~~~~Chương 1~~~~ Edit: Blanche Bạch phú mỹ thụ, bị tâm cơ sâu đâm tra công hãm hại, gia tài tan hết, thanh xuân cho chó ăn. Một phút thất thế, lưu lạc đầu đường. Vì không phải chết đói, không thể làm gì khác hơn là đi quán cơm làm công. Ngẫu nhiên gặp được bạn thân công tử bột. Bạn thân kinh hãi: "Tại sao cậu lại ở chỗ này?" Bạch phú mỹ kinh hãi: "Vấn đề này tôi phải hỏi cậu." Bạn thân: "Đây là tài sản sự nghiệp của tớ đó! Tớ tình cờ tới xem một chút — làm sao cậu đối với tớ lại ít quan tâm như thế, ngay cả tớ có bao nhiêu cái cửa hàng cũng không biết?" Bách phú mỹ thụ không biết thật. Mà dưới tình huống này đắc tội lão bản sẽ không tốt. Không thể làm gì khác ngoài nói: "Cậu không phải đang ở nước ngoài sao?" Bạn thân: "Vừa mới trở về thôi — cho nên vì sao cậu lại ở đây? Cậu như thế nào mà phải đến làm công ở quán cơm?" Bách phú mỹ thụ có chút ngượng ngùng. Cậu là đến kiếm tiền. Bạn thân càng kinh sợ: "Cậu? Lái máy bay? Tiên tử hạ phàm? Thử nghiệm mới lạ? Trải nghiệm nhân gian khó…

Chương 2

Cứu Vớt Mỹ Nhân Nhặt RácTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ~~~~Chương 1~~~~ Edit: Blanche Bạch phú mỹ thụ, bị tâm cơ sâu đâm tra công hãm hại, gia tài tan hết, thanh xuân cho chó ăn. Một phút thất thế, lưu lạc đầu đường. Vì không phải chết đói, không thể làm gì khác hơn là đi quán cơm làm công. Ngẫu nhiên gặp được bạn thân công tử bột. Bạn thân kinh hãi: "Tại sao cậu lại ở chỗ này?" Bạch phú mỹ kinh hãi: "Vấn đề này tôi phải hỏi cậu." Bạn thân: "Đây là tài sản sự nghiệp của tớ đó! Tớ tình cờ tới xem một chút — làm sao cậu đối với tớ lại ít quan tâm như thế, ngay cả tớ có bao nhiêu cái cửa hàng cũng không biết?" Bách phú mỹ thụ không biết thật. Mà dưới tình huống này đắc tội lão bản sẽ không tốt. Không thể làm gì khác ngoài nói: "Cậu không phải đang ở nước ngoài sao?" Bạn thân: "Vừa mới trở về thôi — cho nên vì sao cậu lại ở đây? Cậu như thế nào mà phải đến làm công ở quán cơm?" Bách phú mỹ thụ có chút ngượng ngùng. Cậu là đến kiếm tiền. Bạn thân càng kinh sợ: "Cậu? Lái máy bay? Tiên tử hạ phàm? Thử nghiệm mới lạ? Trải nghiệm nhân gian khó… ~~~~Chương 2~~~~Edit: BlancheVì vậy bắt đầu chi trả tiền đặt cọc.Cũng không phải đặc biệt thuận lợi.Chủ yếu là hai người quá quen thuộc nhau rồi.c** q**n một cái, bạch phú mỹ liền: "Wah — Cậu bây giờ đã lớn như vậy?"Bạn thân liền rất đắc ý: "Hẳn không nghĩ tới đi!""Kia thực sự không nghĩ tới!" Bạch phú mỹ lấy tay ước khoảng chừng hai cm, "Tớ lần trước thấy nó mới lớn như vậy!"Bạn thân tức trắng mắt: "Lúc ấy tớ mới có năm tuổi được không!"Bạch phú mỹ cười vang.Hai người này liền theo thói quen tay trong tay song song vào phòng tắm, còn hát "Bút sáp màu tiểu tân": "Voi lớn voi lớn mũi của ngươi sao dài như vậy", vừa đem cái gì kia vung qua vung lại.Hai người bọn họ từ nhỏ lúc tắm rửa đã chơi như vậy.Một khi chơi sẽ mở ra công tắc kỳ quái.Đã xảy ra là không thể ngăn cản.Sau đó là vòi súng bắn nước, bọt biển đại chiến cái gì cũng chơi.Mục đích ban đầu hoàn toàn ném ra sau đầu.Đùa mệt mỏi, bạch phú mỹ liền nằm co quắp, sai khiến bạn thân sấy tóc cho mình — từ nhỏ đến lớn đều vậy, thói quen cực kỳ cây ngay không sợ chết đứng.Thậm chí mới sấy khô một nửa liền nằm nhoài lên bắp chân ngủ.Bạn thân:...Nhận mệnh mà sấy khô tóc cho cậu.Đem cậu bế lên giường chỉnh tốt.Cúi đầu nhìn cậu hồi lâu.Thở dài, nhẹ nhàng nói: "Cậu xem cậu một chút, mới mấy năm không gặp, cậu có thể đem chính mình thành bộ dạng này."Đại mỹ nhân gần đây rất mệt.Nên gặp phải rất nhiều chuyện.Trong giấc mộng cũng không yên ổn, nhíu mày, lăn lộn đạp chăn rơi mất, lầu bầu cái gì, không lâu lắm liền khóc nức nở.Bạn thân thở dài, cúi đầu rất muốn hôn cậu, cuối cùng cũng không dám, chỉ thân tại trên trán: "Đừng sợ, tớ đã trở về, không sao rồi."

~~~~Chương 2~~~~

Edit: Blanche

Vì vậy bắt đầu chi trả tiền đặt cọc.

Cũng không phải đặc biệt thuận lợi.

Chủ yếu là hai người quá quen thuộc nhau rồi.

c** q**n một cái, bạch phú mỹ liền: "Wah — Cậu bây giờ đã lớn như vậy?"

Bạn thân liền rất đắc ý: "Hẳn không nghĩ tới đi!"

"Kia thực sự không nghĩ tới!" Bạch phú mỹ lấy tay ước khoảng chừng hai cm, "Tớ lần trước thấy nó mới lớn như vậy!"

Bạn thân tức trắng mắt: "Lúc ấy tớ mới có năm tuổi được không!"

Bạch phú mỹ cười vang.

Hai người này liền theo thói quen tay trong tay song song vào phòng tắm, còn hát "Bút sáp màu tiểu tân": "Voi lớn voi lớn mũi của ngươi sao dài như vậy", vừa đem cái gì kia vung qua vung lại.

Hai người bọn họ từ nhỏ lúc tắm rửa đã chơi như vậy.

Một khi chơi sẽ mở ra công tắc kỳ quái.

Đã xảy ra là không thể ngăn cản.

Sau đó là vòi súng bắn nước, bọt biển đại chiến cái gì cũng chơi.

Mục đích ban đầu hoàn toàn ném ra sau đầu.

Đùa mệt mỏi, bạch phú mỹ liền nằm co quắp, sai khiến bạn thân sấy tóc cho mình — từ nhỏ đến lớn đều vậy, thói quen cực kỳ cây ngay không sợ chết đứng.

Thậm chí mới sấy khô một nửa liền nằm nhoài lên bắp chân ngủ.

Bạn thân:...

Nhận mệnh mà sấy khô tóc cho cậu.

Đem cậu bế lên giường chỉnh tốt.

Cúi đầu nhìn cậu hồi lâu.

Thở dài, nhẹ nhàng nói: "Cậu xem cậu một chút, mới mấy năm không gặp, cậu có thể đem chính mình thành bộ dạng này."

Đại mỹ nhân gần đây rất mệt.

Nên gặp phải rất nhiều chuyện.

Trong giấc mộng cũng không yên ổn, nhíu mày, lăn lộn đạp chăn rơi mất, lầu bầu cái gì, không lâu lắm liền khóc nức nở.

Bạn thân thở dài, cúi đầu rất muốn hôn cậu, cuối cùng cũng không dám, chỉ thân tại trên trán: "Đừng sợ, tớ đã trở về, không sao rồi."

Cứu Vớt Mỹ Nhân Nhặt RácTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ~~~~Chương 1~~~~ Edit: Blanche Bạch phú mỹ thụ, bị tâm cơ sâu đâm tra công hãm hại, gia tài tan hết, thanh xuân cho chó ăn. Một phút thất thế, lưu lạc đầu đường. Vì không phải chết đói, không thể làm gì khác hơn là đi quán cơm làm công. Ngẫu nhiên gặp được bạn thân công tử bột. Bạn thân kinh hãi: "Tại sao cậu lại ở chỗ này?" Bạch phú mỹ kinh hãi: "Vấn đề này tôi phải hỏi cậu." Bạn thân: "Đây là tài sản sự nghiệp của tớ đó! Tớ tình cờ tới xem một chút — làm sao cậu đối với tớ lại ít quan tâm như thế, ngay cả tớ có bao nhiêu cái cửa hàng cũng không biết?" Bách phú mỹ thụ không biết thật. Mà dưới tình huống này đắc tội lão bản sẽ không tốt. Không thể làm gì khác ngoài nói: "Cậu không phải đang ở nước ngoài sao?" Bạn thân: "Vừa mới trở về thôi — cho nên vì sao cậu lại ở đây? Cậu như thế nào mà phải đến làm công ở quán cơm?" Bách phú mỹ thụ có chút ngượng ngùng. Cậu là đến kiếm tiền. Bạn thân càng kinh sợ: "Cậu? Lái máy bay? Tiên tử hạ phàm? Thử nghiệm mới lạ? Trải nghiệm nhân gian khó… ~~~~Chương 2~~~~Edit: BlancheVì vậy bắt đầu chi trả tiền đặt cọc.Cũng không phải đặc biệt thuận lợi.Chủ yếu là hai người quá quen thuộc nhau rồi.c** q**n một cái, bạch phú mỹ liền: "Wah — Cậu bây giờ đã lớn như vậy?"Bạn thân liền rất đắc ý: "Hẳn không nghĩ tới đi!""Kia thực sự không nghĩ tới!" Bạch phú mỹ lấy tay ước khoảng chừng hai cm, "Tớ lần trước thấy nó mới lớn như vậy!"Bạn thân tức trắng mắt: "Lúc ấy tớ mới có năm tuổi được không!"Bạch phú mỹ cười vang.Hai người này liền theo thói quen tay trong tay song song vào phòng tắm, còn hát "Bút sáp màu tiểu tân": "Voi lớn voi lớn mũi của ngươi sao dài như vậy", vừa đem cái gì kia vung qua vung lại.Hai người bọn họ từ nhỏ lúc tắm rửa đã chơi như vậy.Một khi chơi sẽ mở ra công tắc kỳ quái.Đã xảy ra là không thể ngăn cản.Sau đó là vòi súng bắn nước, bọt biển đại chiến cái gì cũng chơi.Mục đích ban đầu hoàn toàn ném ra sau đầu.Đùa mệt mỏi, bạch phú mỹ liền nằm co quắp, sai khiến bạn thân sấy tóc cho mình — từ nhỏ đến lớn đều vậy, thói quen cực kỳ cây ngay không sợ chết đứng.Thậm chí mới sấy khô một nửa liền nằm nhoài lên bắp chân ngủ.Bạn thân:...Nhận mệnh mà sấy khô tóc cho cậu.Đem cậu bế lên giường chỉnh tốt.Cúi đầu nhìn cậu hồi lâu.Thở dài, nhẹ nhàng nói: "Cậu xem cậu một chút, mới mấy năm không gặp, cậu có thể đem chính mình thành bộ dạng này."Đại mỹ nhân gần đây rất mệt.Nên gặp phải rất nhiều chuyện.Trong giấc mộng cũng không yên ổn, nhíu mày, lăn lộn đạp chăn rơi mất, lầu bầu cái gì, không lâu lắm liền khóc nức nở.Bạn thân thở dài, cúi đầu rất muốn hôn cậu, cuối cùng cũng không dám, chỉ thân tại trên trán: "Đừng sợ, tớ đã trở về, không sao rồi."

Chương 2