Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1063
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1063Ông ngoại Liễu Chí Trung chính là người thứ hai cho anh biết cảm giác tình thân gia đình.Ngoài vấn đề tiền bạc, ông ngoại còn dạy cho anh rất nhiều đạo lý, cùng luôn ở bên anh những lúc anh cần, luôn hết mình giúp đỡ anh,Dù đã xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ngoại cũng chưa từng buông lời trách móc anh một lần.Ông ngoại chính là cây cao bóng cả, là ngọn núi vững chãi luôn che chở Lâm Vân.Lâm Vân luôn miệng gọi ông nội. Nhưng ông ngoại a đã không còn phản ứng nữa.“Thạch Hàn… Mau… Mau cùng tôi đỡ ông ngoại vào bệnh viện!” Lâm Vân run rẩy nói. Hai mắt anh cũng đã đỏ hoe.Lâm Vân và Thạch Hàn vội vàng đưa ông ngoại vào bệnh viện, tiến thẳng đến phòng cấp cứu.Bên ngoài phòng cấp cứu.Lâm Vân và Thạch Hàn đã ngồi đây đợi một tiếng đồng hồ.Hai tay Lâm Vân vẫn nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt, trên tay cũng đã nhuộm màu đỏ của máu.“Nhất định… nhất định ông ngoại đã bị đả kích quá lớn. Hơn nữa tuổi già sức yếu nên mới ngất xỉu như vậy.” Lâm Vân cắn răng, tự thì thầm nói với mình.Lúc Lâm Vân nói, giọng anh vì lo lắng mà nghe đầy run rẩy. Lâm Vân rất sợ ông ngoại sẽ xảy ra chuyện, sẽ không còn ở bên anh nữa. Mãi ah mới có thể có một người thân.Lâm Vân không mong gì, chỉ mong ông ngoại có thể tai qua nạn khỏi.Lúc này, đèn phòng cấp cứu đã tắt, bác sĩ cũng bước ra ngoài.“Bác sĩ, ông ngoại của tôi sao rồi?” Lâm Vân xông lên, vội vã tóm lấy tay bác sĩ mà hỏi đầy lo lắng.“Bệnh nhân đã tạm thời qua cơn nguy hiểm.” Bác sĩ trả lời.Lâm Vân nghe đến đó liền thở dài nhẹ nhõm, lòng như trút được một hòn đá đang đè lên trái tim.“Tôi biết… biết ông ngoại nhất định sẽ không có việc gì.” Lâm Vân run rẩy nói, nụ cười cũng trở nên méo xệch.“Nhưng…” Bác sĩ bỗng nói tiếp.“Nhưng sao cơ?” Lâm Vân nghe thấy liền giật mình.“Cậu là người nhà bệnh nhân sao? Theo tôi đi đến phòng làm việc, tôi sẽ nói rõ với cậu.” Bác sĩ nói.Lâm Vân đi theo bác sĩ đến văn phòng.“Bệnh nhân bị ung thư gan giai đoạn cuối. Hơn nữa gần đây bị xúc động mạnh nên đã bị sốc nặng. Hơn nữa, bệnh cũng đã đến giai đoạn cuối, không thể chữa trị được nữa. Có thể chỉ sống được thêm một tháng thôi.” Bác sĩ nói.“Ung… ung thư!” Mặt Lâm Vân tái nhợt, lập tức sửng sốt mà ngã xuống ghế. Đầu anh là một mảnh trống rỗng.Lúc này, Lâm Vân thấy như bầu trời sụp đổ, không có một tia hi vọng. So với lúc Tỉnh Xuyên xảy ra chuyện, lúc này anh thấy khó chịu, khổ sở hơn mấy trăm lần.Với Lâm Vân, ông ngoại chính là núi Thái Sơn, là cây cao bóng cả.Nhưng giờ phút này, anh cảm thấy như núi sụp, cây đại thụ cũng đã đổ.“Bác sĩ, chẳng lẽ không… không có cách nào nữa sao?” Lâm Vân cắn răng hỏi.“Tuổi bệnh nhân đã cao, không thể phẫu thuật được. Hơn nữa hóa trị cũng rất độc hại, chịu nhiều đau đớn, hơn nữa cũng chỉ có thể kéo dài thời gian sống thêm một chút thôi.” Bác sĩ nói.Ngừng một chút, bác sĩ nói tiếp: “Theo bệnh án, nửa tháng trước bệnh nhân cũng đã biết được bệnh tình của mình rồi. Nhưng bệnh nhân đã từ bỏ chữa trị, muốn sống tốt những ngày còn lại.”
Chương 1063
Ông ngoại Liễu Chí Trung chính là người thứ hai cho anh biết cảm giác tình thân gia đình.
Ngoài vấn đề tiền bạc, ông ngoại còn dạy cho anh rất nhiều đạo lý, cùng luôn ở bên anh những lúc anh cần, luôn hết mình giúp đỡ anh,
Dù đã xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ngoại cũng chưa từng buông lời trách móc anh một lần.
Ông ngoại chính là cây cao bóng cả, là ngọn núi vững chãi luôn che chở Lâm Vân.
Lâm Vân luôn miệng gọi ông nội. Nhưng ông ngoại a đã không còn phản ứng nữa.
“Thạch Hàn… Mau… Mau cùng tôi đỡ ông ngoại vào bệnh viện!” Lâm Vân run rẩy nói. Hai mắt anh cũng đã đỏ hoe.
Lâm Vân và Thạch Hàn vội vàng đưa ông ngoại vào bệnh viện, tiến thẳng đến phòng cấp cứu.
Bên ngoài phòng cấp cứu.
Lâm Vân và Thạch Hàn đã ngồi đây đợi một tiếng đồng hồ.
Hai tay Lâm Vân vẫn nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt, trên tay cũng đã nhuộm màu đỏ của máu.
“Nhất định… nhất định ông ngoại đã bị đả kích quá lớn. Hơn nữa tuổi già sức yếu nên mới ngất xỉu như vậy.” Lâm Vân cắn răng, tự thì thầm nói với mình.
Lúc Lâm Vân nói, giọng anh vì lo lắng mà nghe đầy run rẩy. Lâm Vân rất sợ ông ngoại sẽ xảy ra chuyện, sẽ không còn ở bên anh nữa. Mãi ah mới có thể có một người thân.
Lâm Vân không mong gì, chỉ mong ông ngoại có thể tai qua nạn khỏi.
Lúc này, đèn phòng cấp cứu đã tắt, bác sĩ cũng bước ra ngoài.
“Bác sĩ, ông ngoại của tôi sao rồi?” Lâm Vân xông lên, vội vã tóm lấy tay bác sĩ mà hỏi đầy lo lắng.
“Bệnh nhân đã tạm thời qua cơn nguy hiểm.” Bác sĩ trả lời.
Lâm Vân nghe đến đó liền thở dài nhẹ nhõm, lòng như trút được một hòn đá đang đè lên trái tim.
“Tôi biết… biết ông ngoại nhất định sẽ không có việc gì.” Lâm Vân run rẩy nói, nụ cười cũng trở nên méo xệch.
“Nhưng…” Bác sĩ bỗng nói tiếp.
“Nhưng sao cơ?” Lâm Vân nghe thấy liền giật mình.
“Cậu là người nhà bệnh nhân sao? Theo tôi đi đến phòng làm việc, tôi sẽ nói rõ với cậu.” Bác sĩ nói.
Lâm Vân đi theo bác sĩ đến văn phòng.
“Bệnh nhân bị ung thư gan giai đoạn cuối. Hơn nữa gần đây bị xúc động mạnh nên đã bị sốc nặng. Hơn nữa, bệnh cũng đã đến giai đoạn cuối, không thể chữa trị được nữa. Có thể chỉ sống được thêm một tháng thôi.” Bác sĩ nói.
“Ung… ung thư!” Mặt Lâm Vân tái nhợt, lập tức sửng sốt mà ngã xuống ghế. Đầu anh là một mảnh trống rỗng.
Lúc này, Lâm Vân thấy như bầu trời sụp đổ, không có một tia hi vọng. So với lúc Tỉnh Xuyên xảy ra chuyện, lúc này anh thấy khó chịu, khổ sở hơn mấy trăm lần.
Với Lâm Vân, ông ngoại chính là núi Thái Sơn, là cây cao bóng cả.
Nhưng giờ phút này, anh cảm thấy như núi sụp, cây đại thụ cũng đã đổ.
“Bác sĩ, chẳng lẽ không… không có cách nào nữa sao?” Lâm Vân cắn răng hỏi.
“Tuổi bệnh nhân đã cao, không thể phẫu thuật được. Hơn nữa hóa trị cũng rất độc hại, chịu nhiều đau đớn, hơn nữa cũng chỉ có thể kéo dài thời gian sống thêm một chút thôi.” Bác sĩ nói.
Ngừng một chút, bác sĩ nói tiếp: “Theo bệnh án, nửa tháng trước bệnh nhân cũng đã biết được bệnh tình của mình rồi. Nhưng bệnh nhân đã từ bỏ chữa trị, muốn sống tốt những ngày còn lại.”
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1063Ông ngoại Liễu Chí Trung chính là người thứ hai cho anh biết cảm giác tình thân gia đình.Ngoài vấn đề tiền bạc, ông ngoại còn dạy cho anh rất nhiều đạo lý, cùng luôn ở bên anh những lúc anh cần, luôn hết mình giúp đỡ anh,Dù đã xảy ra chuyện lớn như vậy, ông ngoại cũng chưa từng buông lời trách móc anh một lần.Ông ngoại chính là cây cao bóng cả, là ngọn núi vững chãi luôn che chở Lâm Vân.Lâm Vân luôn miệng gọi ông nội. Nhưng ông ngoại a đã không còn phản ứng nữa.“Thạch Hàn… Mau… Mau cùng tôi đỡ ông ngoại vào bệnh viện!” Lâm Vân run rẩy nói. Hai mắt anh cũng đã đỏ hoe.Lâm Vân và Thạch Hàn vội vàng đưa ông ngoại vào bệnh viện, tiến thẳng đến phòng cấp cứu.Bên ngoài phòng cấp cứu.Lâm Vân và Thạch Hàn đã ngồi đây đợi một tiếng đồng hồ.Hai tay Lâm Vân vẫn nắm chặt, móng tay cắm sâu vào da thịt, trên tay cũng đã nhuộm màu đỏ của máu.“Nhất định… nhất định ông ngoại đã bị đả kích quá lớn. Hơn nữa tuổi già sức yếu nên mới ngất xỉu như vậy.” Lâm Vân cắn răng, tự thì thầm nói với mình.Lúc Lâm Vân nói, giọng anh vì lo lắng mà nghe đầy run rẩy. Lâm Vân rất sợ ông ngoại sẽ xảy ra chuyện, sẽ không còn ở bên anh nữa. Mãi ah mới có thể có một người thân.Lâm Vân không mong gì, chỉ mong ông ngoại có thể tai qua nạn khỏi.Lúc này, đèn phòng cấp cứu đã tắt, bác sĩ cũng bước ra ngoài.“Bác sĩ, ông ngoại của tôi sao rồi?” Lâm Vân xông lên, vội vã tóm lấy tay bác sĩ mà hỏi đầy lo lắng.“Bệnh nhân đã tạm thời qua cơn nguy hiểm.” Bác sĩ trả lời.Lâm Vân nghe đến đó liền thở dài nhẹ nhõm, lòng như trút được một hòn đá đang đè lên trái tim.“Tôi biết… biết ông ngoại nhất định sẽ không có việc gì.” Lâm Vân run rẩy nói, nụ cười cũng trở nên méo xệch.“Nhưng…” Bác sĩ bỗng nói tiếp.“Nhưng sao cơ?” Lâm Vân nghe thấy liền giật mình.“Cậu là người nhà bệnh nhân sao? Theo tôi đi đến phòng làm việc, tôi sẽ nói rõ với cậu.” Bác sĩ nói.Lâm Vân đi theo bác sĩ đến văn phòng.“Bệnh nhân bị ung thư gan giai đoạn cuối. Hơn nữa gần đây bị xúc động mạnh nên đã bị sốc nặng. Hơn nữa, bệnh cũng đã đến giai đoạn cuối, không thể chữa trị được nữa. Có thể chỉ sống được thêm một tháng thôi.” Bác sĩ nói.“Ung… ung thư!” Mặt Lâm Vân tái nhợt, lập tức sửng sốt mà ngã xuống ghế. Đầu anh là một mảnh trống rỗng.Lúc này, Lâm Vân thấy như bầu trời sụp đổ, không có một tia hi vọng. So với lúc Tỉnh Xuyên xảy ra chuyện, lúc này anh thấy khó chịu, khổ sở hơn mấy trăm lần.Với Lâm Vân, ông ngoại chính là núi Thái Sơn, là cây cao bóng cả.Nhưng giờ phút này, anh cảm thấy như núi sụp, cây đại thụ cũng đã đổ.“Bác sĩ, chẳng lẽ không… không có cách nào nữa sao?” Lâm Vân cắn răng hỏi.“Tuổi bệnh nhân đã cao, không thể phẫu thuật được. Hơn nữa hóa trị cũng rất độc hại, chịu nhiều đau đớn, hơn nữa cũng chỉ có thể kéo dài thời gian sống thêm một chút thôi.” Bác sĩ nói.Ngừng một chút, bác sĩ nói tiếp: “Theo bệnh án, nửa tháng trước bệnh nhân cũng đã biết được bệnh tình của mình rồi. Nhưng bệnh nhân đã từ bỏ chữa trị, muốn sống tốt những ngày còn lại.”