Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…
Chương 1196
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1196Trịnh Vĩ cũng cười như không cười nhìn Đường Thái Minh, nói: “Đường Thái Minh, không ngờ rằng có thể gặp được cậu ở đây. thế nào? Không phải là cậu làm thuê ở đây đấy chứ?“Đừng nói nhảm, tôi tới đây ăn cơm!”Đường Thái Minh nghiến răng trả lời.“Cậu có thể trả nổi tiền cơm ở đây sao? Đừng đùa nữa, tôi biết cậu sĩ diện hão nên mới ngại không dám thừa nhận làm việc ở đây.” Trịnh Vĩ cười nói.“Bạn tôi rủ tôi tới đây ăn cơm không được sao?” Đường Thái Minh giận xì khói.“Bạn cậu? Không phải là người bên cạnh này chứ?” Trịnh Vĩ cười cợt nhìn về phía Lâm Vân.“Anh ta? Ăn mặt có vẻ nghèo nàn như vậy, sợ là còn nghèo hơn Đường Thái Minh nữa đúng không?” Trịnh Vĩ khinh thường nhìn Lâm Vân.Lyly cũng đánh giá Lâm Vân một cái, khinh thường nói: “Quả nhiên là vật họp theo loài, nghèo hèn thì phải đi chung với nghèo hèn, ngày nào cậu cũng qua lại với loại người này thì cả đời cũng sẽ không thể khá giả lên được, lúc đầu tôi chia tay với cậu để ở bên Trịnh Vĩ đúng là một lựa chọn sáng suốt.”“Ai nói bạn tôi nghèo? Anh ấy chính là ông chủ lớn!” mặt mày Đường Thái Minh đỏ bừng.“Cái gì? Cậu nói anh ta là ông chủ lớn? Haha!”“Đường Thái Minh, tôi biết cậu muốn giữ thể diện trước mặt tôi, nhưng thật sự không cần thế đâu, bởi vì tôi biết cậu đang vờ vịt.”Khóe môi trịnh vĩ và Lyly đều nhếch lên.“Rất buồn cười hả? Ông chủ lớn thì không dám nhận, nhưng chắc chắn là tôi có tiền hơn hai người nhiều đấy.”Lâm Vân hơi híp mắt nhìn hai người bọn họ.“Haha!”Hai người trịnh vĩ và Lyly sau khi nghe lời của Lâm Vân thì lại phụt cười lần nữa.“Đúng rồi Đường Thái Minh, nói cho cậu biết một tin tốt, ngày mai tôi và Lyly sẽ kết hôn với nhau, tổ chức ở khách sạn năm sao cao cấp Thanh Sơn đó, cậu có hứng thú tới uống một ly chung vui cùng chúng tôi không?” trịnh vĩ cười nói.“Không hứng thú.” Đường Thái Minh lạnh giọng nói một câu, đôi tay cũng nắm thành nắm đấm.“Thằng nhát gan, ngay cả một buổi tiệc kết hôn cũng không dám tới, sao năm đó Lyly lại vừa mắt một thằng như cậu được cơ chứ.” Trịnh Vĩ lắc đầu cười nói.Lyly cũng phụ họa theo: “Em cũng không hiểu được tại sao em lại coi trọng loại người như cậu ta.”“Anh yêu, có rất nhiều bạn bè còn chờ chúng ta chiêu đãi đó, đi thôi.” Lyly khoác tay Trịnh Vĩ.Ngay sau đó hai người này liền tươi cười đầy mặt rời đi.“Đường Thái Minh, chuyện gì thế? Tên Trịnh Vĩ đó cướp bạn gái của cậu?” Lâm Vân hỏi dò.“Ừ, Lyly từng là mối tình đầu của tôi, hai năm trước bị anh ta cướp mất, nhà anh ta cũng hơi giàu có.” Đường Thái Minh cắn răng gật đầu.“Mối tình đầu của cậu đúng không? Vậy ngày mai cậu phải tham gia hôn lễ của bọn họ đó.” Lâm Vân nói.“Đi cũng chỉ thêm mất mặt mà thôi.” Đường Thái Minh bất đắc dĩ lắc đầu.“Không! Đi tham gia hôn lễ là để lấy lại thể diện, ngày mai tôi cho một đoàn siêu xe đi với cậu, đảm bảo xa hoa hơn đội xe đưa dâu của bọn họ gấp trăm lần, đưa cho cậu thêm một đội vệ sĩ nữa, ngày mai tôi sẽ giúp cậu tìm về thể diện đã mất đi!” Lâm Vân vỗ bả vai Đường Thái Minh.“Anh Vân, này…”
Chương 1196
Trịnh Vĩ cũng cười như không cười nhìn Đường Thái Minh, nói: “Đường Thái Minh, không ngờ rằng có thể gặp được cậu ở đây. thế nào? Không phải là cậu làm thuê ở đây đấy chứ?
“Đừng nói nhảm, tôi tới đây ăn cơm!”
Đường Thái Minh nghiến răng trả lời.
“Cậu có thể trả nổi tiền cơm ở đây sao? Đừng đùa nữa, tôi biết cậu sĩ diện hão nên mới ngại không dám thừa nhận làm việc ở đây.” Trịnh Vĩ cười nói.
“Bạn tôi rủ tôi tới đây ăn cơm không được sao?” Đường Thái Minh giận xì khói.
“Bạn cậu? Không phải là người bên cạnh này chứ?” Trịnh Vĩ cười cợt nhìn về phía Lâm Vân.
“Anh ta? Ăn mặt có vẻ nghèo nàn như vậy, sợ là còn nghèo hơn Đường Thái Minh nữa đúng không?” Trịnh Vĩ khinh thường nhìn Lâm Vân.
Lyly cũng đánh giá Lâm Vân một cái, khinh thường nói: “Quả nhiên là vật họp theo loài, nghèo hèn thì phải đi chung với nghèo hèn, ngày nào cậu cũng qua lại với loại người này thì cả đời cũng sẽ không thể khá giả lên được, lúc đầu tôi chia tay với cậu để ở bên Trịnh Vĩ đúng là một lựa chọn sáng suốt.”
“Ai nói bạn tôi nghèo? Anh ấy chính là ông chủ lớn!” mặt mày Đường Thái Minh đỏ bừng.
“Cái gì? Cậu nói anh ta là ông chủ lớn? Haha!”
“Đường Thái Minh, tôi biết cậu muốn giữ thể diện trước mặt tôi, nhưng thật sự không cần thế đâu, bởi vì tôi biết cậu đang vờ vịt.”
Khóe môi trịnh vĩ và Lyly đều nhếch lên.
“Rất buồn cười hả? Ông chủ lớn thì không dám nhận, nhưng chắc chắn là tôi có tiền hơn hai người nhiều đấy.”
Lâm Vân hơi híp mắt nhìn hai người bọn họ.
“Haha!”
Hai người trịnh vĩ và Lyly sau khi nghe lời của Lâm Vân thì lại phụt cười lần nữa.
“Đúng rồi Đường Thái Minh, nói cho cậu biết một tin tốt, ngày mai tôi và Lyly sẽ kết hôn với nhau, tổ chức ở khách sạn năm sao cao cấp Thanh Sơn đó, cậu có hứng thú tới uống một ly chung vui cùng chúng tôi không?” trịnh vĩ cười nói.
“Không hứng thú.” Đường Thái Minh lạnh giọng nói một câu, đôi tay cũng nắm thành nắm đấm.
“Thằng nhát gan, ngay cả một buổi tiệc kết hôn cũng không dám tới, sao năm đó Lyly lại vừa mắt một thằng như cậu được cơ chứ.” Trịnh Vĩ lắc đầu cười nói.
Lyly cũng phụ họa theo: “Em cũng không hiểu được tại sao em lại coi trọng loại người như cậu ta.”
“Anh yêu, có rất nhiều bạn bè còn chờ chúng ta chiêu đãi đó, đi thôi.” Lyly khoác tay Trịnh Vĩ.
Ngay sau đó hai người này liền tươi cười đầy mặt rời đi.
“Đường Thái Minh, chuyện gì thế? Tên Trịnh Vĩ đó cướp bạn gái của cậu?” Lâm Vân hỏi dò.
“Ừ, Lyly từng là mối tình đầu của tôi, hai năm trước bị anh ta cướp mất, nhà anh ta cũng hơi giàu có.” Đường Thái Minh cắn răng gật đầu.
“Mối tình đầu của cậu đúng không? Vậy ngày mai cậu phải tham gia hôn lễ của bọn họ đó.” Lâm Vân nói.
“Đi cũng chỉ thêm mất mặt mà thôi.” Đường Thái Minh bất đắc dĩ lắc đầu.
“Không! Đi tham gia hôn lễ là để lấy lại thể diện, ngày mai tôi cho một đoàn siêu xe đi với cậu, đảm bảo xa hoa hơn đội xe đưa dâu của bọn họ gấp trăm lần, đưa cho cậu thêm một đội vệ sĩ nữa, ngày mai tôi sẽ giúp cậu tìm về thể diện đã mất đi!” Lâm Vân vỗ bả vai Đường Thái Minh.
“Anh Vân, này…”
Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1196Trịnh Vĩ cũng cười như không cười nhìn Đường Thái Minh, nói: “Đường Thái Minh, không ngờ rằng có thể gặp được cậu ở đây. thế nào? Không phải là cậu làm thuê ở đây đấy chứ?“Đừng nói nhảm, tôi tới đây ăn cơm!”Đường Thái Minh nghiến răng trả lời.“Cậu có thể trả nổi tiền cơm ở đây sao? Đừng đùa nữa, tôi biết cậu sĩ diện hão nên mới ngại không dám thừa nhận làm việc ở đây.” Trịnh Vĩ cười nói.“Bạn tôi rủ tôi tới đây ăn cơm không được sao?” Đường Thái Minh giận xì khói.“Bạn cậu? Không phải là người bên cạnh này chứ?” Trịnh Vĩ cười cợt nhìn về phía Lâm Vân.“Anh ta? Ăn mặt có vẻ nghèo nàn như vậy, sợ là còn nghèo hơn Đường Thái Minh nữa đúng không?” Trịnh Vĩ khinh thường nhìn Lâm Vân.Lyly cũng đánh giá Lâm Vân một cái, khinh thường nói: “Quả nhiên là vật họp theo loài, nghèo hèn thì phải đi chung với nghèo hèn, ngày nào cậu cũng qua lại với loại người này thì cả đời cũng sẽ không thể khá giả lên được, lúc đầu tôi chia tay với cậu để ở bên Trịnh Vĩ đúng là một lựa chọn sáng suốt.”“Ai nói bạn tôi nghèo? Anh ấy chính là ông chủ lớn!” mặt mày Đường Thái Minh đỏ bừng.“Cái gì? Cậu nói anh ta là ông chủ lớn? Haha!”“Đường Thái Minh, tôi biết cậu muốn giữ thể diện trước mặt tôi, nhưng thật sự không cần thế đâu, bởi vì tôi biết cậu đang vờ vịt.”Khóe môi trịnh vĩ và Lyly đều nhếch lên.“Rất buồn cười hả? Ông chủ lớn thì không dám nhận, nhưng chắc chắn là tôi có tiền hơn hai người nhiều đấy.”Lâm Vân hơi híp mắt nhìn hai người bọn họ.“Haha!”Hai người trịnh vĩ và Lyly sau khi nghe lời của Lâm Vân thì lại phụt cười lần nữa.“Đúng rồi Đường Thái Minh, nói cho cậu biết một tin tốt, ngày mai tôi và Lyly sẽ kết hôn với nhau, tổ chức ở khách sạn năm sao cao cấp Thanh Sơn đó, cậu có hứng thú tới uống một ly chung vui cùng chúng tôi không?” trịnh vĩ cười nói.“Không hứng thú.” Đường Thái Minh lạnh giọng nói một câu, đôi tay cũng nắm thành nắm đấm.“Thằng nhát gan, ngay cả một buổi tiệc kết hôn cũng không dám tới, sao năm đó Lyly lại vừa mắt một thằng như cậu được cơ chứ.” Trịnh Vĩ lắc đầu cười nói.Lyly cũng phụ họa theo: “Em cũng không hiểu được tại sao em lại coi trọng loại người như cậu ta.”“Anh yêu, có rất nhiều bạn bè còn chờ chúng ta chiêu đãi đó, đi thôi.” Lyly khoác tay Trịnh Vĩ.Ngay sau đó hai người này liền tươi cười đầy mặt rời đi.“Đường Thái Minh, chuyện gì thế? Tên Trịnh Vĩ đó cướp bạn gái của cậu?” Lâm Vân hỏi dò.“Ừ, Lyly từng là mối tình đầu của tôi, hai năm trước bị anh ta cướp mất, nhà anh ta cũng hơi giàu có.” Đường Thái Minh cắn răng gật đầu.“Mối tình đầu của cậu đúng không? Vậy ngày mai cậu phải tham gia hôn lễ của bọn họ đó.” Lâm Vân nói.“Đi cũng chỉ thêm mất mặt mà thôi.” Đường Thái Minh bất đắc dĩ lắc đầu.“Không! Đi tham gia hôn lễ là để lấy lại thể diện, ngày mai tôi cho một đoàn siêu xe đi với cậu, đảm bảo xa hoa hơn đội xe đưa dâu của bọn họ gấp trăm lần, đưa cho cậu thêm một đội vệ sĩ nữa, ngày mai tôi sẽ giúp cậu tìm về thể diện đã mất đi!” Lâm Vân vỗ bả vai Đường Thái Minh.“Anh Vân, này…”