Tác giả:

Bạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ…

Quyển 1 - Chương 8: Đứa Bé Là Của Ai

Phụ Nữ Có Thai Cũng Xuyên QuaTác giả: Hỏa HồngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ… Oan uổng, nàng thật oan uổng a, nàng so với oan của Đậu Nga, Bỉ Đông hải hiếu phụ càng oan hơn. . . . . .Ai có thể nói cho nàng biết đây là chuyện gì xảy ra? Đứa bé là của ai? Tại sao lại có?“Con nói cái đó không làm, Lộ Nhi, vậy bây giờ thì sao?”Bệnh viện B siêu âm cực tốt, mặc dù đứa bé rất nhỏ nhưng cũng có thể nhìn rõ ràng bào thai.Đem bệnh án vứt xuống giường, giọng mẹ nàng càng thêm trầm tĩnh!Bóng tối trước bình minh! Hay là yên bình trước bão táp!Lộ Nhi cảm thán, cố gắng hồi tưởng chuyện tình hơn một tháng qua, điều quái dị duy nhất chính là buổi trưa đó ——Giấc mộng kỳ quái! Nhưng cũng chỉ là giấc ngủ trưa không tới một tiếng, chẳng lẽ như vậy liền mang thai bảo bảo?“Mẹ dạy con thế nào? Cô gái tốt phải biết giữ mình trong sạch! Mẹ dặn dò qua bao nhiêu lần? Cái gì gọi là giữ mình trong sach hả? Lộ Nhi, con không có bạn trai, nhưng đứa bé này. . . . . . Đứa bé tại sao lại có?”Mẹ nàng che ngực, hai mắt tức giận nhìn con gái mình ngơ ngác, hận không thể cho nàng hai cái tát!Nhưng tát còn ích lợi gì? Tát nàng, đứa bé sẽ biến mất sao?“Con. . . . . . Mẹ, con thật không có bạn trai. . . . . . cả ngày con làm gì mẹ cũng biết, con căn bản cũng không có rời mẹ đi a. . . . . .”Lộ Nhi ngẩng đầu lên, ủy khuất nhìn mẹ tức giận đỏ mặt tía tai, nàng hiện tại cũng rất buồn bực. . . . . .“Không có? Con lại dám nói với mẹ là không có? Cái này là cái gì? Đây là cái gì!”Tay, cũng tức giận run rẩy, mẹ nàng giận thật. Thật là bị chọc tức, cũng đã đến bước này, Lộ Nhi vẫn không thừa nhận!“Mẹ, mẹ đừng tức giận, con ẹ biết là được, thật ra thì. . . . . . Thật ra thì, con cũng không biết có phải hay không. Con thật không có bạn trai, càng không có một mình cùng con trai ở chung một chỗ, lần kỳ quái nhất chính là. . . . . .”Nói như thế nào đây? Lộ nhi gãi gãi đầu, thấy mẹ khẩn trương nhìn bộ dáng của mình, nàng thở dài nói:“Chính là một ngày, Thần Toán Tử gì đó nói cái ngày gì mà Chí Dương, mẹ không phải là đem con khóa trong nhà sao? Buổi trưa con mệt nhọc, đang ở trong phòng ngủ không tới một tiếng, kết quả. . . . . . Kết quả. . . . . .”

Oan uổng, nàng thật oan uổng a, nàng so với oan của Đậu Nga, Bỉ Đông hải hiếu phụ càng oan hơn. . . . . .

Ai có thể nói cho nàng biết đây là chuyện gì xảy ra? Đứa bé là của ai? Tại sao lại có?

“Con nói cái đó không làm, Lộ Nhi, vậy bây giờ thì sao?”

Bệnh viện B siêu âm cực tốt, mặc dù đứa bé rất nhỏ nhưng cũng có thể nhìn rõ ràng bào thai.

Đem bệnh án vứt xuống giường, giọng mẹ nàng càng thêm trầm tĩnh!

Bóng tối trước bình minh! Hay là yên bình trước bão táp!

Lộ Nhi cảm thán, cố gắng hồi tưởng chuyện tình hơn một tháng qua, điều quái dị duy nhất chính là buổi trưa đó ——

Giấc mộng kỳ quái! Nhưng cũng chỉ là giấc ngủ trưa không tới một tiếng, chẳng lẽ như vậy liền mang thai bảo bảo?

“Mẹ dạy con thế nào? Cô gái tốt phải biết giữ mình trong sạch! Mẹ dặn dò qua bao nhiêu lần? Cái gì gọi là giữ mình trong sach hả? Lộ Nhi, con không có bạn trai, nhưng đứa bé này. . . . . . Đứa bé tại sao lại có?”

Mẹ nàng che ngực, hai mắt tức giận nhìn con gái mình ngơ ngác, hận không thể cho nàng hai cái tát!

Nhưng tát còn ích lợi gì? Tát nàng, đứa bé sẽ biến mất sao?

“Con. . . . . . Mẹ, con thật không có bạn trai. . . . . . cả ngày con làm gì mẹ cũng biết, con căn bản cũng không có rời mẹ đi a. . . . . .”

Lộ Nhi ngẩng đầu lên, ủy khuất nhìn mẹ tức giận đỏ mặt tía tai, nàng hiện tại cũng rất buồn bực. . . . . .

“Không có? Con lại dám nói với mẹ là không có? Cái này là cái gì? Đây là cái gì!”

Tay, cũng tức giận run rẩy, mẹ nàng giận thật. Thật là bị chọc tức, cũng đã đến bước này, Lộ Nhi vẫn không thừa nhận!

“Mẹ, mẹ đừng tức giận, con ẹ biết là được, thật ra thì. . . . . . Thật ra thì, con cũng không biết có phải hay không. Con thật không có bạn trai, càng không có một mình cùng con trai ở chung một chỗ, lần kỳ quái nhất chính là. . . . . .”

Nói như thế nào đây? Lộ nhi gãi gãi đầu, thấy mẹ khẩn trương nhìn bộ dáng của mình, nàng thở dài nói:

“Chính là một ngày, Thần Toán Tử gì đó nói cái ngày gì mà Chí Dương, mẹ không phải là đem con khóa trong nhà sao? Buổi trưa con mệt nhọc, đang ở trong phòng ngủ không tới một tiếng, kết quả. . . . . . Kết quả. . . . . .”

Phụ Nữ Có Thai Cũng Xuyên QuaTác giả: Hỏa HồngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ… Oan uổng, nàng thật oan uổng a, nàng so với oan của Đậu Nga, Bỉ Đông hải hiếu phụ càng oan hơn. . . . . .Ai có thể nói cho nàng biết đây là chuyện gì xảy ra? Đứa bé là của ai? Tại sao lại có?“Con nói cái đó không làm, Lộ Nhi, vậy bây giờ thì sao?”Bệnh viện B siêu âm cực tốt, mặc dù đứa bé rất nhỏ nhưng cũng có thể nhìn rõ ràng bào thai.Đem bệnh án vứt xuống giường, giọng mẹ nàng càng thêm trầm tĩnh!Bóng tối trước bình minh! Hay là yên bình trước bão táp!Lộ Nhi cảm thán, cố gắng hồi tưởng chuyện tình hơn một tháng qua, điều quái dị duy nhất chính là buổi trưa đó ——Giấc mộng kỳ quái! Nhưng cũng chỉ là giấc ngủ trưa không tới một tiếng, chẳng lẽ như vậy liền mang thai bảo bảo?“Mẹ dạy con thế nào? Cô gái tốt phải biết giữ mình trong sạch! Mẹ dặn dò qua bao nhiêu lần? Cái gì gọi là giữ mình trong sach hả? Lộ Nhi, con không có bạn trai, nhưng đứa bé này. . . . . . Đứa bé tại sao lại có?”Mẹ nàng che ngực, hai mắt tức giận nhìn con gái mình ngơ ngác, hận không thể cho nàng hai cái tát!Nhưng tát còn ích lợi gì? Tát nàng, đứa bé sẽ biến mất sao?“Con. . . . . . Mẹ, con thật không có bạn trai. . . . . . cả ngày con làm gì mẹ cũng biết, con căn bản cũng không có rời mẹ đi a. . . . . .”Lộ Nhi ngẩng đầu lên, ủy khuất nhìn mẹ tức giận đỏ mặt tía tai, nàng hiện tại cũng rất buồn bực. . . . . .“Không có? Con lại dám nói với mẹ là không có? Cái này là cái gì? Đây là cái gì!”Tay, cũng tức giận run rẩy, mẹ nàng giận thật. Thật là bị chọc tức, cũng đã đến bước này, Lộ Nhi vẫn không thừa nhận!“Mẹ, mẹ đừng tức giận, con ẹ biết là được, thật ra thì. . . . . . Thật ra thì, con cũng không biết có phải hay không. Con thật không có bạn trai, càng không có một mình cùng con trai ở chung một chỗ, lần kỳ quái nhất chính là. . . . . .”Nói như thế nào đây? Lộ nhi gãi gãi đầu, thấy mẹ khẩn trương nhìn bộ dáng của mình, nàng thở dài nói:“Chính là một ngày, Thần Toán Tử gì đó nói cái ngày gì mà Chí Dương, mẹ không phải là đem con khóa trong nhà sao? Buổi trưa con mệt nhọc, đang ở trong phòng ngủ không tới một tiếng, kết quả. . . . . . Kết quả. . . . . .”

Quyển 1 - Chương 8: Đứa Bé Là Của Ai