Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1100
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1100“Sư phụ, bây giờ đệ tử rời đi. Hàng năm, vào ngày giỗ của Sư phụ, đệ tử sẽ đến dâng hương, tế lễ cho Sư phụ.”Nói xong, Lâm Vân dập đầu ba cái trước quan tài đồng, sau đó xoay người, bước ra khỏi sơn động.Bước ra ngoài, Lâm Vân trực tiếp đi tới vách núi.Ngẩng đầu nhìn lên phía trên, ước chừng độ cao cũng phải vài trăm mét, người bình thường chắc chắn không có năng lực rời khỏi đây.“Đi nào!”Lâm Vân không chút do dự, trực tiếp bám lấy một gờ đá, bắt đầu leo lên. Lâm Vân tay chân phối hợp, toàn thân áp sát vào vách đá.Với thực lực của Lâm Vân bây giờ, leo lên vách núi kiểu này hoàn toàn không thành vấn đề.Hai mươi phút sau, Lâm Vân cuối cùng cũng leo lên được vách đá, đứng ở chính nơi mà Lâm Vân đã nhảy xuống trước đó.Nhìn rừng cây phía trước, Lâm Vân liếc mắt nói:“Ta là Lâm Vân, ta đã lại trở lại rồi đây, nhà họ Phạm chuẩn bị run sợ đi là vừa.”“Nhà họ Trần, chuẩn bị run sợ đi!”“Toàn bộ Tỉnh Xuyên, chuẩn bị run sợ đi!”Nói cách khác, Lâm Vân hôm nay, chính là từ tro tàn tái sinh.Lâm Vân của ngày hôm nay đã khác trước rất nhiều.Lần này, Lâm Vân là vị vua trở lại, giành lấy ngôi báu của mình.Có điều, Lâm Vân hoàn toàn không biết, trong một tháng anh ở dưới vách núi, thành phố Kim Đô và thành phố Bảo Thạnh đã có những sự thay đổi đáng sợ đến thế nào.Anh chỉ cần biết, tất cả kẻ thù đều sẽ phải chết.Không một ai có thể trốn thoát.“Ông ngoại, Bạch Hổ, Hoàng Luân, Như Tuyết, Chu Tình, Triệu Linh, Lưu Ba, mấy người chắc là tưởng tôi đã chết rồi, tôi xin lỗi, tôi đã làm cho mọi người buồn, tôi sẽ trở lại gặp mọi người ngay thôi.” Lâm Vân lẩm bẩm.“Còn có một Thạch Hàn, ta sớm báo thù cho ngươi, ta sẽ đem cả nhà họ Phạm chôn cùng với ngươi!” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi nhìn trời.Ngay sau đó, Lâm Vân bước nhanh về phía trước.…Khoảng hai mươi phút sau, Lâm Vân đi trên đường quốc lộ, dù cố gắng chặn lại mấy chiếc xe, cũng không có ai chịu dừng lại cho anh đi nhờ.Có lẽ Lâm Vân ở dưới vách núi một tháng, tóc dài bù xù, râu cũng dài, nhìn rất bẩn thỉu.Lúc này, một chiếc xe van đã cũ vừa đi tới, Lâm Vân lập tức vẫy tay.Bất ngờ, chiếc xe van dừng lại.“Anh bạn, anh cần giúp gì không?” Người lái xe hạ cửa kính, nhìn Lâm Vân.“Anh có tiện đường tới Kim Đô không, có thể cho tôi đi nhờ không?” Lâm Vân nói.“Được thôi, anh mau lên xe đi. Tình cờ tôi cũng sắp đến Kim Đô, để tôi đưa anh đi. Chỉ mất nửa tiếng là tới Kim Đô.” Người lái xe nói.“Cảm ơn anh.” Lâm Vân cười rạng rỡ, cảm ơn rồi lập tức lên xe.
Chương 1100
“Sư phụ, bây giờ đệ tử rời đi. Hàng năm, vào ngày giỗ của Sư phụ, đệ tử sẽ đến dâng hương, tế lễ cho Sư phụ.”
Nói xong, Lâm Vân dập đầu ba cái trước quan tài đồng, sau đó xoay người, bước ra khỏi sơn động.
Bước ra ngoài, Lâm Vân trực tiếp đi tới vách núi.
Ngẩng đầu nhìn lên phía trên, ước chừng độ cao cũng phải vài trăm mét, người bình thường chắc chắn không có năng lực rời khỏi đây.
“Đi nào!”
Lâm Vân không chút do dự, trực tiếp bám lấy một gờ đá, bắt đầu leo lên. Lâm Vân tay chân phối hợp, toàn thân áp sát vào vách đá.
Với thực lực của Lâm Vân bây giờ, leo lên vách núi kiểu này hoàn toàn không thành vấn đề.
Hai mươi phút sau, Lâm Vân cuối cùng cũng leo lên được vách đá, đứng ở chính nơi mà Lâm Vân đã nhảy xuống trước đó.
Nhìn rừng cây phía trước, Lâm Vân liếc mắt nói:
“Ta là Lâm Vân, ta đã lại trở lại rồi đây, nhà họ Phạm chuẩn bị run sợ đi là vừa.”
“Nhà họ Trần, chuẩn bị run sợ đi!”
“Toàn bộ Tỉnh Xuyên, chuẩn bị run sợ đi!”
Nói cách khác, Lâm Vân hôm nay, chính là từ tro tàn tái sinh.
Lâm Vân của ngày hôm nay đã khác trước rất nhiều.
Lần này, Lâm Vân là vị vua trở lại, giành lấy ngôi báu của mình.
Có điều, Lâm Vân hoàn toàn không biết, trong một tháng anh ở dưới vách núi, thành phố Kim Đô và thành phố Bảo Thạnh đã có những sự thay đổi đáng sợ đến thế nào.
Anh chỉ cần biết, tất cả kẻ thù đều sẽ phải chết.
Không một ai có thể trốn thoát.
“Ông ngoại, Bạch Hổ, Hoàng Luân, Như Tuyết, Chu Tình, Triệu Linh, Lưu Ba, mấy người chắc là tưởng tôi đã chết rồi, tôi xin lỗi, tôi đã làm cho mọi người buồn, tôi sẽ trở lại gặp mọi người ngay thôi.” Lâm Vân lẩm bẩm.
“Còn có một Thạch Hàn, ta sớm báo thù cho ngươi, ta sẽ đem cả nhà họ Phạm chôn cùng với ngươi!” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi nhìn trời.
Ngay sau đó, Lâm Vân bước nhanh về phía trước.
…
Khoảng hai mươi phút sau, Lâm Vân đi trên đường quốc lộ, dù cố gắng chặn lại mấy chiếc xe, cũng không có ai chịu dừng lại cho anh đi nhờ.
Có lẽ Lâm Vân ở dưới vách núi một tháng, tóc dài bù xù, râu cũng dài, nhìn rất bẩn thỉu.
Lúc này, một chiếc xe van đã cũ vừa đi tới, Lâm Vân lập tức vẫy tay.
Bất ngờ, chiếc xe van dừng lại.
“Anh bạn, anh cần giúp gì không?” Người lái xe hạ cửa kính, nhìn Lâm Vân.
“Anh có tiện đường tới Kim Đô không, có thể cho tôi đi nhờ không?” Lâm Vân nói.
“Được thôi, anh mau lên xe đi. Tình cờ tôi cũng sắp đến Kim Đô, để tôi đưa anh đi. Chỉ mất nửa tiếng là tới Kim Đô.” Người lái xe nói.
“Cảm ơn anh.” Lâm Vân cười rạng rỡ, cảm ơn rồi lập tức lên xe.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1100“Sư phụ, bây giờ đệ tử rời đi. Hàng năm, vào ngày giỗ của Sư phụ, đệ tử sẽ đến dâng hương, tế lễ cho Sư phụ.”Nói xong, Lâm Vân dập đầu ba cái trước quan tài đồng, sau đó xoay người, bước ra khỏi sơn động.Bước ra ngoài, Lâm Vân trực tiếp đi tới vách núi.Ngẩng đầu nhìn lên phía trên, ước chừng độ cao cũng phải vài trăm mét, người bình thường chắc chắn không có năng lực rời khỏi đây.“Đi nào!”Lâm Vân không chút do dự, trực tiếp bám lấy một gờ đá, bắt đầu leo lên. Lâm Vân tay chân phối hợp, toàn thân áp sát vào vách đá.Với thực lực của Lâm Vân bây giờ, leo lên vách núi kiểu này hoàn toàn không thành vấn đề.Hai mươi phút sau, Lâm Vân cuối cùng cũng leo lên được vách đá, đứng ở chính nơi mà Lâm Vân đã nhảy xuống trước đó.Nhìn rừng cây phía trước, Lâm Vân liếc mắt nói:“Ta là Lâm Vân, ta đã lại trở lại rồi đây, nhà họ Phạm chuẩn bị run sợ đi là vừa.”“Nhà họ Trần, chuẩn bị run sợ đi!”“Toàn bộ Tỉnh Xuyên, chuẩn bị run sợ đi!”Nói cách khác, Lâm Vân hôm nay, chính là từ tro tàn tái sinh.Lâm Vân của ngày hôm nay đã khác trước rất nhiều.Lần này, Lâm Vân là vị vua trở lại, giành lấy ngôi báu của mình.Có điều, Lâm Vân hoàn toàn không biết, trong một tháng anh ở dưới vách núi, thành phố Kim Đô và thành phố Bảo Thạnh đã có những sự thay đổi đáng sợ đến thế nào.Anh chỉ cần biết, tất cả kẻ thù đều sẽ phải chết.Không một ai có thể trốn thoát.“Ông ngoại, Bạch Hổ, Hoàng Luân, Như Tuyết, Chu Tình, Triệu Linh, Lưu Ba, mấy người chắc là tưởng tôi đã chết rồi, tôi xin lỗi, tôi đã làm cho mọi người buồn, tôi sẽ trở lại gặp mọi người ngay thôi.” Lâm Vân lẩm bẩm.“Còn có một Thạch Hàn, ta sớm báo thù cho ngươi, ta sẽ đem cả nhà họ Phạm chôn cùng với ngươi!” Lâm Vân nghiến răng nghiến lợi nhìn trời.Ngay sau đó, Lâm Vân bước nhanh về phía trước.…Khoảng hai mươi phút sau, Lâm Vân đi trên đường quốc lộ, dù cố gắng chặn lại mấy chiếc xe, cũng không có ai chịu dừng lại cho anh đi nhờ.Có lẽ Lâm Vân ở dưới vách núi một tháng, tóc dài bù xù, râu cũng dài, nhìn rất bẩn thỉu.Lúc này, một chiếc xe van đã cũ vừa đi tới, Lâm Vân lập tức vẫy tay.Bất ngờ, chiếc xe van dừng lại.“Anh bạn, anh cần giúp gì không?” Người lái xe hạ cửa kính, nhìn Lâm Vân.“Anh có tiện đường tới Kim Đô không, có thể cho tôi đi nhờ không?” Lâm Vân nói.“Được thôi, anh mau lên xe đi. Tình cờ tôi cũng sắp đến Kim Đô, để tôi đưa anh đi. Chỉ mất nửa tiếng là tới Kim Đô.” Người lái xe nói.“Cảm ơn anh.” Lâm Vân cười rạng rỡ, cảm ơn rồi lập tức lên xe.