Niềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn…

Chương 1306

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1306Chú công nhân sợ cậu con trai sẽ làm Lâm Vân bị thương, vậy thì chú biết ăn nói như nào với Lâm Vân?Lỡ may đâm chết Lâm Vân, vậy thì chú càng thấy có lỗi với Lâm Vân!“Lão già, ông cái cái quái gì, ông mà hét nữa là tôi cũng cho ông một nhát đấy!” Nam thanh niên mất kiên nhẫn, trừng mắt nhìn chú công nhân.Ngay sau đó, nam thanh niên cầm con dao trên tay đâm trực diện Lâm Vân.“Chủ tịch Lâm, cẩn thận!”Chú công nhân hoảng sợ hét lên. Trong mắt chú công nhân, Lâm Vân là chủ tịch của một Tập đoàn, chắc chắn sẽ không đánh nhau, càng không thể đỡ được nhát dao kia, chú ấy đương nhiên sẽ lo lắng.“Vù!”Khi con dao đưa đến trước mặt và định đâm vào bụng Lâm Vân, Lâm Vân lấy tay nắm lấy cổ tay anh thanh niên.“Ứm?”Sắc mặt nam thanh niên đột nhiên thay đổi, bởi vì cậu ta cảm thấy tay mình như bị kìm kẹp chặt, không nhúc nhích được, dù có cố gắng dùng sức đến đâu, cũng không thể động đậy.“Anh…… Anh buông tôi ra!” Vẻ mặt nam thanh niên tỏ ra lo lắng, cậu ta không ngờ rằng lực tay Lâm Vân lại khỏe như vậy.“Buông tay? Cậu đang nằm mơ đấy à? Hôm nay tôi sẽ thay ba cậu dạy cho tên bất hiếu như cậu một bài học!” Lâm Vân lạnh lùng nói.Vừa nói xong, Lâm Vân liền dùng lực.“Á á!”Cùng với tiếng hét thất thanh, con dao trên tay nam thanh niên rơi xuống đất, tay cậu ta bị Lâm Vân bốp đến mức tím tái.“Bốp!”Lâm Vân lại tát vào mặt nam thanh niên một cái đau điếng.“Cái tát này là tội bất trung bất hiếu, vì cậu không tôn trọng ba mình.”“Bốp!”“Cái tát này là tội bất nhân bất nghĩa, vì tư cách hủ bại, vì cậu không chịu làm ăn đàng hoàng.”Lâm Vân tát thẳng hai cái vào mặt nam thanh niên.Thực ra, Lâm Vân đã quá nương tay rồi, nếu dùng hết sức lực, muốn đánh chết cậu ta cũng không khó khăn gì.Nể tình cậu ta là con trai chú công nhân, Lâm Vân mới tha mạng cho cậu ta.“Anh yêu!”Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, cô gái vội vàng nhảy xuống xe, ôm chầm lấy nam thanh niên.Nam thanh niên mặt tái mét, bàn tay bị bóp vẫn còn run rẩy, mặt mũi sưng vù.“Tên nhãi ranh, mày…… mày tiêu đời rồi con ạ! Chờ tao gọi điện gọi người đến. Tao phải cho mày chết không chỗ chôn thân!” Nam thanh niên giận dữ hét lên.Sau đó, nam thanh niên rút điện thoại ra gọi.“Alo, anh Hùng, em bị người ta đánh ở cổng công trường Hoàng Phúc Trường Minh, dạ vâng, em đã nói tên anh ra mà tên đó vẫn dám ra tay. Anh Hùng, anh nhất định phải giúp em đòi lại công bằng.” Nam thanh niên nói.

Chương 1306

Chú công nhân sợ cậu con trai sẽ làm Lâm Vân bị thương, vậy thì chú biết ăn nói như nào với Lâm Vân?

Lỡ may đâm chết Lâm Vân, vậy thì chú càng thấy có lỗi với Lâm Vân!

“Lão già, ông cái cái quái gì, ông mà hét nữa là tôi cũng cho ông một nhát đấy!” Nam thanh niên mất kiên nhẫn, trừng mắt nhìn chú công nhân.

Ngay sau đó, nam thanh niên cầm con dao trên tay đâm trực diện Lâm Vân.

“Chủ tịch Lâm, cẩn thận!”

Chú công nhân hoảng sợ hét lên. Trong mắt chú công nhân, Lâm Vân là chủ tịch của một Tập đoàn, chắc chắn sẽ không đánh nhau, càng không thể đỡ được nhát dao kia, chú ấy đương nhiên sẽ lo lắng.

“Vù!”

Khi con dao đưa đến trước mặt và định đâm vào bụng Lâm Vân, Lâm Vân lấy tay nắm lấy cổ tay anh thanh niên.

“Ứm?”

Sắc mặt nam thanh niên đột nhiên thay đổi, bởi vì cậu ta cảm thấy tay mình như bị kìm kẹp chặt, không nhúc nhích được, dù có cố gắng dùng sức đến đâu, cũng không thể động đậy.

“Anh…… Anh buông tôi ra!” Vẻ mặt nam thanh niên tỏ ra lo lắng, cậu ta không ngờ rằng lực tay Lâm Vân lại khỏe như vậy.

“Buông tay? Cậu đang nằm mơ đấy à? Hôm nay tôi sẽ thay ba cậu dạy cho tên bất hiếu như cậu một bài học!” Lâm Vân lạnh lùng nói.

Vừa nói xong, Lâm Vân liền dùng lực.

“Á á!”

Cùng với tiếng hét thất thanh, con dao trên tay nam thanh niên rơi xuống đất, tay cậu ta bị Lâm Vân bốp đến mức tím tái.

“Bốp!”

Lâm Vân lại tát vào mặt nam thanh niên một cái đau điếng.

“Cái tát này là tội bất trung bất hiếu, vì cậu không tôn trọng ba mình.”

“Bốp!”

“Cái tát này là tội bất nhân bất nghĩa, vì tư cách hủ bại, vì cậu không chịu làm ăn đàng hoàng.”

Lâm Vân tát thẳng hai cái vào mặt nam thanh niên.

Thực ra, Lâm Vân đã quá nương tay rồi, nếu dùng hết sức lực, muốn đánh chết cậu ta cũng không khó khăn gì.

Nể tình cậu ta là con trai chú công nhân, Lâm Vân mới tha mạng cho cậu ta.

“Anh yêu!”

Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, cô gái vội vàng nhảy xuống xe, ôm chầm lấy nam thanh niên.

Nam thanh niên mặt tái mét, bàn tay bị bóp vẫn còn run rẩy, mặt mũi sưng vù.

“Tên nhãi ranh, mày…… mày tiêu đời rồi con ạ! Chờ tao gọi điện gọi người đến. Tao phải cho mày chết không chỗ chôn thân!” Nam thanh niên giận dữ hét lên.

Sau đó, nam thanh niên rút điện thoại ra gọi.

“Alo, anh Hùng, em bị người ta đánh ở cổng công trường Hoàng Phúc Trường Minh, dạ vâng, em đã nói tên anh ra mà tên đó vẫn dám ra tay. Anh Hùng, anh nhất định phải giúp em đòi lại công bằng.” Nam thanh niên nói.

Đỉnh Cấp Thần HàoTác giả: Bắc Thần Bản TônTruyện Ngôn TìnhNiềm hy vọng trong hoàn cảnh khốn khó Thành phố Thanh Dương. Trước cổng cao ốc Hoa Đỉnh. Lâm Vân mặt mày hớn hở đứng ở cửa, trong tay còn cầm hai vé xem phim. Lúc này, có một nam một nữ từ trong cao ốc đi ra, người nam mặc đồ vest, cồ tay mang đồng hồ Vacheron Constantin, bên hông là chiếc chìa khóa xe BMW, dáng vóc của người nữ cũng rất đẹp, gương mặt cũng rất xinh, hai người vừa nói vừa cười. “Phỉ Phỉ!” Sau khi Lâm Vân nhìn thấy cô gái kia thì cười rồi đi tới. Cô gái khi nhìn thấy Lâm Vân, sắc mặt lập tức thay đổi. “Anh… Sao anh lại đến đây? Không phải em đã nói rồi sao, đừng đến công ty em nữa! Để đồng nghiệp em nhìn thấy thì em thấy xấu hổ lắm!” Phỉ Phỉ có vẻ không vui. “Phỉ Phỉ, hôm nay là ngày kỉ niệm hai năm chúng ta yêu nhau, anh mua vé xem phim cho em nè, anh muốn làm cho em bất ngờ. ” Lâm Vân vừa cười vừa đưa vé xem phim cho cô ta. Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh nhăn mày: “Yêu nhau? Phỉ Phỉ, em nói là em không có bạn trai mà?” “Ngô thiếu, em…” Phỉ Phỉ tức khắc nghẹn… Chương 1306Chú công nhân sợ cậu con trai sẽ làm Lâm Vân bị thương, vậy thì chú biết ăn nói như nào với Lâm Vân?Lỡ may đâm chết Lâm Vân, vậy thì chú càng thấy có lỗi với Lâm Vân!“Lão già, ông cái cái quái gì, ông mà hét nữa là tôi cũng cho ông một nhát đấy!” Nam thanh niên mất kiên nhẫn, trừng mắt nhìn chú công nhân.Ngay sau đó, nam thanh niên cầm con dao trên tay đâm trực diện Lâm Vân.“Chủ tịch Lâm, cẩn thận!”Chú công nhân hoảng sợ hét lên. Trong mắt chú công nhân, Lâm Vân là chủ tịch của một Tập đoàn, chắc chắn sẽ không đánh nhau, càng không thể đỡ được nhát dao kia, chú ấy đương nhiên sẽ lo lắng.“Vù!”Khi con dao đưa đến trước mặt và định đâm vào bụng Lâm Vân, Lâm Vân lấy tay nắm lấy cổ tay anh thanh niên.“Ứm?”Sắc mặt nam thanh niên đột nhiên thay đổi, bởi vì cậu ta cảm thấy tay mình như bị kìm kẹp chặt, không nhúc nhích được, dù có cố gắng dùng sức đến đâu, cũng không thể động đậy.“Anh…… Anh buông tôi ra!” Vẻ mặt nam thanh niên tỏ ra lo lắng, cậu ta không ngờ rằng lực tay Lâm Vân lại khỏe như vậy.“Buông tay? Cậu đang nằm mơ đấy à? Hôm nay tôi sẽ thay ba cậu dạy cho tên bất hiếu như cậu một bài học!” Lâm Vân lạnh lùng nói.Vừa nói xong, Lâm Vân liền dùng lực.“Á á!”Cùng với tiếng hét thất thanh, con dao trên tay nam thanh niên rơi xuống đất, tay cậu ta bị Lâm Vân bốp đến mức tím tái.“Bốp!”Lâm Vân lại tát vào mặt nam thanh niên một cái đau điếng.“Cái tát này là tội bất trung bất hiếu, vì cậu không tôn trọng ba mình.”“Bốp!”“Cái tát này là tội bất nhân bất nghĩa, vì tư cách hủ bại, vì cậu không chịu làm ăn đàng hoàng.”Lâm Vân tát thẳng hai cái vào mặt nam thanh niên.Thực ra, Lâm Vân đã quá nương tay rồi, nếu dùng hết sức lực, muốn đánh chết cậu ta cũng không khó khăn gì.Nể tình cậu ta là con trai chú công nhân, Lâm Vân mới tha mạng cho cậu ta.“Anh yêu!”Sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, cô gái vội vàng nhảy xuống xe, ôm chầm lấy nam thanh niên.Nam thanh niên mặt tái mét, bàn tay bị bóp vẫn còn run rẩy, mặt mũi sưng vù.“Tên nhãi ranh, mày…… mày tiêu đời rồi con ạ! Chờ tao gọi điện gọi người đến. Tao phải cho mày chết không chỗ chôn thân!” Nam thanh niên giận dữ hét lên.Sau đó, nam thanh niên rút điện thoại ra gọi.“Alo, anh Hùng, em bị người ta đánh ở cổng công trường Hoàng Phúc Trường Minh, dạ vâng, em đã nói tên anh ra mà tên đó vẫn dám ra tay. Anh Hùng, anh nhất định phải giúp em đòi lại công bằng.” Nam thanh niên nói.

Chương 1306