Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1075
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1075“Anh Vân, anh yên tâm. Chỉ cần Bạch Hổ này còn sống, tôi tuyệt đối sẽ không để ông ngoại của anh xảy ra chuyện gì hết.” Bạch Hổ để tay lên ngực, nói kiên định.“Cảm ơn cậu.” Lâm Vân cảm động, gật đầu nói.Sau đó, Lâm Vân nhìn về phía ông ngoại, anh vươn tay nắm chặt lấy bàn tay già nua của ông.Lâm Vân thật sự rất sợ, chỉ sợ khi anh quay trở về, ông ngoại đã không còn nữa.Bời vì Lâm Vân cũng không biết anh phải mất bao lâu để có thể thành công. Mất bao lâu để anh có đủ thực lực đối phó với nhà họ Phạm, với gia tộc họ Trần. Một năm? Mười năm ư?“Cháu yên tâm. Ông nhất định sẽ chờ cháu trở về. Cháu cứ đi lên Hà Nội đi, nhất định phải cẩn thận, phải biết tự bảo vệ minh.” Ông ngoại dường như cũng hiểu được Lâm Vân nghĩ gì, ông cười hiền từ mà nói với Lâm Vân.“Vâng.” Lâm Vân gật đầu.“Đi thôi. Mọi chuyện đang rất gấp, không còn thời gian nữa.” Ông ngoại khoát tay, hốc mắt cũng đỏ lên. Hai mắt của Lâm Vân cũng rơm rớm nước mắt. Anh nghĩ lần này chia tay ông ngoại cũng có thể là lần cuối cùng anh được nhìn thấy ông. Nghĩ đến chuyện này, lòng Lâm Vân lại trào nên cảm giác đau xót.Ngay sau đó, Lâm Vân và Thạch Hàn xuống xe.“Bạch Hổ, lái đi.” Lâm Vân khoát tay với Bạch Hổ.Bạch Hổ gật đầu, sau đó khởi động xe, phóng đi.Lâm Vân nhìn lướt qua, thấy gần đó có một chiếc xe đang đậu, lái xe ở bên trong vẫn còn đang nghe điện thoại.“Thạch Hàn, kéo lái xe xuống.” Lâm Vân nói.Thạch Hàn gật đầu, sau đó xông lên mở cửa xe, kéo nhanh người tài xế xuống đường.“Ơ này, mấy người làm gì thế hả?” Người lái xe giật mình, ngơ ngẩn.“Tôi mua chiếc xe này của anh.” Lâm Vân nói, sau đó gỡ xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.“Đây là đồng hồ nhập khẩu từ châu Âu, trị giá mười mấy tỉ, thừa sức mua được xe này của anh. Anh bán nó mua lấy Ferrari, Lamborghini gì cũng được.” Lâm Vân nhét chiếc đồng hồ vào tay người lái xe.Lái xe nhìn kĩ, nhận ra quả thật là một chiếc đồng hồ quý giá.Lâm Vân cũng không nói nhiều, nhảy lên xe ngồi.Thạch Hàn cũng ngồi vào ghế điều khiển, bắt đầu khởi động xe.“Này! Tôi đã đồng ý đâu. Sao biết được đây là đồ thật hay đồ giả.” Lái xe hét lên.Nhưng Lâm Vân cũng không muốn nói nhiều lời nữa.“Brừm! Brừm!”Cùng với tiếng gầm rú của động cơ, chiếc xe cũng nhanh chóng phóng đi, tiến thắng vào đường quốc lộ.Lâm Vân không muốn đi đường ở Kim Đô vì sợ Phạm gia sẽ chờ sẵn ở trạm thu phí để ngăn anh lại. Nên anh quyết định đi đường quốc lộ liên tỉnh, rời đi khỏi tỉnh này càng sớm càng tốt.“Anh Vân, chiếc xe lúc nãy vẫn đang đuổi theo chúng ta.”
Chương 1075
“Anh Vân, anh yên tâm. Chỉ cần Bạch Hổ này còn sống, tôi tuyệt đối sẽ không để ông ngoại của anh xảy ra chuyện gì hết.” Bạch Hổ để tay lên ngực, nói kiên định.
“Cảm ơn cậu.” Lâm Vân cảm động, gật đầu nói.
Sau đó, Lâm Vân nhìn về phía ông ngoại, anh vươn tay nắm chặt lấy bàn tay già nua của ông.
Lâm Vân thật sự rất sợ, chỉ sợ khi anh quay trở về, ông ngoại đã không còn nữa.
Bời vì Lâm Vân cũng không biết anh phải mất bao lâu để có thể thành công. Mất bao lâu để anh có đủ thực lực đối phó với nhà họ Phạm, với gia tộc họ Trần. Một năm? Mười năm ư?
“Cháu yên tâm. Ông nhất định sẽ chờ cháu trở về. Cháu cứ đi lên Hà Nội đi, nhất định phải cẩn thận, phải biết tự bảo vệ minh.” Ông ngoại dường như cũng hiểu được Lâm Vân nghĩ gì, ông cười hiền từ mà nói với Lâm Vân.
“Vâng.” Lâm Vân gật đầu.
“Đi thôi. Mọi chuyện đang rất gấp, không còn thời gian nữa.” Ông ngoại khoát tay, hốc mắt cũng đỏ lên.
Hai mắt của Lâm Vân cũng rơm rớm nước mắt. Anh nghĩ lần này chia tay ông ngoại cũng có thể là lần cuối cùng anh được nhìn thấy ông. Nghĩ đến chuyện này, lòng Lâm Vân lại trào nên cảm giác đau xót.
Ngay sau đó, Lâm Vân và Thạch Hàn xuống xe.
“Bạch Hổ, lái đi.” Lâm Vân khoát tay với Bạch Hổ.
Bạch Hổ gật đầu, sau đó khởi động xe, phóng đi.
Lâm Vân nhìn lướt qua, thấy gần đó có một chiếc xe đang đậu, lái xe ở bên trong vẫn còn đang nghe điện thoại.
“Thạch Hàn, kéo lái xe xuống.” Lâm Vân nói.
Thạch Hàn gật đầu, sau đó xông lên mở cửa xe, kéo nhanh người tài xế xuống đường.
“Ơ này, mấy người làm gì thế hả?” Người lái xe giật mình, ngơ ngẩn.
“Tôi mua chiếc xe này của anh.” Lâm Vân nói, sau đó gỡ xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.
“Đây là đồng hồ nhập khẩu từ châu Âu, trị giá mười mấy tỉ, thừa sức mua được xe này của anh. Anh bán nó mua lấy Ferrari, Lamborghini gì cũng được.” Lâm Vân nhét chiếc đồng hồ vào tay người lái xe.
Lái xe nhìn kĩ, nhận ra quả thật là một chiếc đồng hồ quý giá.
Lâm Vân cũng không nói nhiều, nhảy lên xe ngồi.
Thạch Hàn cũng ngồi vào ghế điều khiển, bắt đầu khởi động xe.
“Này! Tôi đã đồng ý đâu. Sao biết được đây là đồ thật hay đồ giả.” Lái xe hét lên.
Nhưng Lâm Vân cũng không muốn nói nhiều lời nữa.
“Brừm! Brừm!”
Cùng với tiếng gầm rú của động cơ, chiếc xe cũng nhanh chóng phóng đi, tiến thắng vào đường quốc lộ.
Lâm Vân không muốn đi đường ở Kim Đô vì sợ Phạm gia sẽ chờ sẵn ở trạm thu phí để ngăn anh lại. Nên anh quyết định đi đường quốc lộ liên tỉnh, rời đi khỏi tỉnh này càng sớm càng tốt.
“Anh Vân, chiếc xe lúc nãy vẫn đang đuổi theo chúng ta.”
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1075“Anh Vân, anh yên tâm. Chỉ cần Bạch Hổ này còn sống, tôi tuyệt đối sẽ không để ông ngoại của anh xảy ra chuyện gì hết.” Bạch Hổ để tay lên ngực, nói kiên định.“Cảm ơn cậu.” Lâm Vân cảm động, gật đầu nói.Sau đó, Lâm Vân nhìn về phía ông ngoại, anh vươn tay nắm chặt lấy bàn tay già nua của ông.Lâm Vân thật sự rất sợ, chỉ sợ khi anh quay trở về, ông ngoại đã không còn nữa.Bời vì Lâm Vân cũng không biết anh phải mất bao lâu để có thể thành công. Mất bao lâu để anh có đủ thực lực đối phó với nhà họ Phạm, với gia tộc họ Trần. Một năm? Mười năm ư?“Cháu yên tâm. Ông nhất định sẽ chờ cháu trở về. Cháu cứ đi lên Hà Nội đi, nhất định phải cẩn thận, phải biết tự bảo vệ minh.” Ông ngoại dường như cũng hiểu được Lâm Vân nghĩ gì, ông cười hiền từ mà nói với Lâm Vân.“Vâng.” Lâm Vân gật đầu.“Đi thôi. Mọi chuyện đang rất gấp, không còn thời gian nữa.” Ông ngoại khoát tay, hốc mắt cũng đỏ lên. Hai mắt của Lâm Vân cũng rơm rớm nước mắt. Anh nghĩ lần này chia tay ông ngoại cũng có thể là lần cuối cùng anh được nhìn thấy ông. Nghĩ đến chuyện này, lòng Lâm Vân lại trào nên cảm giác đau xót.Ngay sau đó, Lâm Vân và Thạch Hàn xuống xe.“Bạch Hổ, lái đi.” Lâm Vân khoát tay với Bạch Hổ.Bạch Hổ gật đầu, sau đó khởi động xe, phóng đi.Lâm Vân nhìn lướt qua, thấy gần đó có một chiếc xe đang đậu, lái xe ở bên trong vẫn còn đang nghe điện thoại.“Thạch Hàn, kéo lái xe xuống.” Lâm Vân nói.Thạch Hàn gật đầu, sau đó xông lên mở cửa xe, kéo nhanh người tài xế xuống đường.“Ơ này, mấy người làm gì thế hả?” Người lái xe giật mình, ngơ ngẩn.“Tôi mua chiếc xe này của anh.” Lâm Vân nói, sau đó gỡ xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.“Đây là đồng hồ nhập khẩu từ châu Âu, trị giá mười mấy tỉ, thừa sức mua được xe này của anh. Anh bán nó mua lấy Ferrari, Lamborghini gì cũng được.” Lâm Vân nhét chiếc đồng hồ vào tay người lái xe.Lái xe nhìn kĩ, nhận ra quả thật là một chiếc đồng hồ quý giá.Lâm Vân cũng không nói nhiều, nhảy lên xe ngồi.Thạch Hàn cũng ngồi vào ghế điều khiển, bắt đầu khởi động xe.“Này! Tôi đã đồng ý đâu. Sao biết được đây là đồ thật hay đồ giả.” Lái xe hét lên.Nhưng Lâm Vân cũng không muốn nói nhiều lời nữa.“Brừm! Brừm!”Cùng với tiếng gầm rú của động cơ, chiếc xe cũng nhanh chóng phóng đi, tiến thắng vào đường quốc lộ.Lâm Vân không muốn đi đường ở Kim Đô vì sợ Phạm gia sẽ chờ sẵn ở trạm thu phí để ngăn anh lại. Nên anh quyết định đi đường quốc lộ liên tỉnh, rời đi khỏi tỉnh này càng sớm càng tốt.“Anh Vân, chiếc xe lúc nãy vẫn đang đuổi theo chúng ta.”