Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 25: 25: Chẳng Lẽ Còn Có Tư Thế Thứ Hai À
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nguyền rủa cả đời này anh cũng không tìm ra người muốn tìm.Buồn bực chết anh."Cút ra ngoài!" Tâm trạng Hạng Chí Viễn vô cùng khó chịu nói, anh muốn yên tĩnh một mình"Đã biết."Giang Ninh Phiến tiếp tục tự mình nhẫn nhịn, cầm áo sơ mi đi ra ngoài, bàn tay chậm rãi bóp áo sơ mi thành một cục...!Sớm muộn có một ngày, cô sẽ bóp Hạng Chí Viễn như bóp áo sơ mi này.Còn chưa đi tới cửa, người vui buồn thất thường sau lưng lại mở miệng: "Quay lại!"Giang Ninh Phiến xoay người không nói, anh lại muốn thế nào."Lại đây!"Hạng Chí Viễn ngồi ở chỗ đó, tư thế như quân vương, ánh mắt lạnh lùng rơi vào áo sơ mi cô vò trên tay."Lại sao nữa đây cậu Hạng?"Quả thực là Giang Ninh Phiến đang cố nén tức giận, cười giả tạo một tiếng đi qua.Hạng Chí Viễn dùng tay kéo cô ngồi lên chân mình, nhìn chằm chằm áo sơ mi trong tay cô nói: "Chà nó!""Gì chứ?" Giang Ninh Phiên nghi ngờ mình nghe lầm."Tôi bảo cô chà nó!" Hạng Chí Viễn bất mãn lặp lại một lần: "Chà giống như giặt quần áo đó!""Hả?"Có phải lỗ tai của cô bị hư không?"Giang Ninh Phiến, cô để tôi lặp lại một lần nữa thử xem?" Hạng Chí Viễn trực tiếp nắm chặt lỗ tai của cô, không có chút thương hoa tiếc ngọc nào."Đau..."Giang Ninh Phiến than vãn một tiếng, đành phải bắt đầu chà áo sơmi trong tay, dùng sức chà chà.Cô ở bên cạnh anh, sống rất uất ức.Ánh mắt Hạng Chí Viễn hoàn toàn bị dính chặt.Ngay cả động tác chà quần áo cũng giống như đúc, dùng hết tất cả sức lực...!Hai hình ảnh chồng lên nhau.Hạng Chí Viễn có chút khó có thể tin nhìn mặt, lông mày, mắt, mũi, môi của Giang Ninh Phiến...!Anh không ổn rồi, quá lâu, anh không có cách nào mà không chồng hai khuôn mặt lên nhau."Tại sao cô lại chà quần áo như thế?""Cậu Hạng." Giang Ninh Phiến cười nhạt nhìn anh: "Giặt quần áo bằng tay sẽ chà như vậy."Chẳng lẽ còn có tư thế thứ hai à?"Đều như vậy sao?"Nhưng trông cô giống như thế, giống đến nỗi anh có thể chồng hai hình ảnh lên nhau, chỉ là tương tự thôi ư?Hạng Chí Viễn nhìn cô chằm chằm, bỗng dưng anh cầm điện thoại di động lên gọi vào một dãy số: "Cô Minh Thành, phái người đem bộ công cụ trước đó chuyển tới đây cho tôi."Nói xong, Hạng Chí Viễn trực tiếp cúp điện thoại.Giang Ninh Phiến có chút không hiểu nhìn anh, bộ công cụ trước đó?Là chỉ cái gì?Khoảng mười lăm phút trôi qua, cửa phòng bao bị gã hai lần.Ngay sau đó, Cô Minh Thành mang theo một đám người nối đuôi nhau đi vào....
Nguyền rủa cả đời này anh cũng không tìm ra người muốn tìm.
Buồn bực chết anh.
"Cút ra ngoài!" Tâm trạng Hạng Chí Viễn vô cùng khó chịu nói, anh muốn yên tĩnh một mình
"Đã biết."
Giang Ninh Phiến tiếp tục tự mình nhẫn nhịn, cầm áo sơ mi đi ra ngoài, bàn tay chậm rãi bóp áo sơ mi thành một cục...!
Sớm muộn có một ngày, cô sẽ bóp Hạng Chí Viễn như bóp áo sơ mi này.
Còn chưa đi tới cửa, người vui buồn thất thường sau lưng lại mở miệng: "Quay lại!"
Giang Ninh Phiến xoay người không nói, anh lại muốn thế nào.
"Lại đây!"
Hạng Chí Viễn ngồi ở chỗ đó, tư thế như quân vương, ánh mắt lạnh lùng rơi vào áo sơ mi cô vò trên tay.
"Lại sao nữa đây cậu Hạng?"
Quả thực là Giang Ninh Phiến đang cố nén tức giận, cười giả tạo một tiếng đi qua.
Hạng Chí Viễn dùng tay kéo cô ngồi lên chân mình, nhìn chằm chằm áo sơ mi trong tay cô nói: "Chà nó!"
"Gì chứ?" Giang Ninh Phiên nghi ngờ mình nghe lầm.
"Tôi bảo cô chà nó!" Hạng Chí Viễn bất mãn lặp lại một lần: "Chà giống như giặt quần áo đó!"
"Hả?"
Có phải lỗ tai của cô bị hư không?
"Giang Ninh Phiến, cô để tôi lặp lại một lần nữa thử xem?" Hạng Chí Viễn trực tiếp nắm chặt lỗ tai của cô, không có chút thương hoa tiếc ngọc nào.
"Đau..."
Giang Ninh Phiến than vãn một tiếng, đành phải bắt đầu chà áo sơmi trong tay, dùng sức chà chà.
Cô ở bên cạnh anh, sống rất uất ức.
Ánh mắt Hạng Chí Viễn hoàn toàn bị dính chặt.
Ngay cả động tác chà quần áo cũng giống như đúc, dùng hết tất cả sức lực...!
Hai hình ảnh chồng lên nhau.
Hạng Chí Viễn có chút khó có thể tin nhìn mặt, lông mày, mắt, mũi, môi của Giang Ninh Phiến...!Anh không ổn rồi, quá lâu, anh không có cách nào mà không chồng hai khuôn mặt lên nhau.
"Tại sao cô lại chà quần áo như thế?"
"Cậu Hạng." Giang Ninh Phiến cười nhạt nhìn anh: "Giặt quần áo bằng tay sẽ chà như vậy."
Chẳng lẽ còn có tư thế thứ hai à?
"Đều như vậy sao?"
Nhưng trông cô giống như thế, giống đến nỗi anh có thể chồng hai hình ảnh lên nhau, chỉ là tương tự thôi ư?
Hạng Chí Viễn nhìn cô chằm chằm, bỗng dưng anh cầm điện thoại di động lên gọi vào một dãy số: "Cô Minh Thành, phái người đem bộ công cụ trước đó chuyển tới đây cho tôi."
Nói xong, Hạng Chí Viễn trực tiếp cúp điện thoại.
Giang Ninh Phiến có chút không hiểu nhìn anh, bộ công cụ trước đó?
Là chỉ cái gì?
Khoảng mười lăm phút trôi qua, cửa phòng bao bị gã hai lần.
Ngay sau đó, Cô Minh Thành mang theo một đám người nối đuôi nhau đi vào....
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nguyền rủa cả đời này anh cũng không tìm ra người muốn tìm.Buồn bực chết anh."Cút ra ngoài!" Tâm trạng Hạng Chí Viễn vô cùng khó chịu nói, anh muốn yên tĩnh một mình"Đã biết."Giang Ninh Phiến tiếp tục tự mình nhẫn nhịn, cầm áo sơ mi đi ra ngoài, bàn tay chậm rãi bóp áo sơ mi thành một cục...!Sớm muộn có một ngày, cô sẽ bóp Hạng Chí Viễn như bóp áo sơ mi này.Còn chưa đi tới cửa, người vui buồn thất thường sau lưng lại mở miệng: "Quay lại!"Giang Ninh Phiến xoay người không nói, anh lại muốn thế nào."Lại đây!"Hạng Chí Viễn ngồi ở chỗ đó, tư thế như quân vương, ánh mắt lạnh lùng rơi vào áo sơ mi cô vò trên tay."Lại sao nữa đây cậu Hạng?"Quả thực là Giang Ninh Phiến đang cố nén tức giận, cười giả tạo một tiếng đi qua.Hạng Chí Viễn dùng tay kéo cô ngồi lên chân mình, nhìn chằm chằm áo sơ mi trong tay cô nói: "Chà nó!""Gì chứ?" Giang Ninh Phiên nghi ngờ mình nghe lầm."Tôi bảo cô chà nó!" Hạng Chí Viễn bất mãn lặp lại một lần: "Chà giống như giặt quần áo đó!""Hả?"Có phải lỗ tai của cô bị hư không?"Giang Ninh Phiến, cô để tôi lặp lại một lần nữa thử xem?" Hạng Chí Viễn trực tiếp nắm chặt lỗ tai của cô, không có chút thương hoa tiếc ngọc nào."Đau..."Giang Ninh Phiến than vãn một tiếng, đành phải bắt đầu chà áo sơmi trong tay, dùng sức chà chà.Cô ở bên cạnh anh, sống rất uất ức.Ánh mắt Hạng Chí Viễn hoàn toàn bị dính chặt.Ngay cả động tác chà quần áo cũng giống như đúc, dùng hết tất cả sức lực...!Hai hình ảnh chồng lên nhau.Hạng Chí Viễn có chút khó có thể tin nhìn mặt, lông mày, mắt, mũi, môi của Giang Ninh Phiến...!Anh không ổn rồi, quá lâu, anh không có cách nào mà không chồng hai khuôn mặt lên nhau."Tại sao cô lại chà quần áo như thế?""Cậu Hạng." Giang Ninh Phiến cười nhạt nhìn anh: "Giặt quần áo bằng tay sẽ chà như vậy."Chẳng lẽ còn có tư thế thứ hai à?"Đều như vậy sao?"Nhưng trông cô giống như thế, giống đến nỗi anh có thể chồng hai hình ảnh lên nhau, chỉ là tương tự thôi ư?Hạng Chí Viễn nhìn cô chằm chằm, bỗng dưng anh cầm điện thoại di động lên gọi vào một dãy số: "Cô Minh Thành, phái người đem bộ công cụ trước đó chuyển tới đây cho tôi."Nói xong, Hạng Chí Viễn trực tiếp cúp điện thoại.Giang Ninh Phiến có chút không hiểu nhìn anh, bộ công cụ trước đó?Là chỉ cái gì?Khoảng mười lăm phút trôi qua, cửa phòng bao bị gã hai lần.Ngay sau đó, Cô Minh Thành mang theo một đám người nối đuôi nhau đi vào....