Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 1117

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1117Lâm Vân vừa nói, vừa nhét vào tay Bạch Hổ.“Ha ha, Anh Vân nói cũng phải. Vậy…vậy tôi lấy thôi.” Bạch Hổ cười một tiếng, sau đó cất đi.“Đi thôi, chúng ta lên đường đi Kim Đô. Nhà họ Diệp hãy chờ mà nhận lấy sự trả thù của Lâm Vân này đi!”Lâm Vân khởi động xe, hướng về phía Kim Đô mà chạy.…Hai giờ chiều, cuối cùng Lâm Vân cũng lái xe đến một ngôi nhà ở ngoại ô Kim Đô. Nơi này là nhà của Tham mưu quân khu Tây Nam Lý Trạch Lương.Trước đó Lâm Vân có nghe ông ngoại nói qua một lần, người tên Lý Trạch Lương này mới là quyền lực bậc nhất khu Hoa Nam.Lần này Lâm Vân đến chính là để tìm ông ta.Lâm Vân cũng có nghe nói, người tên Lý Trạch Lương này là một người ngay thẳng, muốn dựa vào tiền để móc nối quan hệ với ông ta là việc hoàn toàn không có khả năng xảy ra. Ngược lại, sẽ bị ông ta chán ghét. Có điều, là con người thì sẽ có điểm yếu.Lâm Vân biết, Lý Trạch Lương tuổi tác đã cao, thân thể sức khỏe không tốt. Bị bệnh mãn tính không cách nào chữa trị tận gốc. Đây cũng chính là điểm mà Lâm Vân nhắm vào.Lâm Vân có mười viên Khư bệnh đan. Cho ông ngoại một viên vẫn còn dưa lại tới chín viên. Lâm Vân có thể cho Lý Trạch Lương một viên để lôi kéo quan hệ với ông ta.Cửa nhà Lý Trạch Lương.“Đứng lại!”Hai người cảnh vệ cản Lâm Vân lại.“Tôi tới để gặp ông Tham mưu Lý Trạch Lương.” Lâm Vân bình tĩnh nói.“Cậu với ngài Lý có hẹn trước không?” Cảnh vệ mở miệng hỏi.“Không có hẹn trước.” Lâm Vân lắc đầu một cái.“Không có hẹn trước thì xin mời ra khỏi tuyến cảnh giới. Ngài Tham mưu Lý không phải người mà các cậu muốn gặp là gặp đâu.” Người cảnh vệ nói.“Tôi biết sức khỏe của ông Lý không được tốt. Có bệnh tim, còn cả bệnh tiểu đường. Tôi có thể giúp ông ấy chữa bệnh. Phiền anh thay mặt chuyển lời một câu.” Lâm Vân nói.“Đùa gì thế. Bác sĩ trong nước ngoài nước không cách nào trị dứt bệnh được. Chỉ có thể giúp ngài Lý trì hoãn bệnh tình. Một tên tiểu tử chẳng biết từ đâu ra như anh mà dám huênh hoang như vậy?” Người cảnh vệ cười lạnh nói.Ngay sau đó, người cảnh vệ nọ giơ súng lên nhắm ngay vào Lâm Vân, nói: “Lần cảnh cáo thứ hai, mời di chuyển ra khỏi tuyến cảnh giới!”Lâm Vân nắm họng súng trường của người nọ, sau đó dùng một chút lực.“Rắc!”Người cảnh vệ còn chưa kịp phản ứng, súng trường đã bị Lâm Vân dùng tay không bẻ gãy.Người cảnh vệ khác bên cạnh trông thấy vậy. Lập tức giơ súng, nhưng súng mới vừa đưa lên, Bạch Hỗ đã nhanh chóng đoạt lấy.“Dám làm loạn ở đây, muốn chết à!”Hai người cảnh vệ dùng tay không, trực tiếp xông lên đánh Lâm Vân và Bạch Hổ.Hai người cảnh vệ này đều xuất thân từ bộ đội đặc chủng, thân thủ rất giỏi.“Huỵch!”

Chương 1117

Lâm Vân vừa nói, vừa nhét vào tay Bạch Hổ.

“Ha ha, Anh Vân nói cũng phải. Vậy…vậy tôi lấy thôi.” Bạch Hổ cười một tiếng, sau đó cất đi.

“Đi thôi, chúng ta lên đường đi Kim Đô. Nhà họ Diệp hãy chờ mà nhận lấy sự trả thù của Lâm Vân này đi!”

Lâm Vân khởi động xe, hướng về phía Kim Đô mà chạy.

Hai giờ chiều, cuối cùng Lâm Vân cũng lái xe đến một ngôi nhà ở ngoại ô Kim Đô. Nơi này là nhà của Tham mưu quân khu Tây Nam Lý Trạch Lương.

Trước đó Lâm Vân có nghe ông ngoại nói qua một lần, người tên Lý Trạch Lương này mới là quyền lực bậc nhất khu Hoa Nam.

Lần này Lâm Vân đến chính là để tìm ông ta.

Lâm Vân cũng có nghe nói, người tên Lý Trạch Lương này là một người ngay thẳng, muốn dựa vào tiền để móc nối quan hệ với ông ta là việc hoàn toàn không có khả năng xảy ra. Ngược lại, sẽ bị ông ta chán ghét. Có điều, là con người thì sẽ có điểm yếu.

Lâm Vân biết, Lý Trạch Lương tuổi tác đã cao, thân thể sức khỏe không tốt. Bị bệnh mãn tính không cách nào chữa trị tận gốc. Đây cũng chính là điểm mà Lâm Vân nhắm vào.

Lâm Vân có mười viên Khư bệnh đan. Cho ông ngoại một viên vẫn còn dưa lại tới chín viên. Lâm Vân có thể cho Lý Trạch Lương một viên để lôi kéo quan hệ với ông ta.

Cửa nhà Lý Trạch Lương.

“Đứng lại!”

Hai người cảnh vệ cản Lâm Vân lại.

“Tôi tới để gặp ông Tham mưu Lý Trạch Lương.” Lâm Vân bình tĩnh nói.

“Cậu với ngài Lý có hẹn trước không?” Cảnh vệ mở miệng hỏi.

“Không có hẹn trước.” Lâm Vân lắc đầu một cái.

“Không có hẹn trước thì xin mời ra khỏi tuyến cảnh giới. Ngài Tham mưu Lý không phải người mà các cậu muốn gặp là gặp đâu.” Người cảnh vệ nói.

“Tôi biết sức khỏe của ông Lý không được tốt. Có bệnh tim, còn cả bệnh tiểu đường. Tôi có thể giúp ông ấy chữa bệnh. Phiền anh thay mặt chuyển lời một câu.” Lâm Vân nói.

“Đùa gì thế. Bác sĩ trong nước ngoài nước không cách nào trị dứt bệnh được. Chỉ có thể giúp ngài Lý trì hoãn bệnh tình. Một tên tiểu tử chẳng biết từ đâu ra như anh mà dám huênh hoang như vậy?” Người cảnh vệ cười lạnh nói.

Ngay sau đó, người cảnh vệ nọ giơ súng lên nhắm ngay vào Lâm Vân, nói: “Lần cảnh cáo thứ hai, mời di chuyển ra khỏi tuyến cảnh giới!”

Lâm Vân nắm họng súng trường của người nọ, sau đó dùng một chút lực.

“Rắc!”

Người cảnh vệ còn chưa kịp phản ứng, súng trường đã bị Lâm Vân dùng tay không bẻ gãy.

Người cảnh vệ khác bên cạnh trông thấy vậy. Lập tức giơ súng, nhưng súng mới vừa đưa lên, Bạch Hỗ đã nhanh chóng đoạt lấy.

“Dám làm loạn ở đây, muốn chết à!”

Hai người cảnh vệ dùng tay không, trực tiếp xông lên đánh Lâm Vân và Bạch Hổ.

Hai người cảnh vệ này đều xuất thân từ bộ đội đặc chủng, thân thủ rất giỏi.

“Huỵch!”

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1117Lâm Vân vừa nói, vừa nhét vào tay Bạch Hổ.“Ha ha, Anh Vân nói cũng phải. Vậy…vậy tôi lấy thôi.” Bạch Hổ cười một tiếng, sau đó cất đi.“Đi thôi, chúng ta lên đường đi Kim Đô. Nhà họ Diệp hãy chờ mà nhận lấy sự trả thù của Lâm Vân này đi!”Lâm Vân khởi động xe, hướng về phía Kim Đô mà chạy.…Hai giờ chiều, cuối cùng Lâm Vân cũng lái xe đến một ngôi nhà ở ngoại ô Kim Đô. Nơi này là nhà của Tham mưu quân khu Tây Nam Lý Trạch Lương.Trước đó Lâm Vân có nghe ông ngoại nói qua một lần, người tên Lý Trạch Lương này mới là quyền lực bậc nhất khu Hoa Nam.Lần này Lâm Vân đến chính là để tìm ông ta.Lâm Vân cũng có nghe nói, người tên Lý Trạch Lương này là một người ngay thẳng, muốn dựa vào tiền để móc nối quan hệ với ông ta là việc hoàn toàn không có khả năng xảy ra. Ngược lại, sẽ bị ông ta chán ghét. Có điều, là con người thì sẽ có điểm yếu.Lâm Vân biết, Lý Trạch Lương tuổi tác đã cao, thân thể sức khỏe không tốt. Bị bệnh mãn tính không cách nào chữa trị tận gốc. Đây cũng chính là điểm mà Lâm Vân nhắm vào.Lâm Vân có mười viên Khư bệnh đan. Cho ông ngoại một viên vẫn còn dưa lại tới chín viên. Lâm Vân có thể cho Lý Trạch Lương một viên để lôi kéo quan hệ với ông ta.Cửa nhà Lý Trạch Lương.“Đứng lại!”Hai người cảnh vệ cản Lâm Vân lại.“Tôi tới để gặp ông Tham mưu Lý Trạch Lương.” Lâm Vân bình tĩnh nói.“Cậu với ngài Lý có hẹn trước không?” Cảnh vệ mở miệng hỏi.“Không có hẹn trước.” Lâm Vân lắc đầu một cái.“Không có hẹn trước thì xin mời ra khỏi tuyến cảnh giới. Ngài Tham mưu Lý không phải người mà các cậu muốn gặp là gặp đâu.” Người cảnh vệ nói.“Tôi biết sức khỏe của ông Lý không được tốt. Có bệnh tim, còn cả bệnh tiểu đường. Tôi có thể giúp ông ấy chữa bệnh. Phiền anh thay mặt chuyển lời một câu.” Lâm Vân nói.“Đùa gì thế. Bác sĩ trong nước ngoài nước không cách nào trị dứt bệnh được. Chỉ có thể giúp ngài Lý trì hoãn bệnh tình. Một tên tiểu tử chẳng biết từ đâu ra như anh mà dám huênh hoang như vậy?” Người cảnh vệ cười lạnh nói.Ngay sau đó, người cảnh vệ nọ giơ súng lên nhắm ngay vào Lâm Vân, nói: “Lần cảnh cáo thứ hai, mời di chuyển ra khỏi tuyến cảnh giới!”Lâm Vân nắm họng súng trường của người nọ, sau đó dùng một chút lực.“Rắc!”Người cảnh vệ còn chưa kịp phản ứng, súng trường đã bị Lâm Vân dùng tay không bẻ gãy.Người cảnh vệ khác bên cạnh trông thấy vậy. Lập tức giơ súng, nhưng súng mới vừa đưa lên, Bạch Hỗ đã nhanh chóng đoạt lấy.“Dám làm loạn ở đây, muốn chết à!”Hai người cảnh vệ dùng tay không, trực tiếp xông lên đánh Lâm Vân và Bạch Hổ.Hai người cảnh vệ này đều xuất thân từ bộ đội đặc chủng, thân thủ rất giỏi.“Huỵch!”

Chương 1117