, tôi muốn ông đến đây.” Lâm Vân lạnh giọng nói.
Sau đó Lâm Vân liền cúp máy.
“Chà, thằng nhãi này thế mà còn dám giả bộ gọi điện cho hiệu trưởng cơ đấy. Giả vờ cũng không tới. Ha ha.”
Mấy tên tay chân của tên đeo khuyên đứng đằng sau cũng cười to lên.
Tên đeo khuyên nói tiếp: “Thằng nhãi, mày giả vờ cũng khá đấy. Còn dám ra lệnh cho hiệu trưởng đến đây trong vòng năm phút. Mày nghĩ tao là thằng ngốc à? Giả bộ giơ điện thoại lên gọi liền có thể dọa tao sao?”
“Tin hay không tùy cậu. Năm phút sau sẽ rõ.” Lâm Vân cười lạnh.
“Được, vậy ông đây cũng chờ năm phút. Nếu mày có thể gọi hiệu trưởng đến đây, tao cũng sẵn sàng quỳ lạy mày.” Tên đeo khuyên khoanh tay nói.
Mấy người đứng xem xung quanh cũng to nhỏ mà nói chuyện. Nội dung cơ bản đều xoay quanh việc tên lạ mặt này đang nói nhăng nói cuội.
Cậu sinh viên gầy gò được Lâm Vân cứu vội vàng nói với Lâm Vân:
“Nhân lúc họ chưa ra tay thì cậu nên chạy đi thôi. Cậu là người tốt. Tôi không muốn làm liên lụy đến cậu.”
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1033Sau đó, tên này nhìn Lâm Vân từ trên xuống dưới, cười nhạo nói:“Thằng kia, tao vừa nhìn cũng biết được mày cũng chỉ là một thằng nghèo hèn đúng không? Vậy mà còn dám chõ mũi vào chuyện của người khác. Tao cũng khá khen cho dũng khí của mày đó. Nên mày cũng biết điều mà mau cút đi, nếu không tao đánh cả mày đấy.”Cậu học trò gầy gò liền vội vàng nói với Lâm Vân:“Ý tốt của cậu tôi xin nhận. Nhưng cậu cũng nên đi ra chỗ khác đi, hắn không phải là người cậu có thể trêu chọc đâu.”Cậu bạn này nhìn bề ngoài của Lâm Vân thì cũng đoán hoàn cảnh của Lâm Vân cùng cậu ta không khác nhau là mấy. Đều là những người sinh viên nghèo, anh ta cũng không muốn Lâm Vân dính vào chuyện này.Lâm Vân cười nói: “Không sao, dù hắn có thế thì tôi cũng không thèm để vào mắt đâu. Chỉ cần tôi nói một câu, hắn nhất định sẽ bị đại học Kim Đô đuổi học.”“Cái gì cơ? Một câu của mày mà làm tao bị đuổi học á? Ha ha!”Tên đeo khuyên tai cũng mấy tên đi cùng hắn đều cười to lên.Mấy người đứng xem xung quanh cũng bắt đầu nghị luận.“Tên này từ đâu ra vậy? Dám nói năng mạnh miệng như thế.”“Nhìn bộ dáng của hắn cũng biết nhà chẳng cao sang gì. Vậy mà dám chen vào mấy chuyện kiểu này. Thật là bội phục dũng khí của hắn. Nhưng mà hậu quả thì…”…Giữa sân trường.“Thằng kia, tao cũng tò mò muốn biết mày có bản lĩnh gì mà đòi làm trường đuổi học tao.” Tên đeo khuyên đắc ý nói.“Được, vậy để hiệu trưởng đến xử trí chuyện này đi.” Lâm Vân nheo mắt nói.Đối với mấy tên cặn bã thế này, Lâm Vân cũng không muốn phí lời.Sau đó, Lâm Vân lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho hiệu trưởng trường đại học Kim Đô.“Hiệu trưởng, tôi đang ở cổng trường đây. Có sinh viên của trường ông gây chuyện. Trong năm phút, tôi muốn ông đến đây.” Lâm Vân lạnh giọng nói.Sau đó Lâm Vân liền cúp máy.“Chà, thằng nhãi này thế mà còn dám giả bộ gọi điện cho hiệu trưởng cơ đấy. Giả vờ cũng không tới. Ha ha.”Mấy tên tay chân của tên đeo khuyên đứng đằng sau cũng cười to lên.Tên đeo khuyên nói tiếp: “Thằng nhãi, mày giả vờ cũng khá đấy. Còn dám ra lệnh cho hiệu trưởng đến đây trong vòng năm phút. Mày nghĩ tao là thằng ngốc à? Giả bộ giơ điện thoại lên gọi liền có thể dọa tao sao?”“Tin hay không tùy cậu. Năm phút sau sẽ rõ.” Lâm Vân cười lạnh.“Được, vậy ông đây cũng chờ năm phút. Nếu mày có thể gọi hiệu trưởng đến đây, tao cũng sẵn sàng quỳ lạy mày.” Tên đeo khuyên khoanh tay nói.Mấy người đứng xem xung quanh cũng to nhỏ mà nói chuyện. Nội dung cơ bản đều xoay quanh việc tên lạ mặt này đang nói nhăng nói cuội.Cậu sinh viên gầy gò được Lâm Vân cứu vội vàng nói với Lâm Vân:“Nhân lúc họ chưa ra tay thì cậu nên chạy đi thôi. Cậu là người tốt. Tôi không muốn làm liên lụy đến cậu.”