Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1104
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1104“Cô đã làm việc chăm chỉ mã vẫn chỉ có thể làm được thế này thôi hả? Sao cô có thể là một người kém cỏi đến thế kia chứ?” Bà chủ tiếp tục mắng nhiếc, dùng đủ những thứ từ ngữ tệ hại nhất.“Câm miệng!”Một tiếng quát lớn đột ngột vang lên. Bà chủ trung niên quay đầu lại, vênh mặt nhìn Lâm Vân đầy vẻ thách thức.“Anh là ai? Tôi dạy cho nhân viên của tôi, có liên quan gì đến anh chứ?” Bà chủ tức giận đáp, muốn lập tức đuổi vị khách không mời này.Lúc này, Triệu Linh cũng quay lại, hướng mắt về phía cửa.“Choang!”Triệu Linh vừa nhìn thấy Lâm Vân, chiếc bát trong tay cô đột nhiên rơi xuống, vỡ tan tành.“Lâm Vân!”“Là anh! Thực sự là anh rồi!”Triệu Linh hét lên với Lâm Vân.Lập tức, Triệu Linh lao lên ôm chặt lấy Lâm Vân, không còn quan tâm gì đến bà chủ vẫn đang nhìn họ bằng khuôn mặt sa sầm.“Đúng, là tôi.” Lâm Vân cười rạng rỡ nhìn Triệu Linh.“Lâm Vân, vậy là, anh không hề bị hại chết.” Triệu Linh kích động bật khóc.Nhìn thấy Lâm Vân vẫn còn sống, tâm trạng của Triệu Linh vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, phút chốc không nói nên lời.“Triệu Linh, cô làm sao vậy, cô làm vỡ bát của ta, cô định phản hay sao.” Bà chủ lớn tiếng nói.“Đúng. Cô ấy làm phản. Cô ấy sẽ rời khỏi đây ngay lập tức.” Lâm Vân bây giờ mới nhận ra vẫn còn bà chủ quán đứng bên cạnh, quay đầu lại nói.“Không làm nữa cũng được, nhưng vẫn phải đền bát cho tôi.” Bà chủ chỉ vào Lâm Vân và Triệu Linh, quát lớn.“Chỉ là chiếc bát thôi mà. Có khó gì. Để tôi đền cho bà.”Lâm Vân nắm lấy ngón tay bà chủ, sau đó nhẹ nhàng dùng lực.“Rắc rắc.”Kèm theo đó là tiếng xương giòn tan, ngón tay của bà ta lập tức bị gãy.“Á! Á!” Bà chủ hét lên như heo, sắc mặt xanh mét.“Triệu Linh, đi thôi!”Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, cùng nhau bước ra ngoài.Ông chủ ở gian trong nghe thấy tiếng hét, vội vàng cầm một con dao chạy ra.Nhưng khi ông ta chạy ra tới nơi đã thấy Lâm Vân và Triệu Linh ngồi trên chiếc xe Ferrari màu đỏ. Ông ta đứng ngẩn người, tự nhắc nhở mình, những người có thể ngồi trên một chiếc Farrari màu đỏ, vốn dĩ ông không có khả năng để có thể động vào.Bên trong xe.Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, tay cô ấy vì rửa bát mà trở nên đỏ ửng, không thể còn giữ được vử trắng trẻo và mịn màng như trước.“Triệu Linh, vì sao cô lại tới nông nỗi phải làm những việc thế này? Cô không phải loại người sinh ra để làm công việc này.” Lâm Vân đau khổ nói.
Chương 1104
“Cô đã làm việc chăm chỉ mã vẫn chỉ có thể làm được thế này thôi hả? Sao cô có thể là một người kém cỏi đến thế kia chứ?” Bà chủ tiếp tục mắng nhiếc, dùng đủ những thứ từ ngữ tệ hại nhất.
“Câm miệng!”
Một tiếng quát lớn đột ngột vang lên. Bà chủ trung niên quay đầu lại, vênh mặt nhìn Lâm Vân đầy vẻ thách thức.
“Anh là ai? Tôi dạy cho nhân viên của tôi, có liên quan gì đến anh chứ?” Bà chủ tức giận đáp, muốn lập tức đuổi vị khách không mời này.
Lúc này, Triệu Linh cũng quay lại, hướng mắt về phía cửa.
“Choang!”
Triệu Linh vừa nhìn thấy Lâm Vân, chiếc bát trong tay cô đột nhiên rơi xuống, vỡ tan tành.
“Lâm Vân!”
“Là anh! Thực sự là anh rồi!”
Triệu Linh hét lên với Lâm Vân.
Lập tức, Triệu Linh lao lên ôm chặt lấy Lâm Vân, không còn quan tâm gì đến bà chủ vẫn đang nhìn họ bằng khuôn mặt sa sầm.
“Đúng, là tôi.” Lâm Vân cười rạng rỡ nhìn Triệu Linh.
“Lâm Vân, vậy là, anh không hề bị hại chết.” Triệu Linh kích động bật khóc.
Nhìn thấy Lâm Vân vẫn còn sống, tâm trạng của Triệu Linh vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, phút chốc không nói nên lời.
“Triệu Linh, cô làm sao vậy, cô làm vỡ bát của ta, cô định phản hay sao.” Bà chủ lớn tiếng nói.
“Đúng. Cô ấy làm phản. Cô ấy sẽ rời khỏi đây ngay lập tức.” Lâm Vân bây giờ mới nhận ra vẫn còn bà chủ quán đứng bên cạnh, quay đầu lại nói.
“Không làm nữa cũng được, nhưng vẫn phải đền bát cho tôi.” Bà chủ chỉ vào Lâm Vân và Triệu Linh, quát lớn.
“Chỉ là chiếc bát thôi mà. Có khó gì. Để tôi đền cho bà.”
Lâm Vân nắm lấy ngón tay bà chủ, sau đó nhẹ nhàng dùng lực.
“Rắc rắc.”
Kèm theo đó là tiếng xương giòn tan, ngón tay của bà ta lập tức bị gãy.
“Á! Á!” Bà chủ hét lên như heo, sắc mặt xanh mét.
“Triệu Linh, đi thôi!”
Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, cùng nhau bước ra ngoài.
Ông chủ ở gian trong nghe thấy tiếng hét, vội vàng cầm một con dao chạy ra.
Nhưng khi ông ta chạy ra tới nơi đã thấy Lâm Vân và Triệu Linh ngồi trên chiếc xe Ferrari màu đỏ. Ông ta đứng ngẩn người, tự nhắc nhở mình, những người có thể ngồi trên một chiếc Farrari màu đỏ, vốn dĩ ông không có khả năng để có thể động vào.
Bên trong xe.
Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, tay cô ấy vì rửa bát mà trở nên đỏ ửng, không thể còn giữ được vử trắng trẻo và mịn màng như trước.
“Triệu Linh, vì sao cô lại tới nông nỗi phải làm những việc thế này? Cô không phải loại người sinh ra để làm công việc này.” Lâm Vân đau khổ nói.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1104“Cô đã làm việc chăm chỉ mã vẫn chỉ có thể làm được thế này thôi hả? Sao cô có thể là một người kém cỏi đến thế kia chứ?” Bà chủ tiếp tục mắng nhiếc, dùng đủ những thứ từ ngữ tệ hại nhất.“Câm miệng!”Một tiếng quát lớn đột ngột vang lên. Bà chủ trung niên quay đầu lại, vênh mặt nhìn Lâm Vân đầy vẻ thách thức.“Anh là ai? Tôi dạy cho nhân viên của tôi, có liên quan gì đến anh chứ?” Bà chủ tức giận đáp, muốn lập tức đuổi vị khách không mời này.Lúc này, Triệu Linh cũng quay lại, hướng mắt về phía cửa.“Choang!”Triệu Linh vừa nhìn thấy Lâm Vân, chiếc bát trong tay cô đột nhiên rơi xuống, vỡ tan tành.“Lâm Vân!”“Là anh! Thực sự là anh rồi!”Triệu Linh hét lên với Lâm Vân.Lập tức, Triệu Linh lao lên ôm chặt lấy Lâm Vân, không còn quan tâm gì đến bà chủ vẫn đang nhìn họ bằng khuôn mặt sa sầm.“Đúng, là tôi.” Lâm Vân cười rạng rỡ nhìn Triệu Linh.“Lâm Vân, vậy là, anh không hề bị hại chết.” Triệu Linh kích động bật khóc.Nhìn thấy Lâm Vân vẫn còn sống, tâm trạng của Triệu Linh vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, phút chốc không nói nên lời.“Triệu Linh, cô làm sao vậy, cô làm vỡ bát của ta, cô định phản hay sao.” Bà chủ lớn tiếng nói.“Đúng. Cô ấy làm phản. Cô ấy sẽ rời khỏi đây ngay lập tức.” Lâm Vân bây giờ mới nhận ra vẫn còn bà chủ quán đứng bên cạnh, quay đầu lại nói.“Không làm nữa cũng được, nhưng vẫn phải đền bát cho tôi.” Bà chủ chỉ vào Lâm Vân và Triệu Linh, quát lớn.“Chỉ là chiếc bát thôi mà. Có khó gì. Để tôi đền cho bà.”Lâm Vân nắm lấy ngón tay bà chủ, sau đó nhẹ nhàng dùng lực.“Rắc rắc.”Kèm theo đó là tiếng xương giòn tan, ngón tay của bà ta lập tức bị gãy.“Á! Á!” Bà chủ hét lên như heo, sắc mặt xanh mét.“Triệu Linh, đi thôi!”Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, cùng nhau bước ra ngoài.Ông chủ ở gian trong nghe thấy tiếng hét, vội vàng cầm một con dao chạy ra.Nhưng khi ông ta chạy ra tới nơi đã thấy Lâm Vân và Triệu Linh ngồi trên chiếc xe Ferrari màu đỏ. Ông ta đứng ngẩn người, tự nhắc nhở mình, những người có thể ngồi trên một chiếc Farrari màu đỏ, vốn dĩ ông không có khả năng để có thể động vào.Bên trong xe.Lâm Vân nắm lấy tay Triệu Linh, tay cô ấy vì rửa bát mà trở nên đỏ ửng, không thể còn giữ được vử trắng trẻo và mịn màng như trước.“Triệu Linh, vì sao cô lại tới nông nỗi phải làm những việc thế này? Cô không phải loại người sinh ra để làm công việc này.” Lâm Vân đau khổ nói.