Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 32: 32: Chăm Sóc Mình Thật Tốt Đừng Để Bị Thương
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Trên người anh ta có ánh sáng làm cho người khác chú ý đến, rất hấp dẫn người khác.Giống như ma nhập, cô đi đến chỗ anh ta."Cô ơi, xin hỏi cần gì?" Người đàn ông cười khẽ với cô, khí chất khiêm tốn, cặp mắt đẹp không có tiêu cự nhìn về phía trước, lệch với vị trí của cô.7Giang Ninh Phiến giơ tay lên, huơ huơ trước mặt anh ta.Ngay cả trong mắt cũng không chuyển động, vẫn mỉm cười: "Cô ơi?"Là một người mù."Làm sao anh biết vào không phải đàn ông?" Giang Ninh Phiến không nhịn được hỏi."Tiếng bước chân phụ nữ trời sinh tương đối nhẹ." Người đàn ông vẫn mỉm cười, thoáng cúi người, đưa tay tìm tòi trong quầy thủy tinh, cuối cùng lấy ramột hộp thuốc từ bên trong.Nhãn hiệu thuốc là loại cô chưa từng thấy qua.Nhưng ở trên cột công dụng, cô nhìn thấy hai chữ "tránh thai".Giang Ninh Phiến như bị sét đánh đứng ở đó không nhúc nhích, nước mắt imlặng chảy ra từ trong hốc mắt...!Anh ta đã biết.Anh ta cũng không hỏi cẩn thận đã biết cô cần thuốc gì.Thật đúng là giỏi."So sánh những thứ khác thuốc, thuốc này không tổn thương cơ thể." Người đàn ông nhẹ nói, trong giọng nói lộ ra vẻ quan tâm."Việc đã đến nước này, hãy thu thập chứng cớ phạm tội của Hạng Chí Viễn."Đằng sau câu kia, một giọng nói đè thấp hơn."Anh đã biết từ lâu rồi?"Khóe môi Giang Ninh Phiến giật giật, trầm thấp hỏi, từng chữ đều mang theo run rẩy."Tôi biết."Người đàn ông trả lời nhàn nhạt, giọng nói rất nhẹ, tâm lặng như nước.Nghe vậy, ngay cả tiền Giang Ninh Phiến cũng không trả, không nên một tiếng cầm thuốc đi ra ngoài.Nước mắt vẫn đang rơi, khó mà dừng.Tài xế đứng ở bên ngoài cửa kính nhìn cô."Chăm sóc mình thật tốt, đừng để bị thương."Giọng nói quan tâm của người đàn ông vang lên lần nữa ở sau lưng cô.Giọng nói dịu dàng giống như lông vũ rơi vào lòng bàn tay, quá mềm mại, hơn nữa còn nhoi nhói...!Cuối cùng Giang Ninh Phiến không khống chế được mình, tông cửa xông ra.Cô dựa lưng vào trên tường hiệu thuốc nghẹn ngào khóc rống, ngón tay siết chặt hộp thuốc trong tay...!Không có gì nhục nhã hơn cảm giác cầm lấy hộp thuốc lúc này của Giang Ninh Phiến..
Trên người anh ta có ánh sáng làm cho người khác chú ý đến, rất hấp dẫn người khác.
Giống như ma nhập, cô đi đến chỗ anh ta.
"Cô ơi, xin hỏi cần gì?" Người đàn ông cười khẽ với cô, khí chất khiêm tốn, cặp mắt đẹp không có tiêu cự nhìn về phía trước, lệch với vị trí của cô.
7
Giang Ninh Phiến giơ tay lên, huơ huơ trước mặt anh ta.
Ngay cả trong mắt cũng không chuyển động, vẫn mỉm cười: "Cô ơi?"
Là một người mù.
"Làm sao anh biết vào không phải đàn ông?" Giang Ninh Phiến không nhịn được hỏi.
"Tiếng bước chân phụ nữ trời sinh tương đối nhẹ." Người đàn ông vẫn mỉm cười, thoáng cúi người, đưa tay tìm tòi trong quầy thủy tinh, cuối cùng lấy ra
một hộp thuốc từ bên trong.
Nhãn hiệu thuốc là loại cô chưa từng thấy qua.
Nhưng ở trên cột công dụng, cô nhìn thấy hai chữ "tránh thai".
Giang Ninh Phiến như bị sét đánh đứng ở đó không nhúc nhích, nước mắt im
lặng chảy ra từ trong hốc mắt...!
Anh ta đã biết.
Anh ta cũng không hỏi cẩn thận đã biết cô cần thuốc gì.
Thật đúng là giỏi.
"So sánh những thứ khác thuốc, thuốc này không tổn thương cơ thể." Người đàn ông nhẹ nói, trong giọng nói lộ ra vẻ quan tâm.
"Việc đã đến nước này, hãy thu thập chứng cớ phạm tội của Hạng Chí Viễn."
Đằng sau câu kia, một giọng nói đè thấp hơn.
"Anh đã biết từ lâu rồi?"
Khóe môi Giang Ninh Phiến giật giật, trầm thấp hỏi, từng chữ đều mang theo run rẩy.
"Tôi biết."
Người đàn ông trả lời nhàn nhạt, giọng nói rất nhẹ, tâm lặng như nước.
Nghe vậy, ngay cả tiền Giang Ninh Phiến cũng không trả, không nên một tiếng cầm thuốc đi ra ngoài.
Nước mắt vẫn đang rơi, khó mà dừng.
Tài xế đứng ở bên ngoài cửa kính nhìn cô.
"Chăm sóc mình thật tốt, đừng để bị thương."
Giọng nói quan tâm của người đàn ông vang lên lần nữa ở sau lưng cô.
Giọng nói dịu dàng giống như lông vũ rơi vào lòng bàn tay, quá mềm mại, hơn nữa còn nhoi nhói...!
Cuối cùng Giang Ninh Phiến không khống chế được mình, tông cửa xông ra.
Cô dựa lưng vào trên tường hiệu thuốc nghẹn ngào khóc rống, ngón tay siết chặt hộp thuốc trong tay...!
Không có gì nhục nhã hơn cảm giác cầm lấy hộp thuốc lúc này của Giang Ninh Phiến.
.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Trên người anh ta có ánh sáng làm cho người khác chú ý đến, rất hấp dẫn người khác.Giống như ma nhập, cô đi đến chỗ anh ta."Cô ơi, xin hỏi cần gì?" Người đàn ông cười khẽ với cô, khí chất khiêm tốn, cặp mắt đẹp không có tiêu cự nhìn về phía trước, lệch với vị trí của cô.7Giang Ninh Phiến giơ tay lên, huơ huơ trước mặt anh ta.Ngay cả trong mắt cũng không chuyển động, vẫn mỉm cười: "Cô ơi?"Là một người mù."Làm sao anh biết vào không phải đàn ông?" Giang Ninh Phiến không nhịn được hỏi."Tiếng bước chân phụ nữ trời sinh tương đối nhẹ." Người đàn ông vẫn mỉm cười, thoáng cúi người, đưa tay tìm tòi trong quầy thủy tinh, cuối cùng lấy ramột hộp thuốc từ bên trong.Nhãn hiệu thuốc là loại cô chưa từng thấy qua.Nhưng ở trên cột công dụng, cô nhìn thấy hai chữ "tránh thai".Giang Ninh Phiến như bị sét đánh đứng ở đó không nhúc nhích, nước mắt imlặng chảy ra từ trong hốc mắt...!Anh ta đã biết.Anh ta cũng không hỏi cẩn thận đã biết cô cần thuốc gì.Thật đúng là giỏi."So sánh những thứ khác thuốc, thuốc này không tổn thương cơ thể." Người đàn ông nhẹ nói, trong giọng nói lộ ra vẻ quan tâm."Việc đã đến nước này, hãy thu thập chứng cớ phạm tội của Hạng Chí Viễn."Đằng sau câu kia, một giọng nói đè thấp hơn."Anh đã biết từ lâu rồi?"Khóe môi Giang Ninh Phiến giật giật, trầm thấp hỏi, từng chữ đều mang theo run rẩy."Tôi biết."Người đàn ông trả lời nhàn nhạt, giọng nói rất nhẹ, tâm lặng như nước.Nghe vậy, ngay cả tiền Giang Ninh Phiến cũng không trả, không nên một tiếng cầm thuốc đi ra ngoài.Nước mắt vẫn đang rơi, khó mà dừng.Tài xế đứng ở bên ngoài cửa kính nhìn cô."Chăm sóc mình thật tốt, đừng để bị thương."Giọng nói quan tâm của người đàn ông vang lên lần nữa ở sau lưng cô.Giọng nói dịu dàng giống như lông vũ rơi vào lòng bàn tay, quá mềm mại, hơn nữa còn nhoi nhói...!Cuối cùng Giang Ninh Phiến không khống chế được mình, tông cửa xông ra.Cô dựa lưng vào trên tường hiệu thuốc nghẹn ngào khóc rống, ngón tay siết chặt hộp thuốc trong tay...!Không có gì nhục nhã hơn cảm giác cầm lấy hộp thuốc lúc này của Giang Ninh Phiến..