Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 44: 44: Dạy Cô Quy Tắc!
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Cô Minh Thành mãi mãi sẽ không phản bội cậu Hạng!" Giọng nói của Cô Minh Thành rất có lực quỳ xuống đất.Rất vang.Thời đại nào rồi mà còn quỳ, Hạng Chí Viễn khiến cho đám cấp dưới này sợ hãi như thế sao?"Ầm..."Hạng Chí Viễn đạp anh ta một cước, ánh mắt khinh thường, từ đôi môi mỏng nhả ra một chữ, lưu loát nhanh chóng: "Cút.""Ầm..."Tiếng súng lanh lảnh vang lên, rất chân thực.Không phải tiếng súng mà trong trò chơi có thể mô phỏng được.Giang Ninh Phiến khiếp sợ quay đầu, thấy khuôn mặt không chút biểu cảm của Hạng Chí Viễn đứng ở cửa.Cô Minh Thành quỳ trước mặt anh, trong tay cầm súng, nòng súng nhắm vào vai của mình, máu chảy ồ ạt, sắc mặt trắng bệch đứng lên: "Cảm ơn cậu Hạng tha mạng."Nếu như Hạng Chí Viễn nói ra chữ “bẩn” thì anh ta chỉ có thể chết."Còn không cút đi?" Hạng Chí Viễn ghét bỏ nhìn vết máu vẩn đục trên vai anh ta, nhíu mày."Vâng." Cô Minh Thành cất sủng, ôm vai bị thương rời đi, đi từng bước một.Lại nhìn thấy một màn máu tanh, Giang Ninh Phiến nắm chặt muỗng bạc trong tay.Địa Ngục Thiên là một nơi dễ thấy máu."Xem ra cô sống rất thoải mái." Hạng Chí Viễn đóng cửa, đi về phía cô, liếc nhìn đồ ăn ngon trước mặt cô."Ngay cả tay sai trung thành nhất với anh mà anh còn không tha, anh đúng là tàn nhẫn."Giang Ninh Phiến bình tĩnh lại, thản nhiên nói, tiếp tục uống canh xem tivi.Màn hình lớn sáu mươi năm inch đang phát sóng nội dung bộ phim máu chó, nữ chính mắc bệnh hiểm nghèo, nam nữ chính ôm nhau khóc...!Hạng Chí Viễn ngồi xuống thảm trải sàn bên cạnh cô, ánh mắt sáng rực nhìn cô uống canh, châm biếm nói: "Giang Ninh Phiến, cô vẫn chưa thật sự nhìn thấy sự tàn nhẫn của tôi."Cấp dưới mà anh tin tưởng nhất vì cô mà tự mình nổ súng, còn có lại bình tĩnh uống canh.Dáng vẻ này của cô, anh rất không hài lòng.Giang Ninh Phiến cúi đầu uống canh, Hạng Chí Viễn mạnh mẽ trở bàn tay bổ xuống sau lưng của cô, dùng sức rất mạnh."Bụp"Giang Ninh Phiến bị đập đến mức cả người ngã xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, bát đĩa bị văng ra khắp sàn nhà, trên váy bị dính đầy nước canh.Đau đớn nhanh chóng lan truyền ra khắp toàn thân...!"Hạng Chí Viễn, rốt cuộc anh muốn như nào?" Cô nhịn đau hỏi.Suýt chút nữa cô bị nhốt đến mức mất nước mà chết, anh còn muốn thế nào? Còn có chiều nào muốn giày vò cô sao?"Dạy cô quy tắc!"Rõ ràng, chiêu của Hạng Chí Viễn nhiều hơn so với sức tưởng tượng của cô.Tránh khỏi đồ vật bẩn trên người cô, Hạng Chí Viễn nắm chặt gáy của cô, cưỡng ép kéo cô lên, ép buộc cô ngẩng đầu, cầm bát canh còn chưa bị đổ đổ vào trong miệng cô."Ừm."Giang Ninh Phiến khiếp sợ mở to mắt, hai tay đẩy anh ra.Anh đang làm gì với cô thế....
"Cô Minh Thành mãi mãi sẽ không phản bội cậu Hạng!" Giọng nói của Cô Minh Thành rất có lực quỳ xuống đất.
Rất vang.
Thời đại nào rồi mà còn quỳ, Hạng Chí Viễn khiến cho đám cấp dưới này sợ hãi như thế sao?
"Ầm..."
Hạng Chí Viễn đạp anh ta một cước, ánh mắt khinh thường, từ đôi môi mỏng nhả ra một chữ, lưu loát nhanh chóng: "Cút."
"Ầm..."
Tiếng súng lanh lảnh vang lên, rất chân thực.
Không phải tiếng súng mà trong trò chơi có thể mô phỏng được.
Giang Ninh Phiến khiếp sợ quay đầu, thấy khuôn mặt không chút biểu cảm của Hạng Chí Viễn đứng ở cửa.
Cô Minh Thành quỳ trước mặt anh, trong tay cầm súng, nòng súng nhắm vào vai của mình, máu chảy ồ ạt, sắc mặt trắng bệch đứng lên: "Cảm ơn cậu Hạng tha mạng."
Nếu như Hạng Chí Viễn nói ra chữ “bẩn” thì anh ta chỉ có thể chết.
"Còn không cút đi?" Hạng Chí Viễn ghét bỏ nhìn vết máu vẩn đục trên vai anh ta, nhíu mày.
"Vâng." Cô Minh Thành cất sủng, ôm vai bị thương rời đi, đi từng bước một.
Lại nhìn thấy một màn máu tanh, Giang Ninh Phiến nắm chặt muỗng bạc trong tay.
Địa Ngục Thiên là một nơi dễ thấy máu.
"Xem ra cô sống rất thoải mái." Hạng Chí Viễn đóng cửa, đi về phía cô, liếc nhìn đồ ăn ngon trước mặt cô.
"Ngay cả tay sai trung thành nhất với anh mà anh còn không tha, anh đúng là tàn nhẫn."
Giang Ninh Phiến bình tĩnh lại, thản nhiên nói, tiếp tục uống canh xem tivi.
Màn hình lớn sáu mươi năm inch đang phát sóng nội dung bộ phim máu chó, nữ chính mắc bệnh hiểm nghèo, nam nữ chính ôm nhau khóc...!
Hạng Chí Viễn ngồi xuống thảm trải sàn bên cạnh cô, ánh mắt sáng rực nhìn cô uống canh, châm biếm nói: "Giang Ninh Phiến, cô vẫn chưa thật sự nhìn thấy sự tàn nhẫn của tôi."
Cấp dưới mà anh tin tưởng nhất vì cô mà tự mình nổ súng, còn có lại bình tĩnh uống canh.
Dáng vẻ này của cô, anh rất không hài lòng.
Giang Ninh Phiến cúi đầu uống canh, Hạng Chí Viễn mạnh mẽ trở bàn tay bổ xuống sau lưng của cô, dùng sức rất mạnh.
"Bụp"
Giang Ninh Phiến bị đập đến mức cả người ngã xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, bát đĩa bị văng ra khắp sàn nhà, trên váy bị dính đầy nước canh.
Đau đớn nhanh chóng lan truyền ra khắp toàn thân...!
"Hạng Chí Viễn, rốt cuộc anh muốn như nào?" Cô nhịn đau hỏi.
Suýt chút nữa cô bị nhốt đến mức mất nước mà chết, anh còn muốn thế nào? Còn có chiều nào muốn giày vò cô sao?
"Dạy cô quy tắc!"
Rõ ràng, chiêu của Hạng Chí Viễn nhiều hơn so với sức tưởng tượng của cô.
Tránh khỏi đồ vật bẩn trên người cô, Hạng Chí Viễn nắm chặt gáy của cô, cưỡng ép kéo cô lên, ép buộc cô ngẩng đầu, cầm bát canh còn chưa bị đổ đổ vào trong miệng cô.
"Ừm."
Giang Ninh Phiến khiếp sợ mở to mắt, hai tay đẩy anh ra.
Anh đang làm gì với cô thế....
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… "Cô Minh Thành mãi mãi sẽ không phản bội cậu Hạng!" Giọng nói của Cô Minh Thành rất có lực quỳ xuống đất.Rất vang.Thời đại nào rồi mà còn quỳ, Hạng Chí Viễn khiến cho đám cấp dưới này sợ hãi như thế sao?"Ầm..."Hạng Chí Viễn đạp anh ta một cước, ánh mắt khinh thường, từ đôi môi mỏng nhả ra một chữ, lưu loát nhanh chóng: "Cút.""Ầm..."Tiếng súng lanh lảnh vang lên, rất chân thực.Không phải tiếng súng mà trong trò chơi có thể mô phỏng được.Giang Ninh Phiến khiếp sợ quay đầu, thấy khuôn mặt không chút biểu cảm của Hạng Chí Viễn đứng ở cửa.Cô Minh Thành quỳ trước mặt anh, trong tay cầm súng, nòng súng nhắm vào vai của mình, máu chảy ồ ạt, sắc mặt trắng bệch đứng lên: "Cảm ơn cậu Hạng tha mạng."Nếu như Hạng Chí Viễn nói ra chữ “bẩn” thì anh ta chỉ có thể chết."Còn không cút đi?" Hạng Chí Viễn ghét bỏ nhìn vết máu vẩn đục trên vai anh ta, nhíu mày."Vâng." Cô Minh Thành cất sủng, ôm vai bị thương rời đi, đi từng bước một.Lại nhìn thấy một màn máu tanh, Giang Ninh Phiến nắm chặt muỗng bạc trong tay.Địa Ngục Thiên là một nơi dễ thấy máu."Xem ra cô sống rất thoải mái." Hạng Chí Viễn đóng cửa, đi về phía cô, liếc nhìn đồ ăn ngon trước mặt cô."Ngay cả tay sai trung thành nhất với anh mà anh còn không tha, anh đúng là tàn nhẫn."Giang Ninh Phiến bình tĩnh lại, thản nhiên nói, tiếp tục uống canh xem tivi.Màn hình lớn sáu mươi năm inch đang phát sóng nội dung bộ phim máu chó, nữ chính mắc bệnh hiểm nghèo, nam nữ chính ôm nhau khóc...!Hạng Chí Viễn ngồi xuống thảm trải sàn bên cạnh cô, ánh mắt sáng rực nhìn cô uống canh, châm biếm nói: "Giang Ninh Phiến, cô vẫn chưa thật sự nhìn thấy sự tàn nhẫn của tôi."Cấp dưới mà anh tin tưởng nhất vì cô mà tự mình nổ súng, còn có lại bình tĩnh uống canh.Dáng vẻ này của cô, anh rất không hài lòng.Giang Ninh Phiến cúi đầu uống canh, Hạng Chí Viễn mạnh mẽ trở bàn tay bổ xuống sau lưng của cô, dùng sức rất mạnh."Bụp"Giang Ninh Phiến bị đập đến mức cả người ngã xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, bát đĩa bị văng ra khắp sàn nhà, trên váy bị dính đầy nước canh.Đau đớn nhanh chóng lan truyền ra khắp toàn thân...!"Hạng Chí Viễn, rốt cuộc anh muốn như nào?" Cô nhịn đau hỏi.Suýt chút nữa cô bị nhốt đến mức mất nước mà chết, anh còn muốn thế nào? Còn có chiều nào muốn giày vò cô sao?"Dạy cô quy tắc!"Rõ ràng, chiêu của Hạng Chí Viễn nhiều hơn so với sức tưởng tượng của cô.Tránh khỏi đồ vật bẩn trên người cô, Hạng Chí Viễn nắm chặt gáy của cô, cưỡng ép kéo cô lên, ép buộc cô ngẩng đầu, cầm bát canh còn chưa bị đổ đổ vào trong miệng cô."Ừm."Giang Ninh Phiến khiếp sợ mở to mắt, hai tay đẩy anh ra.Anh đang làm gì với cô thế....