Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 1166

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1165Tên béo mặc cảnh phục nghe lời này càng lo sợ hơn.“Đại ca à, anh nhất định phải tha thứ cho tôi, tôi gọi là là tổ tông cũng được!”Tên béo mặc cảnh phục ôm lấy đùi tài xế minibus.“Cái này…, nếu anh đã xin lỗi thì thôi bỏ qua đi.”Tài xế minibus nói.Lúc này tài xế minibus cũng được hưởng một lần cảm giác ở trên người khác, một lần cảm giác có tôn nghiêm.Hơn nữa tấm lòng của tài xế minibus khá rộng lượng, nếu đối phương đã xin lỗi thì anh ta cũng không so đo nữa.“Cảm ơn đại ca!Cảm ơn đại ca!”Tên béo mặc cảnh phục ra sức cảm tạ.“Nếu bạn của tôi đã tha cho anh thì còn không cút nhanh lên!”Lâm Vân quát một tiếng.“Dạ dạ dạ.”Tên béo mặc cảnh phục đâu còn dám đứng đó mang theo người của anh ta xoay người chạy mất.Biến hóa bất ngờ làm cho quần chúng vậy xem há hốc mồm, trước đó bọn họ còn tưởng tên đó gọi người thì hai người Lâm Vân xong đời rồi, kết quả tình hình chuyển biến 180 độ.Phía bên kia.Sau khi tên béo mặc cảnh phục mang theo một đám người chạy ra một quãng xa.“Đội trưởng, rốt cuộc có chuyện gì vậy, thằng nhóc trẻ tuổi kia là ai thế?”“Đúng thế, anh ta rốt cuộc là ai?”Mấy tên thủ hạ của anh ta đều rất tò mò.“Vừa rồi trong điện thoại, cục trưởng Lưu nói anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Vân Thiên và tập đoàn Tỉnh Xuyên.”Tên béo mặc cảnh phục còn chưa tỉnh hồn.“Cái gì?”Mấy người kia cũng không nhịn được mà hô lên.…Phía bên này.Sau khi đội quản lý rời đi, đám người hóng hớt cũng đều tản đi.“Anh bạn, thật sự cảm ơn cậu nhiều, cậu giúp tôi bảo vệ xe, còn giúp tôi lấy lại thể diện và tôn nghiêm.” Tài xế minibus nói lời cảm ơn Lâm Vân.“Không có chuyện gì, anh đã giúp tôi, giờ tôi cũng nên giúp anh.”Lâm Vân mỉm cười.“Anh bạn, tôi thật sự rất tò mò, trước đó tên béo kia còn nói muốn chúng ta xong đời, sau đó nhận được điện thoại lập tức thay đổi thay độ, là vì sao nhỉ?” Tài xế minibus hỏi.“Bởi vì tôi có quen biết với người ở trong cục.”Lâm Vân mỉm cười nói.“Thì ra là thế.”Tài xế minibus bừng tỉnh gật đầu.“Lần trước ngay cả tên tôi cũng không để lại, chúng ta chính thức làm quen một chút, tôi là Lâm Vân.”Lâm Vân tự giới thiệu.“Chào Lâm Vân, tôi là Đặng Nam, năm nay 30 tuổi.” Tài xế minibus nhiệt tình làm quen với Lâm Vân.Đương nhiên, anh ta cũng không biết Lâm Vân chính là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên và chủ tịch tập đoàn Vân Thiên tiếng tăm lẫy lừng ở tỉnh Tây Xuyên.“Lâm Vân, vừa rồi tôi đã bị mất khá nhiều thời gian, tôi còn phải chở hoa quả về rồi đón con ta học, tôi đi trước bê hoa quả.” Tài xế minibus nói.

Chương 1165

Tên béo mặc cảnh phục nghe lời này càng lo sợ hơn.

“Đại ca à, anh nhất định phải tha thứ cho tôi, tôi gọi là là tổ tông cũng được!”Tên béo mặc cảnh phục ôm lấy đùi tài xế minibus.

“Cái này…, nếu anh đã xin lỗi thì thôi bỏ qua đi.”Tài xế minibus nói.

Lúc này tài xế minibus cũng được hưởng một lần cảm giác ở trên người khác, một lần cảm giác có tôn nghiêm.

Hơn nữa tấm lòng của tài xế minibus khá rộng lượng, nếu đối phương đã xin lỗi thì anh ta cũng không so đo nữa.

“Cảm ơn đại ca!Cảm ơn đại ca!”Tên béo mặc cảnh phục ra sức cảm tạ.

“Nếu bạn của tôi đã tha cho anh thì còn không cút nhanh lên!”Lâm Vân quát một tiếng.

“Dạ dạ dạ.”

Tên béo mặc cảnh phục đâu còn dám đứng đó mang theo người của anh ta xoay người chạy mất.

Biến hóa bất ngờ làm cho quần chúng vậy xem há hốc mồm, trước đó bọn họ còn tưởng tên đó gọi người thì hai người Lâm Vân xong đời rồi, kết quả tình hình chuyển biến 180 độ.

Phía bên kia.

Sau khi tên béo mặc cảnh phục mang theo một đám người chạy ra một quãng xa.

“Đội trưởng, rốt cuộc có chuyện gì vậy, thằng nhóc trẻ tuổi kia là ai thế?”

“Đúng thế, anh ta rốt cuộc là ai?”

Mấy tên thủ hạ của anh ta đều rất tò mò.

“Vừa rồi trong điện thoại, cục trưởng Lưu nói anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Vân Thiên và tập đoàn Tỉnh Xuyên.”Tên béo mặc cảnh phục còn chưa tỉnh hồn.

“Cái gì?”

Mấy người kia cũng không nhịn được mà hô lên.

Phía bên này.

Sau khi đội quản lý rời đi, đám người hóng hớt cũng đều tản đi.

“Anh bạn, thật sự cảm ơn cậu nhiều, cậu giúp tôi bảo vệ xe, còn giúp tôi lấy lại thể diện và tôn nghiêm.” Tài xế minibus nói lời cảm ơn Lâm Vân.

“Không có chuyện gì, anh đã giúp tôi, giờ tôi cũng nên giúp anh.”Lâm Vân mỉm cười.

“Anh bạn, tôi thật sự rất tò mò, trước đó tên béo kia còn nói muốn chúng ta xong đời, sau đó nhận được điện thoại lập tức thay đổi thay độ, là vì sao nhỉ?” Tài xế minibus hỏi.

“Bởi vì tôi có quen biết với người ở trong cục.”Lâm Vân mỉm cười nói.

“Thì ra là thế.”Tài xế minibus bừng tỉnh gật đầu.

“Lần trước ngay cả tên tôi cũng không để lại, chúng ta chính thức làm quen một chút, tôi là Lâm Vân.”Lâm Vân tự giới thiệu.

“Chào Lâm Vân, tôi là Đặng Nam, năm nay 30 tuổi.” Tài xế minibus nhiệt tình làm quen với Lâm Vân.

Đương nhiên, anh ta cũng không biết Lâm Vân chính là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên và chủ tịch tập đoàn Vân Thiên tiếng tăm lẫy lừng ở tỉnh Tây Xuyên.

“Lâm Vân, vừa rồi tôi đã bị mất khá nhiều thời gian, tôi còn phải chở hoa quả về rồi đón con ta học, tôi đi trước bê hoa quả.” Tài xế minibus nói.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1165Tên béo mặc cảnh phục nghe lời này càng lo sợ hơn.“Đại ca à, anh nhất định phải tha thứ cho tôi, tôi gọi là là tổ tông cũng được!”Tên béo mặc cảnh phục ôm lấy đùi tài xế minibus.“Cái này…, nếu anh đã xin lỗi thì thôi bỏ qua đi.”Tài xế minibus nói.Lúc này tài xế minibus cũng được hưởng một lần cảm giác ở trên người khác, một lần cảm giác có tôn nghiêm.Hơn nữa tấm lòng của tài xế minibus khá rộng lượng, nếu đối phương đã xin lỗi thì anh ta cũng không so đo nữa.“Cảm ơn đại ca!Cảm ơn đại ca!”Tên béo mặc cảnh phục ra sức cảm tạ.“Nếu bạn của tôi đã tha cho anh thì còn không cút nhanh lên!”Lâm Vân quát một tiếng.“Dạ dạ dạ.”Tên béo mặc cảnh phục đâu còn dám đứng đó mang theo người của anh ta xoay người chạy mất.Biến hóa bất ngờ làm cho quần chúng vậy xem há hốc mồm, trước đó bọn họ còn tưởng tên đó gọi người thì hai người Lâm Vân xong đời rồi, kết quả tình hình chuyển biến 180 độ.Phía bên kia.Sau khi tên béo mặc cảnh phục mang theo một đám người chạy ra một quãng xa.“Đội trưởng, rốt cuộc có chuyện gì vậy, thằng nhóc trẻ tuổi kia là ai thế?”“Đúng thế, anh ta rốt cuộc là ai?”Mấy tên thủ hạ của anh ta đều rất tò mò.“Vừa rồi trong điện thoại, cục trưởng Lưu nói anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Vân Thiên và tập đoàn Tỉnh Xuyên.”Tên béo mặc cảnh phục còn chưa tỉnh hồn.“Cái gì?”Mấy người kia cũng không nhịn được mà hô lên.…Phía bên này.Sau khi đội quản lý rời đi, đám người hóng hớt cũng đều tản đi.“Anh bạn, thật sự cảm ơn cậu nhiều, cậu giúp tôi bảo vệ xe, còn giúp tôi lấy lại thể diện và tôn nghiêm.” Tài xế minibus nói lời cảm ơn Lâm Vân.“Không có chuyện gì, anh đã giúp tôi, giờ tôi cũng nên giúp anh.”Lâm Vân mỉm cười.“Anh bạn, tôi thật sự rất tò mò, trước đó tên béo kia còn nói muốn chúng ta xong đời, sau đó nhận được điện thoại lập tức thay đổi thay độ, là vì sao nhỉ?” Tài xế minibus hỏi.“Bởi vì tôi có quen biết với người ở trong cục.”Lâm Vân mỉm cười nói.“Thì ra là thế.”Tài xế minibus bừng tỉnh gật đầu.“Lần trước ngay cả tên tôi cũng không để lại, chúng ta chính thức làm quen một chút, tôi là Lâm Vân.”Lâm Vân tự giới thiệu.“Chào Lâm Vân, tôi là Đặng Nam, năm nay 30 tuổi.” Tài xế minibus nhiệt tình làm quen với Lâm Vân.Đương nhiên, anh ta cũng không biết Lâm Vân chính là chủ tịch tập đoàn Tỉnh Xuyên và chủ tịch tập đoàn Vân Thiên tiếng tăm lẫy lừng ở tỉnh Tây Xuyên.“Lâm Vân, vừa rồi tôi đã bị mất khá nhiều thời gian, tôi còn phải chở hoa quả về rồi đón con ta học, tôi đi trước bê hoa quả.” Tài xế minibus nói.

Chương 1166