"Kỳ Kỳ, trên đời này em là duy nhất của tôi, nên kiếp này em chỉ có thể thuộc về một mình tôi”. Chàng trai thì thầm bên tai cô gái. “Buông tôi ra.” Giọng người con gái mang theo sự khó chịu và chật vật. “Không thích tôi?” Đôi mắt xinh đẹp của người con trai gắt gao nhìn chằm chằm cô gái trước mặt. Đó là ánh mắt nhìn cực kì tập trung, trong đôi mắt, trong con ngươi hiện lên tất cả đều là khuôn mặt của cô gái, dường như trong mắt hắn chỉ tồn tại hình ảnh của cô. “Vậy em thích ai?” Lông mày hắn hơi nhướng lên khiến khuôn mặt hắn càng trở nên tà mị nhưng xen chút mơ hồ. Trái tim người con gái chợt run lên, không nói được lời nào. Ngay sau đó, hắn nắm lấy tay phải của cô, há mồm ngậm lấy ngón tay của cô, vừa l**m vừa m*t, không ngừng lặp đi lặp lại động tác ấy, giống như ngón tay của cô bây giờ là món đồ chơi mà hắn yêu thích nhất. Cô thở dài một hơi rồi nói: “Không có, tôi không thích ai cả” Nói xong, cô vặn cổ tay, cố gắng giải thoát các ngón tay của mình khỏi sự áp chế của hắn.…
Chương 31: Một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn!
Yêu Cuồng LoạnTác giả: Miêu Thiên ThảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Kỳ Kỳ, trên đời này em là duy nhất của tôi, nên kiếp này em chỉ có thể thuộc về một mình tôi”. Chàng trai thì thầm bên tai cô gái. “Buông tôi ra.” Giọng người con gái mang theo sự khó chịu và chật vật. “Không thích tôi?” Đôi mắt xinh đẹp của người con trai gắt gao nhìn chằm chằm cô gái trước mặt. Đó là ánh mắt nhìn cực kì tập trung, trong đôi mắt, trong con ngươi hiện lên tất cả đều là khuôn mặt của cô gái, dường như trong mắt hắn chỉ tồn tại hình ảnh của cô. “Vậy em thích ai?” Lông mày hắn hơi nhướng lên khiến khuôn mặt hắn càng trở nên tà mị nhưng xen chút mơ hồ. Trái tim người con gái chợt run lên, không nói được lời nào. Ngay sau đó, hắn nắm lấy tay phải của cô, há mồm ngậm lấy ngón tay của cô, vừa l**m vừa m*t, không ngừng lặp đi lặp lại động tác ấy, giống như ngón tay của cô bây giờ là món đồ chơi mà hắn yêu thích nhất. Cô thở dài một hơi rồi nói: “Không có, tôi không thích ai cả” Nói xong, cô vặn cổ tay, cố gắng giải thoát các ngón tay của mình khỏi sự áp chế của hắn.… Khi xe đang đi được đến nửa đường thì Quân Cẩn Ngôn có vẻ bị mất máu quá nhiều nên có chút uể oải, cả người mềm nhũn dựa vào vai Hạ Kỳ.Ánh sáng trong xe có chút mờ nhạt, Hạ Kỳ cúi đầu, nhìn làn da của hắn vốn trắng giờ phút này lại loang lổ máu.Tái nhợt, yếu ớt!"Đừng ngủ! Anh đừng ngủ mà!" Hạ Kỳ kêu lên bên tai Quân Cẩn Ngôn, cô thật sự sợ nếu hắn cứ như vậy mà ngủ, sau đó...Nghe được giọng nói của cô, đôi mắt hắn chậm rãi mở ra, nhìn cô không chớp mắt.Im hơi lặng tiếng, giống như bây giờ chỉ cần một cái chớp mắt cũng đã trôi qua cả vạn năm.Giờ phút này, trong lòng Hạ Kỳ có một loại hối hận, hối hận trước đây cô không nên nói với hắn những lời nói như vậy. Nếu cô không nói, vậy hắn cũng sẽ không để mặc đối phương đánh như vậy mà không đánh trả lại, nếu cô không nói, hắn cũng sẽ không chảy máu đầu giống như bây giờ.Ngay từ nhỏ đã như vậy, một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn. ---Thôi Phàm trực tiếp lái xe đến một bệnh viện tốt nhất trong thành phố. Tất nhiên, trước đó Thôi Phàm đã liên hệ qua, nên Quân Cẩn Ngôn sau khi đưa đến bệnh viện lập tức có các chuyên gia cùng đội ngũ bác sĩ tiến hành chữa trị.Hạ Kỳ không còn sức lực ngồi trên ghế hành lang ở bệnh viện. Đôi tay và quần áo đều dính rất nhiều máu tươi, chiếc khăn nắm trong lòng bàn tay giống như một quả cầu lửa nóng, đốt cháy lòng bàn tay cô nhưng cô lại không nghĩ tới buông nó ra.Thôi Phàm ở một bên nhìn người phụ nữ trước mặt , có lẽ trong lòng cậu cũng đã từng nghĩ nhưng không thể nào nghĩ tới người phụ nữ này đối với Quân Cẩn Ngôn lại có sức ảnh hưởng lớn đến như vậy."Về sau đừng nói như vậy với Quân Cẩn Quân, sẽ làm ảnh hưởng đến cậu ấy." Thôi Phàm đột nhiên mở miệng nói.Hạ Kỳ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Thôi Phàm, sau đó gật gật đầu: "Tôi biết rồi." Có lẽ chuyện lần này đã dạy cho cô một bài học."Tôi tên Thôi Phàm, bạn của Quân Cẩn Ngôn, đã từng gặp qua cô ở quán bar trước đây." Lúc này Thôi Phàm mới bắt đầu giới thiệu về mình.Hạ Kỳ bỗng nhiên nhớ lại, lần đầu tiên cô gặp lại Quân Cẩn Ngôn ở quán bar, Thôi Phàm cũng là một trong những vị khách có mặt lúc đó."Tôi là Hạ Kỳ." Cô cũng nói ra tên họ của mình."Tôi biết." Thôi Phàm nói: "Cô chính là "Kỳ Kỳ" mà Quân Cẩn Ngôn vẫn thường nói ra khỏi miệng"Hạ Kỳ cũng không lên tiếng nữa."Chuyện ngày hôm nay, Vương Hải cũng là nhất thời xúc động, hắn với Bưu Tử chơi thân từ nhỏ, tình cảm xưa nay vẫn luôn tốt." Thôi Phàm đột nhiên mở miệng nói."Bưu Tử?" Trong mắt Hạ Kỳ hiện lên tia nghi hoặc."Trước đây cái người mà định đổ rượu vào người cô, kết quả bị Quân Cẩn Ngôn đánh đến nhập viện, chính là Bưu Tử." Thôi Phàm giải thích."Cho nên Vương Hải kia liền tìm tôi để trút giận?" Hạ Kỳ lúc này mới hiểu rõ sự tình là như thế nào."Cho là vậy đi." Thôi Phàm gật gật đầu, trước khi Vương Hải tới quán, Thôi Phàm vẫn luôn để mắt tới nhưng không ngờ vẫn xảy ra chuyện.Hạ Kỳ biết, trong xã hội này có rất nhiều người như Vương Hải, bắt nạt kẻ yếu, nhưng lại không dám làm gì Quân Cẩn Ngôn vì thế bèn chọn một quả hồng mềm như cô. Chỉ là Vương Hải không biết hầu như mỗi tối Quân Cẩn Ngôn đều sẽ tới quán bar."Có điều cô yên tâm, lần này Vương Hải náo loạn một trận thế này, e là về sau hắn không có lá gan làm gì cô được nữa." Thôi Phàm nói tiếp."Hắn sẽ như thế nào?" Cô hỏi."Đắc tội người của Quân gia, cô cảm thấy sẽ như thế nào?" Thôi Phàm nhướng mày, hỏi ngược lại.
Khi xe đang đi được đến nửa đường thì Quân Cẩn Ngôn có vẻ bị mất máu quá nhiều nên có chút uể oải, cả người mềm nhũn dựa vào vai Hạ Kỳ.
Ánh sáng trong xe có chút mờ nhạt, Hạ Kỳ cúi đầu, nhìn làn da của hắn vốn trắng giờ phút này lại loang lổ máu.
Tái nhợt, yếu ớt!
"Đừng ngủ! Anh đừng ngủ mà!" Hạ Kỳ kêu lên bên tai Quân Cẩn Ngôn, cô thật sự sợ nếu hắn cứ như vậy mà ngủ, sau đó...
Nghe được giọng nói của cô, đôi mắt hắn chậm rãi mở ra, nhìn cô không chớp mắt.
Im hơi lặng tiếng, giống như bây giờ chỉ cần một cái chớp mắt cũng đã trôi qua cả vạn năm.
Giờ phút này, trong lòng Hạ Kỳ có một loại hối hận, hối hận trước đây cô không nên nói với hắn những lời nói như vậy. Nếu cô không nói, vậy hắn cũng sẽ không để mặc đối phương đánh như vậy mà không đánh trả lại, nếu cô không nói, hắn cũng sẽ không chảy máu đầu giống như bây giờ.
Ngay từ nhỏ đã như vậy, một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn.
---
Thôi Phàm trực tiếp lái xe đến một bệnh viện tốt nhất trong thành phố. Tất nhiên, trước đó Thôi Phàm đã liên hệ qua, nên Quân Cẩn Ngôn sau khi đưa đến bệnh viện lập tức có các chuyên gia cùng đội ngũ bác sĩ tiến hành chữa trị.
Hạ Kỳ không còn sức lực ngồi trên ghế hành lang ở bệnh viện. Đôi tay và quần áo đều dính rất nhiều máu tươi, chiếc khăn nắm trong lòng bàn tay giống như một quả cầu lửa nóng, đốt cháy lòng bàn tay cô nhưng cô lại không nghĩ tới buông nó ra.
Thôi Phàm ở một bên nhìn người phụ nữ trước mặt , có lẽ trong lòng cậu cũng đã từng nghĩ nhưng không thể nào nghĩ tới người phụ nữ này đối với Quân Cẩn Ngôn lại có sức ảnh hưởng lớn đến như vậy.
"Về sau đừng nói như vậy với Quân Cẩn Quân, sẽ làm ảnh hưởng đến cậu ấy." Thôi Phàm đột nhiên mở miệng nói.
Hạ Kỳ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Thôi Phàm, sau đó gật gật đầu: "Tôi biết rồi." Có lẽ chuyện lần này đã dạy cho cô một bài học.
"Tôi tên Thôi Phàm, bạn của Quân Cẩn Ngôn, đã từng gặp qua cô ở quán bar trước đây." Lúc này Thôi Phàm mới bắt đầu giới thiệu về mình.
Hạ Kỳ bỗng nhiên nhớ lại, lần đầu tiên cô gặp lại Quân Cẩn Ngôn ở quán bar, Thôi Phàm cũng là một trong những vị khách có mặt lúc đó.
"Tôi là Hạ Kỳ." Cô cũng nói ra tên họ của mình.
"Tôi biết." Thôi Phàm nói: "Cô chính là "Kỳ Kỳ" mà Quân Cẩn Ngôn vẫn thường nói ra khỏi miệng"
Hạ Kỳ cũng không lên tiếng nữa.
"Chuyện ngày hôm nay, Vương Hải cũng là nhất thời xúc động, hắn với Bưu Tử chơi thân từ nhỏ, tình cảm xưa nay vẫn luôn tốt." Thôi Phàm đột nhiên mở miệng nói.
"Bưu Tử?" Trong mắt Hạ Kỳ hiện lên tia nghi hoặc.
"Trước đây cái người mà định đổ rượu vào người cô, kết quả bị Quân Cẩn Ngôn đánh đến nhập viện, chính là Bưu Tử." Thôi Phàm giải thích.
"Cho nên Vương Hải kia liền tìm tôi để trút giận?" Hạ Kỳ lúc này mới hiểu rõ sự tình là như thế nào.
"Cho là vậy đi." Thôi Phàm gật gật đầu, trước khi Vương Hải tới quán, Thôi Phàm vẫn luôn để mắt tới nhưng không ngờ vẫn xảy ra chuyện.
Hạ Kỳ biết, trong xã hội này có rất nhiều người như Vương Hải, bắt nạt kẻ yếu, nhưng lại không dám làm gì Quân Cẩn Ngôn vì thế bèn chọn một quả hồng mềm như cô. Chỉ là Vương Hải không biết hầu như mỗi tối Quân Cẩn Ngôn đều sẽ tới quán bar.
"Có điều cô yên tâm, lần này Vương Hải náo loạn một trận thế này, e là về sau hắn không có lá gan làm gì cô được nữa." Thôi Phàm nói tiếp.
"Hắn sẽ như thế nào?" Cô hỏi.
"Đắc tội người của Quân gia, cô cảm thấy sẽ như thế nào?" Thôi Phàm nhướng mày, hỏi ngược lại.
Yêu Cuồng LoạnTác giả: Miêu Thiên ThảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng"Kỳ Kỳ, trên đời này em là duy nhất của tôi, nên kiếp này em chỉ có thể thuộc về một mình tôi”. Chàng trai thì thầm bên tai cô gái. “Buông tôi ra.” Giọng người con gái mang theo sự khó chịu và chật vật. “Không thích tôi?” Đôi mắt xinh đẹp của người con trai gắt gao nhìn chằm chằm cô gái trước mặt. Đó là ánh mắt nhìn cực kì tập trung, trong đôi mắt, trong con ngươi hiện lên tất cả đều là khuôn mặt của cô gái, dường như trong mắt hắn chỉ tồn tại hình ảnh của cô. “Vậy em thích ai?” Lông mày hắn hơi nhướng lên khiến khuôn mặt hắn càng trở nên tà mị nhưng xen chút mơ hồ. Trái tim người con gái chợt run lên, không nói được lời nào. Ngay sau đó, hắn nắm lấy tay phải của cô, há mồm ngậm lấy ngón tay của cô, vừa l**m vừa m*t, không ngừng lặp đi lặp lại động tác ấy, giống như ngón tay của cô bây giờ là món đồ chơi mà hắn yêu thích nhất. Cô thở dài một hơi rồi nói: “Không có, tôi không thích ai cả” Nói xong, cô vặn cổ tay, cố gắng giải thoát các ngón tay của mình khỏi sự áp chế của hắn.… Khi xe đang đi được đến nửa đường thì Quân Cẩn Ngôn có vẻ bị mất máu quá nhiều nên có chút uể oải, cả người mềm nhũn dựa vào vai Hạ Kỳ.Ánh sáng trong xe có chút mờ nhạt, Hạ Kỳ cúi đầu, nhìn làn da của hắn vốn trắng giờ phút này lại loang lổ máu.Tái nhợt, yếu ớt!"Đừng ngủ! Anh đừng ngủ mà!" Hạ Kỳ kêu lên bên tai Quân Cẩn Ngôn, cô thật sự sợ nếu hắn cứ như vậy mà ngủ, sau đó...Nghe được giọng nói của cô, đôi mắt hắn chậm rãi mở ra, nhìn cô không chớp mắt.Im hơi lặng tiếng, giống như bây giờ chỉ cần một cái chớp mắt cũng đã trôi qua cả vạn năm.Giờ phút này, trong lòng Hạ Kỳ có một loại hối hận, hối hận trước đây cô không nên nói với hắn những lời nói như vậy. Nếu cô không nói, vậy hắn cũng sẽ không để mặc đối phương đánh như vậy mà không đánh trả lại, nếu cô không nói, hắn cũng sẽ không chảy máu đầu giống như bây giờ.Ngay từ nhỏ đã như vậy, một câu nói của cô, có thể ảnh hưởng đến mọi thứ của hắn. ---Thôi Phàm trực tiếp lái xe đến một bệnh viện tốt nhất trong thành phố. Tất nhiên, trước đó Thôi Phàm đã liên hệ qua, nên Quân Cẩn Ngôn sau khi đưa đến bệnh viện lập tức có các chuyên gia cùng đội ngũ bác sĩ tiến hành chữa trị.Hạ Kỳ không còn sức lực ngồi trên ghế hành lang ở bệnh viện. Đôi tay và quần áo đều dính rất nhiều máu tươi, chiếc khăn nắm trong lòng bàn tay giống như một quả cầu lửa nóng, đốt cháy lòng bàn tay cô nhưng cô lại không nghĩ tới buông nó ra.Thôi Phàm ở một bên nhìn người phụ nữ trước mặt , có lẽ trong lòng cậu cũng đã từng nghĩ nhưng không thể nào nghĩ tới người phụ nữ này đối với Quân Cẩn Ngôn lại có sức ảnh hưởng lớn đến như vậy."Về sau đừng nói như vậy với Quân Cẩn Quân, sẽ làm ảnh hưởng đến cậu ấy." Thôi Phàm đột nhiên mở miệng nói.Hạ Kỳ sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Thôi Phàm, sau đó gật gật đầu: "Tôi biết rồi." Có lẽ chuyện lần này đã dạy cho cô một bài học."Tôi tên Thôi Phàm, bạn của Quân Cẩn Ngôn, đã từng gặp qua cô ở quán bar trước đây." Lúc này Thôi Phàm mới bắt đầu giới thiệu về mình.Hạ Kỳ bỗng nhiên nhớ lại, lần đầu tiên cô gặp lại Quân Cẩn Ngôn ở quán bar, Thôi Phàm cũng là một trong những vị khách có mặt lúc đó."Tôi là Hạ Kỳ." Cô cũng nói ra tên họ của mình."Tôi biết." Thôi Phàm nói: "Cô chính là "Kỳ Kỳ" mà Quân Cẩn Ngôn vẫn thường nói ra khỏi miệng"Hạ Kỳ cũng không lên tiếng nữa."Chuyện ngày hôm nay, Vương Hải cũng là nhất thời xúc động, hắn với Bưu Tử chơi thân từ nhỏ, tình cảm xưa nay vẫn luôn tốt." Thôi Phàm đột nhiên mở miệng nói."Bưu Tử?" Trong mắt Hạ Kỳ hiện lên tia nghi hoặc."Trước đây cái người mà định đổ rượu vào người cô, kết quả bị Quân Cẩn Ngôn đánh đến nhập viện, chính là Bưu Tử." Thôi Phàm giải thích."Cho nên Vương Hải kia liền tìm tôi để trút giận?" Hạ Kỳ lúc này mới hiểu rõ sự tình là như thế nào."Cho là vậy đi." Thôi Phàm gật gật đầu, trước khi Vương Hải tới quán, Thôi Phàm vẫn luôn để mắt tới nhưng không ngờ vẫn xảy ra chuyện.Hạ Kỳ biết, trong xã hội này có rất nhiều người như Vương Hải, bắt nạt kẻ yếu, nhưng lại không dám làm gì Quân Cẩn Ngôn vì thế bèn chọn một quả hồng mềm như cô. Chỉ là Vương Hải không biết hầu như mỗi tối Quân Cẩn Ngôn đều sẽ tới quán bar."Có điều cô yên tâm, lần này Vương Hải náo loạn một trận thế này, e là về sau hắn không có lá gan làm gì cô được nữa." Thôi Phàm nói tiếp."Hắn sẽ như thế nào?" Cô hỏi."Đắc tội người của Quân gia, cô cảm thấy sẽ như thế nào?" Thôi Phàm nhướng mày, hỏi ngược lại.