Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1051
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1051Sau đó, Lâm Vân lấy ra điện thoại, gọi điện cho mấy ông chủ là anh quen ở Kim Đô. Mấy người này đều là những người mà ông ngoại đã giới thiệu với anh ở tiệc rượu.Lâm Vân gọi mấy cuộc, kết quả đều giống nhau. Vừa mới có vài hồi chuông đã bị tắt.“Lúc ở tiệc rượu, mấy người này đối xử với mình không khác gì vương tôn quý tộc, còn hết lời hứa hẹn đủ kiểu. Bây giờ công ty bị niêm phong, ngay cả điện thoại họ cũng không thèm nghe.” Lâm Vân lắc đầu nói.“Mấy người quan hệ vì lợi ích như vậy đều không đáng tin.” Thạch Hàn nói.“Thôi vậy. Gọi cho mấy ông chủ ở Bảo Thạnh xem sao.” Lâm Vân nói.Sau đó, anh lại gọi cho mấy người ở Bảo Thạnh. Mấy người này anh cũng quen biết khá lâu rồi, cũng đã qua lại nhiều lần.Nhưng tiếp tục, những cuộc gọi đều không có hồi đáp.Cuối cùng Lâm Vân gọi đến số của chủ tịch thương hội ở Bảo Thạnh.Điện thoại vang lên vài hồi chuông, sau đó liền có người nhấc máy.Xem ra anh đã không nhìn lầm con người của vị hội trưởng này. Việc ông ta nhận điện thoại làm lòng Lâm Vân thấy an tâm hơn.“Alo, chào hội trưởng. Tôi là Lâm Vân. Hiện tại tôi có chút việc, không biết ngài có thể cho tôi mượn chút tiền được không?” Lâm Vân nói.“Lâm Vân, cậu nói gì? Tôi đang ở nước ngoài, hình như tín hiệu không tốt nên nghe không rõ lắm.” Trong điện thoại vang lên tiếng của hội trưởng.Sau đó, tín hiệu bị cắt đứt.Lâm Vân nghe tiếng tút tút từ trong điện thoại, cả người cũng cứng lại.Trước đây vị hội trưởng này luôn nịnh bợ Lâm Vân. Hai người cũng đã nói chuyện rất nhiều lần. Không nghĩ khi anh vừa mới gặp chuyện, ông ta cũng không khác gì những kẻ khác.“Thế giới này quả nhiên tàn nhẫn. Thạch Hàn, cậu nói đúng. Mấy người quen nhau chỉ vì lợi ích thì hầu hết đều không đáng tin cậy.” Lâm Vân lắc đầu nói.Lâm Vân cũng không gọi điện thoại nữa. Vì kết quả như thế nào anh cũng có thể đoán được rồi.Điều duy nhất làm Lâm Vân thấy vui chính là việc những người như Thạch Hàn vẫn nguyện ý theo anh như trước.“Anh Vân, tôi nhớ ra trong tài khoản của tôi vẫn còn tiền. Anh ở đây chờ tôi một chút, tôi đi tìm một siêu thị để mua đồ ăn.” Thạch Hàn nói.Thạch Hàn nói xong liền đứng dậy rời đi.Chỉ còn lại một mình Lâm Vân ngồi ở trước cửa hàng.Lúc này, vương tuyết cũng gọi điện đến.“Alo, Lâm Vân. Chiếc Lamborghini của anh đậu trước nhà em tự nhiên bị người dùng xe kéo đi rồi. Em nghe nói tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng đã bị niêm phong. Anh không sao chứ?” Giọng nói của Như Tuyết cũng đầy vẻ lo lắng.“Như Tuyết, nếu anh chỉ còn hai bàn tay trắng, em có nguyện ý ở bên anh không?” Lâm Vân hỏi.“Đồ ngốc. Dù anh không còn gì cả, em cũng sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh. Anh Vân khỏe chứ?” Như Tuyết nói đầy thân thiết.“Như Tuyết, em đừng lo. Anh không sao hết. Chỉ là có chút chuyện vặt vãnh thôi. Rất nhanh sẽ được giải quyết.” Lâm Vân cười nói.Tất nhiên tin tức mà Như Tuyết biết cũng không nhiều, Lâm Vân cũng không muốn cô biết nhiều về việc này. Như vậy cô cũng không phải lo lắng.
Chương 1051
Sau đó, Lâm Vân lấy ra điện thoại, gọi điện cho mấy ông chủ là anh quen ở Kim Đô. Mấy người này đều là những người mà ông ngoại đã giới thiệu với anh ở tiệc rượu.
Lâm Vân gọi mấy cuộc, kết quả đều giống nhau. Vừa mới có vài hồi chuông đã bị tắt.
“Lúc ở tiệc rượu, mấy người này đối xử với mình không khác gì vương tôn quý tộc, còn hết lời hứa hẹn đủ kiểu. Bây giờ công ty bị niêm phong, ngay cả điện thoại họ cũng không thèm nghe.” Lâm Vân lắc đầu nói.
“Mấy người quan hệ vì lợi ích như vậy đều không đáng tin.” Thạch Hàn nói.
“Thôi vậy. Gọi cho mấy ông chủ ở Bảo Thạnh xem sao.” Lâm Vân nói.
Sau đó, anh lại gọi cho mấy người ở Bảo Thạnh. Mấy người này anh cũng quen biết khá lâu rồi, cũng đã qua lại nhiều lần.
Nhưng tiếp tục, những cuộc gọi đều không có hồi đáp.
Cuối cùng Lâm Vân gọi đến số của chủ tịch thương hội ở Bảo Thạnh.
Điện thoại vang lên vài hồi chuông, sau đó liền có người nhấc máy.
Xem ra anh đã không nhìn lầm con người của vị hội trưởng này. Việc ông ta nhận điện thoại làm lòng Lâm Vân thấy an tâm hơn.
“Alo, chào hội trưởng. Tôi là Lâm Vân. Hiện tại tôi có chút việc, không biết ngài có thể cho tôi mượn chút tiền được không?” Lâm Vân nói.
“Lâm Vân, cậu nói gì? Tôi đang ở nước ngoài, hình như tín hiệu không tốt nên nghe không rõ lắm.” Trong điện thoại vang lên tiếng của hội trưởng.
Sau đó, tín hiệu bị cắt đứt.
Lâm Vân nghe tiếng tút tút từ trong điện thoại, cả người cũng cứng lại.
Trước đây vị hội trưởng này luôn nịnh bợ Lâm Vân. Hai người cũng đã nói chuyện rất nhiều lần. Không nghĩ khi anh vừa mới gặp chuyện, ông ta cũng không khác gì những kẻ khác.
“Thế giới này quả nhiên tàn nhẫn. Thạch Hàn, cậu nói đúng. Mấy người quen nhau chỉ vì lợi ích thì hầu hết đều không đáng tin cậy.” Lâm Vân lắc đầu nói.
Lâm Vân cũng không gọi điện thoại nữa. Vì kết quả như thế nào anh cũng có thể đoán được rồi.
Điều duy nhất làm Lâm Vân thấy vui chính là việc những người như Thạch Hàn vẫn nguyện ý theo anh như trước.
“Anh Vân, tôi nhớ ra trong tài khoản của tôi vẫn còn tiền. Anh ở đây chờ tôi một chút, tôi đi tìm một siêu thị để mua đồ ăn.” Thạch Hàn nói.
Thạch Hàn nói xong liền đứng dậy rời đi.
Chỉ còn lại một mình Lâm Vân ngồi ở trước cửa hàng.
Lúc này, vương tuyết cũng gọi điện đến.
“Alo, Lâm Vân. Chiếc Lamborghini của anh đậu trước nhà em tự nhiên bị người dùng xe kéo đi rồi. Em nghe nói tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng đã bị niêm phong. Anh không sao chứ?” Giọng nói của Như Tuyết cũng đầy vẻ lo lắng.
“Như Tuyết, nếu anh chỉ còn hai bàn tay trắng, em có nguyện ý ở bên anh không?” Lâm Vân hỏi.
“Đồ ngốc. Dù anh không còn gì cả, em cũng sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh. Anh Vân khỏe chứ?” Như Tuyết nói đầy thân thiết.
“Như Tuyết, em đừng lo. Anh không sao hết. Chỉ là có chút chuyện vặt vãnh thôi. Rất nhanh sẽ được giải quyết.” Lâm Vân cười nói.
Tất nhiên tin tức mà Như Tuyết biết cũng không nhiều, Lâm Vân cũng không muốn cô biết nhiều về việc này. Như vậy cô cũng không phải lo lắng.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1051Sau đó, Lâm Vân lấy ra điện thoại, gọi điện cho mấy ông chủ là anh quen ở Kim Đô. Mấy người này đều là những người mà ông ngoại đã giới thiệu với anh ở tiệc rượu.Lâm Vân gọi mấy cuộc, kết quả đều giống nhau. Vừa mới có vài hồi chuông đã bị tắt.“Lúc ở tiệc rượu, mấy người này đối xử với mình không khác gì vương tôn quý tộc, còn hết lời hứa hẹn đủ kiểu. Bây giờ công ty bị niêm phong, ngay cả điện thoại họ cũng không thèm nghe.” Lâm Vân lắc đầu nói.“Mấy người quan hệ vì lợi ích như vậy đều không đáng tin.” Thạch Hàn nói.“Thôi vậy. Gọi cho mấy ông chủ ở Bảo Thạnh xem sao.” Lâm Vân nói.Sau đó, anh lại gọi cho mấy người ở Bảo Thạnh. Mấy người này anh cũng quen biết khá lâu rồi, cũng đã qua lại nhiều lần.Nhưng tiếp tục, những cuộc gọi đều không có hồi đáp.Cuối cùng Lâm Vân gọi đến số của chủ tịch thương hội ở Bảo Thạnh.Điện thoại vang lên vài hồi chuông, sau đó liền có người nhấc máy.Xem ra anh đã không nhìn lầm con người của vị hội trưởng này. Việc ông ta nhận điện thoại làm lòng Lâm Vân thấy an tâm hơn.“Alo, chào hội trưởng. Tôi là Lâm Vân. Hiện tại tôi có chút việc, không biết ngài có thể cho tôi mượn chút tiền được không?” Lâm Vân nói.“Lâm Vân, cậu nói gì? Tôi đang ở nước ngoài, hình như tín hiệu không tốt nên nghe không rõ lắm.” Trong điện thoại vang lên tiếng của hội trưởng.Sau đó, tín hiệu bị cắt đứt.Lâm Vân nghe tiếng tút tút từ trong điện thoại, cả người cũng cứng lại.Trước đây vị hội trưởng này luôn nịnh bợ Lâm Vân. Hai người cũng đã nói chuyện rất nhiều lần. Không nghĩ khi anh vừa mới gặp chuyện, ông ta cũng không khác gì những kẻ khác.“Thế giới này quả nhiên tàn nhẫn. Thạch Hàn, cậu nói đúng. Mấy người quen nhau chỉ vì lợi ích thì hầu hết đều không đáng tin cậy.” Lâm Vân lắc đầu nói.Lâm Vân cũng không gọi điện thoại nữa. Vì kết quả như thế nào anh cũng có thể đoán được rồi.Điều duy nhất làm Lâm Vân thấy vui chính là việc những người như Thạch Hàn vẫn nguyện ý theo anh như trước.“Anh Vân, tôi nhớ ra trong tài khoản của tôi vẫn còn tiền. Anh ở đây chờ tôi một chút, tôi đi tìm một siêu thị để mua đồ ăn.” Thạch Hàn nói.Thạch Hàn nói xong liền đứng dậy rời đi.Chỉ còn lại một mình Lâm Vân ngồi ở trước cửa hàng.Lúc này, vương tuyết cũng gọi điện đến.“Alo, Lâm Vân. Chiếc Lamborghini của anh đậu trước nhà em tự nhiên bị người dùng xe kéo đi rồi. Em nghe nói tập đoàn Tỉnh Xuyên cũng đã bị niêm phong. Anh không sao chứ?” Giọng nói của Như Tuyết cũng đầy vẻ lo lắng.“Như Tuyết, nếu anh chỉ còn hai bàn tay trắng, em có nguyện ý ở bên anh không?” Lâm Vân hỏi.“Đồ ngốc. Dù anh không còn gì cả, em cũng sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh. Anh Vân khỏe chứ?” Như Tuyết nói đầy thân thiết.“Như Tuyết, em đừng lo. Anh không sao hết. Chỉ là có chút chuyện vặt vãnh thôi. Rất nhanh sẽ được giải quyết.” Lâm Vân cười nói.Tất nhiên tin tức mà Như Tuyết biết cũng không nhiều, Lâm Vân cũng không muốn cô biết nhiều về việc này. Như vậy cô cũng không phải lo lắng.