Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 40: 40: Kéo Ra Ngoài Hết Cho Tôi!
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Bây giờ tôi đi làm ngay." Giang Ninh Phiến đứng lên lướt qua anh muốn đi vào phòng bếp.Nhưng sao Hạng Chí Viễn có thể dễ dàng tha cho cô như vậy chứ."Ầm..."Giây phút cô vượt qua cánh tay của anh, đột nhiên Hạng Chí Viễn vươn tay bóp lấy cổ cô, ra sức ném cô lên cửa, năm ngón tay khép lại.Giang Ninh Phiến bị đụng mạnh lên cửa, bị bóp đến nỗi máu không lưu thông được, sắc mặt trở nên trắng bệch như trang giấy."Giang Ninh Phiến, tôi cảnh cáo cô, đừng tưởng rằng là người phụ nữ của tôi thì có thể bàn tán sau lưng tôi!" Hạng Chí Viễn không có ý thương hoa tiếc ngọc, năm ngón tay bóp chặt cô, giọng điệu ở tít trên cao: "Tôi giẫm chết cô còn dễ hơn giẫm chết một con kiến, hiểu chưa?"Trong mắt anh có sát khí thoảng qua."Cho nên bây giờ anh muốn giết tôi à?" Giang Ninh Phiến bị bóp đến nỗi thiếu oxy, cực kỳ khó chịu.Hai tay bắt lấy hai tay của anh muốn đẩy ra, nhưng anh lại không hề nhúc nhích tí nào."Cô cho rằng tôi không dám?"Trong mắt Hạng Chí Viễn có vẻ tàn bạo thấp thoáng, năm ngón tay lại càng bóp chặt hơn, đầu ngón tay trắng bệch.Chỉ có điều, nếu giết cô rồi, trong khoảng thời gian ngắn anh rất khó tìm được một bản sao tương tự."Cậu chủ."Người quản gia cao tuổi nghe tiếng bèn chạy tới, khom người vội vàng nói xin lỗi: "Xin lỗi cậu chủ, là do tôi không quản lý tốt người làm."Xong rồi, cậu chủ ghét nhất là người làm tụ tập bàn tán.Nghe vậy, Hạng Chí Viễn buông Giang Ninh Phiến ra với sắc mặt u ám, tựa như đã tìm được một con đường trút giận rất tốt, quơ lấy bình sứ thanh hoa trưng bày ở bên cạnh đập vào đầu quản gia."Choang..."Một chiếc bình sử thanh hoa thời Minh theo đó mà vỡ vụn, một món hàng giá trị vỡ nát đầy đất.Có dòng máu chảy ra từ trong tác quản gia, mở to mắt, người đứngđó lảo đảo sắp ngã, nhưng trong miệng vẫn còn xin lỗi: "Là lỗi của tôi, cậu chủ"Đầu bếp và người giúp việc ở trong phòng thấy thế thì sợ đến nỗi run cầm cập.Giang Ninh Phiến nhìn ông quản gia, rồi sờ chiếc cổ may mắn vẫn còn của mình, không biết nên may mắn hay là xót xa."Kéo ra ngoài hết cho tôi!"Đột nhiên Hạng Chí Viễn quát một tiếng chói tai.Mấy cấp dưới trực đêm xông lên kéo hết đầu bếp, nữ giúp việc và quản gia ra ngoài.Trên mặt đất còn có máu của quản gia.Từ hôm nay trở đi, bọn họ cũng sẽ biến mất khỏi nhà họ Hạng.Giang Ninh Phiến nhìn bóng lưng cao lớn của Hạng Chí Viễn ở trước mắt, không khỏi hoảng sợ, anh thật sự là một con ác quỷ...!Chẳng qua chỉ là mấy tiếng bàn luận mà thôi, có đến mức như thế không?Bỗng dưng Hạng Chí Viễn quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn cô, môi mỏng mở ra: "Bọn họ đều là vì cô, cô đừng làm sai ngay dưới mí mắt tôi nữa!""Là anh lòng dạ hẹp hòi." Giang Ninh Phiến nói.Lỗi của anh, tại sao lại bắt cô phải gánh vác cảm giác áy náy..
"Bây giờ tôi đi làm ngay." Giang Ninh Phiến đứng lên lướt qua anh muốn đi vào phòng bếp.
Nhưng sao Hạng Chí Viễn có thể dễ dàng tha cho cô như vậy chứ.
"Ầm..."
Giây phút cô vượt qua cánh tay của anh, đột nhiên Hạng Chí Viễn vươn tay bóp lấy cổ cô, ra sức ném cô lên cửa, năm ngón tay khép lại.
Giang Ninh Phiến bị đụng mạnh lên cửa, bị bóp đến nỗi máu không lưu thông được, sắc mặt trở nên trắng bệch như trang giấy.
"Giang Ninh Phiến, tôi cảnh cáo cô, đừng tưởng rằng là người phụ nữ của tôi thì có thể bàn tán sau lưng tôi!" Hạng Chí Viễn không có ý thương hoa tiếc ngọc, năm ngón tay bóp chặt cô, giọng điệu ở tít trên cao: "Tôi giẫm chết cô còn dễ hơn giẫm chết một con kiến, hiểu chưa?"
Trong mắt anh có sát khí thoảng qua.
"Cho nên bây giờ anh muốn giết tôi à?" Giang Ninh Phiến bị bóp đến nỗi thiếu oxy, cực kỳ khó chịu.
Hai tay bắt lấy hai tay của anh muốn đẩy ra, nhưng anh lại không hề nhúc nhích tí nào.
"Cô cho rằng tôi không dám?"
Trong mắt Hạng Chí Viễn có vẻ tàn bạo thấp thoáng, năm ngón tay lại càng bóp chặt hơn, đầu ngón tay trắng bệch.
Chỉ có điều, nếu giết cô rồi, trong khoảng thời gian ngắn anh rất khó tìm được một bản sao tương tự.
"Cậu chủ."
Người quản gia cao tuổi nghe tiếng bèn chạy tới, khom người vội vàng nói xin lỗi: "Xin lỗi cậu chủ, là do tôi không quản lý tốt người làm."
Xong rồi, cậu chủ ghét nhất là người làm tụ tập bàn tán.
Nghe vậy, Hạng Chí Viễn buông Giang Ninh Phiến ra với sắc mặt u ám, tựa như đã tìm được một con đường trút giận rất tốt, quơ lấy bình sứ thanh hoa trưng bày ở bên cạnh đập vào đầu quản gia.
"Choang..."
Một chiếc bình sử thanh hoa thời Minh theo đó mà vỡ vụn, một món hàng giá trị vỡ nát đầy đất.
Có dòng máu chảy ra từ trong tác quản gia, mở to mắt, người đứng
đó lảo đảo sắp ngã, nhưng trong miệng vẫn còn xin lỗi: "Là lỗi của tôi, cậu chủ"
Đầu bếp và người giúp việc ở trong phòng thấy thế thì sợ đến nỗi run cầm cập.
Giang Ninh Phiến nhìn ông quản gia, rồi sờ chiếc cổ may mắn vẫn còn của mình, không biết nên may mắn hay là xót xa.
"Kéo ra ngoài hết cho tôi!"
Đột nhiên Hạng Chí Viễn quát một tiếng chói tai.
Mấy cấp dưới trực đêm xông lên kéo hết đầu bếp, nữ giúp việc và quản gia ra ngoài.
Trên mặt đất còn có máu của quản gia.
Từ hôm nay trở đi, bọn họ cũng sẽ biến mất khỏi nhà họ Hạng.
Giang Ninh Phiến nhìn bóng lưng cao lớn của Hạng Chí Viễn ở trước mắt, không khỏi hoảng sợ, anh thật sự là một con ác quỷ...!
Chẳng qua chỉ là mấy tiếng bàn luận mà thôi, có đến mức như thế không?
Bỗng dưng Hạng Chí Viễn quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn cô, môi mỏng mở ra: "Bọn họ đều là vì cô, cô đừng làm sai ngay dưới mí mắt tôi nữa!"
"Là anh lòng dạ hẹp hòi." Giang Ninh Phiến nói.
Lỗi của anh, tại sao lại bắt cô phải gánh vác cảm giác áy náy..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Bây giờ tôi đi làm ngay." Giang Ninh Phiến đứng lên lướt qua anh muốn đi vào phòng bếp.Nhưng sao Hạng Chí Viễn có thể dễ dàng tha cho cô như vậy chứ."Ầm..."Giây phút cô vượt qua cánh tay của anh, đột nhiên Hạng Chí Viễn vươn tay bóp lấy cổ cô, ra sức ném cô lên cửa, năm ngón tay khép lại.Giang Ninh Phiến bị đụng mạnh lên cửa, bị bóp đến nỗi máu không lưu thông được, sắc mặt trở nên trắng bệch như trang giấy."Giang Ninh Phiến, tôi cảnh cáo cô, đừng tưởng rằng là người phụ nữ của tôi thì có thể bàn tán sau lưng tôi!" Hạng Chí Viễn không có ý thương hoa tiếc ngọc, năm ngón tay bóp chặt cô, giọng điệu ở tít trên cao: "Tôi giẫm chết cô còn dễ hơn giẫm chết một con kiến, hiểu chưa?"Trong mắt anh có sát khí thoảng qua."Cho nên bây giờ anh muốn giết tôi à?" Giang Ninh Phiến bị bóp đến nỗi thiếu oxy, cực kỳ khó chịu.Hai tay bắt lấy hai tay của anh muốn đẩy ra, nhưng anh lại không hề nhúc nhích tí nào."Cô cho rằng tôi không dám?"Trong mắt Hạng Chí Viễn có vẻ tàn bạo thấp thoáng, năm ngón tay lại càng bóp chặt hơn, đầu ngón tay trắng bệch.Chỉ có điều, nếu giết cô rồi, trong khoảng thời gian ngắn anh rất khó tìm được một bản sao tương tự."Cậu chủ."Người quản gia cao tuổi nghe tiếng bèn chạy tới, khom người vội vàng nói xin lỗi: "Xin lỗi cậu chủ, là do tôi không quản lý tốt người làm."Xong rồi, cậu chủ ghét nhất là người làm tụ tập bàn tán.Nghe vậy, Hạng Chí Viễn buông Giang Ninh Phiến ra với sắc mặt u ám, tựa như đã tìm được một con đường trút giận rất tốt, quơ lấy bình sứ thanh hoa trưng bày ở bên cạnh đập vào đầu quản gia."Choang..."Một chiếc bình sử thanh hoa thời Minh theo đó mà vỡ vụn, một món hàng giá trị vỡ nát đầy đất.Có dòng máu chảy ra từ trong tác quản gia, mở to mắt, người đứngđó lảo đảo sắp ngã, nhưng trong miệng vẫn còn xin lỗi: "Là lỗi của tôi, cậu chủ"Đầu bếp và người giúp việc ở trong phòng thấy thế thì sợ đến nỗi run cầm cập.Giang Ninh Phiến nhìn ông quản gia, rồi sờ chiếc cổ may mắn vẫn còn của mình, không biết nên may mắn hay là xót xa."Kéo ra ngoài hết cho tôi!"Đột nhiên Hạng Chí Viễn quát một tiếng chói tai.Mấy cấp dưới trực đêm xông lên kéo hết đầu bếp, nữ giúp việc và quản gia ra ngoài.Trên mặt đất còn có máu của quản gia.Từ hôm nay trở đi, bọn họ cũng sẽ biến mất khỏi nhà họ Hạng.Giang Ninh Phiến nhìn bóng lưng cao lớn của Hạng Chí Viễn ở trước mắt, không khỏi hoảng sợ, anh thật sự là một con ác quỷ...!Chẳng qua chỉ là mấy tiếng bàn luận mà thôi, có đến mức như thế không?Bỗng dưng Hạng Chí Viễn quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn cô, môi mỏng mở ra: "Bọn họ đều là vì cô, cô đừng làm sai ngay dưới mí mắt tôi nữa!""Là anh lòng dạ hẹp hòi." Giang Ninh Phiến nói.Lỗi của anh, tại sao lại bắt cô phải gánh vác cảm giác áy náy..