Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1113
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1113Bạch Hổ không nghĩ Lâm Vân không màng nguy hiểm xuống núi. Bởi anh ta không tưởng tượng nổi bây giờ Lâm Vân còn biện pháp gì để mà báo thù nữa.Ông ngoại cũng vội vàng nói: “Đúng đó, Vân à, cháu đừng đi mạo hiểm nữa. Bây giờ đã không thể lật ngược tình thế rồi. Bây giờ hoặc là cháu ở yên trên núi, hoặc là đến thủ đô để phát triển, không thể mạo hiểm về lại thành phố Kim Đô được đâu.”Lâm Vân mở miệng cười: “Bạch Hổ, ông ngoại, hôm nay cháu đã không còn là cháu trước đây rồi.”Bạch Hổ cùng Liễu Chí Trung nghe xong đầu óc mơ hồ, không hiểu được ý của Lâm Vân.“Xem đây!”Lâm Vân khẽ mỉm cười, sau đó hướng về phía phiến đá giậm chân một cái.“Ầm!”Phiến đá dưới chân trong nháy mắt bị đạp bể.“Đây…đây là nội lực! Anh Vân, sao anh lại có nội lực?” Bạch Hổ mặt đầy kinh hãi.Bạch Hổ thân là tu sĩ, anh ta biết rõ mười mươi, có nội lực nghĩa là gì!“Cái gì? Nội lực? Vân, cháu cũng có nội lực?” Liễu Chí Trung ở bên cạnh, cũng lại khiếp sợ không thôi.Lúc này, trụ trì chùa Vân Nam cũng đi ra.“Có một luồng nội lực khá lạ xuất hiện, có chuyện gì vậy?’ Trụ trì chùa Vân Nam vừa nói, vừa đi vào trong sân.“Chào trụ trì.” Lâm Vân chắp tay chào hỏi trụ trì.“Lâm Vân?” Trụ trì lộ ra vẻ kinh ngạc.Trong lòng trụ trì ắt hẳn rất nghi ngờ, Lâm Vân không phải đã chết rồi sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện? Đã vậy lại còn có nội lực?Có điều, trụ trì tu đạo đã lâu, tư tưởng xa hơn người thường, cho nên rất nhanh đã bình tĩnh lại.“Anh Vân, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao đột nhiên anh lại có nội lực rồi?” Bạch Hổ có chút không dám tin.Chỉ mới có một tháng không gặp, cớ gì mà Lâm Vân lại đột nhiên có nội lực?Bạch Hổ cũng là người tu luyện. Anh ta biết, phải đạt đến cảnh giới Tiên thiên hư đan mới có thể có nội lực.Từ một người bình thường luyện đến cảnh giới Tiên thiên hư đan. Theo như Bạch Hổ biết, giới tu luyện ở nước Hoa, người tu luyện vốn ít, nhưng có thể lên được đến cảnh giới Tiên thiênlại đã ít còn ít hơn.Trong một trăm người tu luyện, chỉ có một, hai người có thể đột phá đến Tiên thiên. Chín mươi tám người còn lại, cũng sẽ kẹt mãi ở Luyện khí, không cách nào đột phá lên Tiên thiên, không cách nào sinh ra nội lực.Cho nên, ở trong giới tu luyện nước Hoa, có nội lực thì chính là cao thủ.Có điều, dù là có hai trên một trăm người tu luyện thành công thì bọn họ cũng phải mất rất nhiều thời gian mới tu luyện thành công kể từ khi bắt đầu đến cảnh giới Tiên thiên, đoán chửng cũng phải tốn đến mười mấy năm.Thậm chí có người khựng lại ở giới Luyện khí đến mấy thập niên mới hiểu được.Bạch Hổ là người có thể chất đặc thù, vô cùng thích hợp để tu luyện. Lại thêm Bạch Hổ đã có căn cơ nhất định, ước chừng trong vòng mấy tháng đã bước hẳn lên đến cảnh giới Tiên thiên hư đan, có được nội lực. Nguyên nhân trọng yếu nhất, chính là thể chất đặc thù của Bạch Hổ, đây cũng là lý do trụ trì muốn nhận anh ta làm đồ đệ.
Chương 1113
Bạch Hổ không nghĩ Lâm Vân không màng nguy hiểm xuống núi. Bởi anh ta không tưởng tượng nổi bây giờ Lâm Vân còn biện pháp gì để mà báo thù nữa.
Ông ngoại cũng vội vàng nói: “Đúng đó, Vân à, cháu đừng đi mạo hiểm nữa. Bây giờ đã không thể lật ngược tình thế rồi. Bây giờ hoặc là cháu ở yên trên núi, hoặc là đến thủ đô để phát triển, không thể mạo hiểm về lại thành phố Kim Đô được đâu.”
Lâm Vân mở miệng cười: “Bạch Hổ, ông ngoại, hôm nay cháu đã không còn là cháu trước đây rồi.”
Bạch Hổ cùng Liễu Chí Trung nghe xong đầu óc mơ hồ, không hiểu được ý của Lâm Vân.
“Xem đây!”
Lâm Vân khẽ mỉm cười, sau đó hướng về phía phiến đá giậm chân một cái.
“Ầm!”
Phiến đá dưới chân trong nháy mắt bị đạp bể.
“Đây…đây là nội lực! Anh Vân, sao anh lại có nội lực?” Bạch Hổ mặt đầy kinh hãi.
Bạch Hổ thân là tu sĩ, anh ta biết rõ mười mươi, có nội lực nghĩa là gì!
“Cái gì? Nội lực? Vân, cháu cũng có nội lực?” Liễu Chí Trung ở bên cạnh, cũng lại khiếp sợ không thôi.
Lúc này, trụ trì chùa Vân Nam cũng đi ra.
“Có một luồng nội lực khá lạ xuất hiện, có chuyện gì vậy?’ Trụ trì chùa Vân Nam vừa nói, vừa đi vào trong sân.
“Chào trụ trì.” Lâm Vân chắp tay chào hỏi trụ trì.
“Lâm Vân?” Trụ trì lộ ra vẻ kinh ngạc.
Trong lòng trụ trì ắt hẳn rất nghi ngờ, Lâm Vân không phải đã chết rồi sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện? Đã vậy lại còn có nội lực?
Có điều, trụ trì tu đạo đã lâu, tư tưởng xa hơn người thường, cho nên rất nhanh đã bình tĩnh lại.
“Anh Vân, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao đột nhiên anh lại có nội lực rồi?” Bạch Hổ có chút không dám tin.
Chỉ mới có một tháng không gặp, cớ gì mà Lâm Vân lại đột nhiên có nội lực?
Bạch Hổ cũng là người tu luyện. Anh ta biết, phải đạt đến cảnh giới Tiên thiên hư đan mới có thể có nội lực.
Từ một người bình thường luyện đến cảnh giới Tiên thiên hư đan. Theo như Bạch Hổ biết, giới tu luyện ở nước Hoa, người tu luyện vốn ít, nhưng có thể lên được đến cảnh giới Tiên thiênlại đã ít còn ít hơn.
Trong một trăm người tu luyện, chỉ có một, hai người có thể đột phá đến Tiên thiên. Chín mươi tám người còn lại, cũng sẽ kẹt mãi ở Luyện khí, không cách nào đột phá lên Tiên thiên, không cách nào sinh ra nội lực.
Cho nên, ở trong giới tu luyện nước Hoa, có nội lực thì chính là cao thủ.
Có điều, dù là có hai trên một trăm người tu luyện thành công thì bọn họ cũng phải mất rất nhiều thời gian mới tu luyện thành công kể từ khi bắt đầu đến cảnh giới Tiên thiên, đoán chửng cũng phải tốn đến mười mấy năm.
Thậm chí có người khựng lại ở giới Luyện khí đến mấy thập niên mới hiểu được.
Bạch Hổ là người có thể chất đặc thù, vô cùng thích hợp để tu luyện. Lại thêm Bạch Hổ đã có căn cơ nhất định, ước chừng trong vòng mấy tháng đã bước hẳn lên đến cảnh giới Tiên thiên hư đan, có được nội lực. Nguyên nhân trọng yếu nhất, chính là thể chất đặc thù của Bạch Hổ, đây cũng là lý do trụ trì muốn nhận anh ta làm đồ đệ.
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1113Bạch Hổ không nghĩ Lâm Vân không màng nguy hiểm xuống núi. Bởi anh ta không tưởng tượng nổi bây giờ Lâm Vân còn biện pháp gì để mà báo thù nữa.Ông ngoại cũng vội vàng nói: “Đúng đó, Vân à, cháu đừng đi mạo hiểm nữa. Bây giờ đã không thể lật ngược tình thế rồi. Bây giờ hoặc là cháu ở yên trên núi, hoặc là đến thủ đô để phát triển, không thể mạo hiểm về lại thành phố Kim Đô được đâu.”Lâm Vân mở miệng cười: “Bạch Hổ, ông ngoại, hôm nay cháu đã không còn là cháu trước đây rồi.”Bạch Hổ cùng Liễu Chí Trung nghe xong đầu óc mơ hồ, không hiểu được ý của Lâm Vân.“Xem đây!”Lâm Vân khẽ mỉm cười, sau đó hướng về phía phiến đá giậm chân một cái.“Ầm!”Phiến đá dưới chân trong nháy mắt bị đạp bể.“Đây…đây là nội lực! Anh Vân, sao anh lại có nội lực?” Bạch Hổ mặt đầy kinh hãi.Bạch Hổ thân là tu sĩ, anh ta biết rõ mười mươi, có nội lực nghĩa là gì!“Cái gì? Nội lực? Vân, cháu cũng có nội lực?” Liễu Chí Trung ở bên cạnh, cũng lại khiếp sợ không thôi.Lúc này, trụ trì chùa Vân Nam cũng đi ra.“Có một luồng nội lực khá lạ xuất hiện, có chuyện gì vậy?’ Trụ trì chùa Vân Nam vừa nói, vừa đi vào trong sân.“Chào trụ trì.” Lâm Vân chắp tay chào hỏi trụ trì.“Lâm Vân?” Trụ trì lộ ra vẻ kinh ngạc.Trong lòng trụ trì ắt hẳn rất nghi ngờ, Lâm Vân không phải đã chết rồi sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện? Đã vậy lại còn có nội lực?Có điều, trụ trì tu đạo đã lâu, tư tưởng xa hơn người thường, cho nên rất nhanh đã bình tĩnh lại.“Anh Vân, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao đột nhiên anh lại có nội lực rồi?” Bạch Hổ có chút không dám tin.Chỉ mới có một tháng không gặp, cớ gì mà Lâm Vân lại đột nhiên có nội lực?Bạch Hổ cũng là người tu luyện. Anh ta biết, phải đạt đến cảnh giới Tiên thiên hư đan mới có thể có nội lực.Từ một người bình thường luyện đến cảnh giới Tiên thiên hư đan. Theo như Bạch Hổ biết, giới tu luyện ở nước Hoa, người tu luyện vốn ít, nhưng có thể lên được đến cảnh giới Tiên thiênlại đã ít còn ít hơn.Trong một trăm người tu luyện, chỉ có một, hai người có thể đột phá đến Tiên thiên. Chín mươi tám người còn lại, cũng sẽ kẹt mãi ở Luyện khí, không cách nào đột phá lên Tiên thiên, không cách nào sinh ra nội lực.Cho nên, ở trong giới tu luyện nước Hoa, có nội lực thì chính là cao thủ.Có điều, dù là có hai trên một trăm người tu luyện thành công thì bọn họ cũng phải mất rất nhiều thời gian mới tu luyện thành công kể từ khi bắt đầu đến cảnh giới Tiên thiên, đoán chửng cũng phải tốn đến mười mấy năm.Thậm chí có người khựng lại ở giới Luyện khí đến mấy thập niên mới hiểu được.Bạch Hổ là người có thể chất đặc thù, vô cùng thích hợp để tu luyện. Lại thêm Bạch Hổ đã có căn cơ nhất định, ước chừng trong vòng mấy tháng đã bước hẳn lên đến cảnh giới Tiên thiên hư đan, có được nội lực. Nguyên nhân trọng yếu nhất, chính là thể chất đặc thù của Bạch Hổ, đây cũng là lý do trụ trì muốn nhận anh ta làm đồ đệ.