Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 54: 54: “cảm Ơn Cậu Hạng”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nhưng muốn có giống như một người phụ nữ bán đi thể xác, dùng toàn bộ khả năng mình có để quyến rũ anh thì cô không làm được, có lẽ đây là điều duy nhất cô không thể chịu đựng nổi trong cuộc sống vô cùng nhẫn nại của mình.Cô chỉ có thể dùng bốn lạng đẩy ngàn cân để dập tắt ý tưởng ghế tởm của anh.Đột nhiên Hạng Chí Viễn hung hăng cắn một cái vào cổ cô."Ư...!Ưm..."Giang Ninh Phiến đau đến giãy giụa, ngược lại càng khiến cho Hạng Chí Viễn thêm k*ch th*ch, anh chuyển sang ngậm lấy tai cô, trằn trọc khẽ cắn, cọ xát trong kẽ răng...!Cơ thể cô run lên tê dại như có luồng điện chạy qua, không cách nào khống chế d*c v*ng bị anh khơi dậy.“Nhìn xem, tôi còn hiểu rõ cơ thể cô hơn chính bản thân cô.” Hạng Chí Viễn rất đắc ý.“Giang Ninh Phiến, lúc phụ nữ có phản ứng thì không nên căng thẳng, hiểu không?”Đối mặt với những lời tán tỉnh và trêu chọc của anh, Giang Ninh Phiến nhằm chặt hai mặt, tự xem mình như một xác chết.Đúng, anh có thể kiểm soát được cơ thể của cô, nhưng anh không thể khống chế được suy nghĩ của cô.“Ngày mai tôi sẽ đi gặp một người ở Hồng Cảng, cô đi theo tôi.” Hạng Chí Viễn vừa cắn d** tai cô vừa nói, xem như là đồng ý với yêu cầu trước đó của cô.“Cảm ơn cậu Hạng.”Giang Ninh Phiến giả vờ phục tùng.“Ừm, ngoan”Hạng Chí Viễn trầm giọng đáp lại, hôn một đường thẳng xuống, nóng bỏng như muốn thiêu đốt da thịt cô.Đầu ngón tay anh chạm qua mỗi một n** m*n c*m của cô tựa như nhấn phím đàn, ánh mắt thưởng thức đường cong của cô ngày càng trở nên thâm thúy.Bỗng nhiên anh ôm ngang cô lên và bước vào phòng...!Sáng sớm hôm sau.Chim chóc đậu trên cành cây bên ngoài cửa sổ, tiếng kêu có chút dễ nghe.Hạng Chí Viễn tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Giang Ninh Phiến đang đứng trước gương soi toàn thân trong góc, cầm mấy bộ váy trên tay so sánh với nhau.Mái tóc đen nhánh mềm mượt vẫn chưa được cắt, như nước chảy dài xõa ngang eo.Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của nữ rộng thùng thình, bên dưới là hai chân thon dài, trắng nõn như ngọc.Sáng ra đã nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đứng chọn quần áo trong phòng, quả thật cảm giác này không tồi.Hạng Chí Viễn nhướng mày, một tay chống cằm, nằm nghiêng nhìn cô với nụ cười trên môi mà ngay cả anh cũng không phát hiện ra.Chọn ra một chiếc đầm phía trước ngắn, phía sau là đuôi dài màu xanh nhạt, Giang Ninh Phiến xoay người, tận tình đóng vai người tình: “Cái này có đẹp không? Cùng anh đi gặp người khác sẽ không thiếu lễ phép chứ?”Cô lo lắng anh sẽ ném cô vào biệt thự rồi nhốt cô lần nữa.Vì vậy cô phải nhắc nhở anh.“Lột mặt nạ xuống đi!” Nhìn khuôn mặt “tái nhợt” của cô, Hạng Chí Viễn cau mày lại.“Vâng, cậu Hạng”.
Nhưng muốn có giống như một người phụ nữ bán đi thể xác, dùng toàn bộ khả năng mình có để quyến rũ anh thì cô không làm được, có lẽ đây là điều duy nhất cô không thể chịu đựng nổi trong cuộc sống vô cùng nhẫn nại của mình.
Cô chỉ có thể dùng bốn lạng đẩy ngàn cân để dập tắt ý tưởng ghế tởm của anh.
Đột nhiên Hạng Chí Viễn hung hăng cắn một cái vào cổ cô.
"Ư...!Ưm..."
Giang Ninh Phiến đau đến giãy giụa, ngược lại càng khiến cho Hạng Chí Viễn thêm k*ch th*ch, anh chuyển sang ngậm lấy tai cô, trằn trọc khẽ cắn, cọ xát trong kẽ răng...!
Cơ thể cô run lên tê dại như có luồng điện chạy qua, không cách nào khống chế d*c v*ng bị anh khơi dậy.
“Nhìn xem, tôi còn hiểu rõ cơ thể cô hơn chính bản thân cô.” Hạng Chí Viễn rất đắc ý.
“Giang Ninh Phiến, lúc phụ nữ có phản ứng thì không nên căng thẳng, hiểu không?”
Đối mặt với những lời tán tỉnh và trêu chọc của anh, Giang Ninh Phiến nhằm chặt hai mặt, tự xem mình như một xác chết.
Đúng, anh có thể kiểm soát được cơ thể của cô, nhưng anh không thể khống chế được suy nghĩ của cô.
“Ngày mai tôi sẽ đi gặp một người ở Hồng Cảng, cô đi theo tôi.” Hạng Chí Viễn vừa cắn d** tai cô vừa nói, xem như là đồng ý với yêu cầu trước đó của cô.
“Cảm ơn cậu Hạng.”
Giang Ninh Phiến giả vờ phục tùng.
“Ừm, ngoan”
Hạng Chí Viễn trầm giọng đáp lại, hôn một đường thẳng xuống, nóng bỏng như muốn thiêu đốt da thịt cô.
Đầu ngón tay anh chạm qua mỗi một n** m*n c*m của cô tựa như nhấn phím đàn, ánh mắt thưởng thức đường cong của cô ngày càng trở nên thâm thúy.
Bỗng nhiên anh ôm ngang cô lên và bước vào phòng...!
Sáng sớm hôm sau.
Chim chóc đậu trên cành cây bên ngoài cửa sổ, tiếng kêu có chút dễ nghe.
Hạng Chí Viễn tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Giang Ninh Phiến đang đứng trước gương soi toàn thân trong góc, cầm mấy bộ váy trên tay so sánh với nhau.
Mái tóc đen nhánh mềm mượt vẫn chưa được cắt, như nước chảy dài xõa ngang eo.
Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của nữ rộng thùng thình, bên dưới là hai chân thon dài, trắng nõn như ngọc.
Sáng ra đã nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đứng chọn quần áo trong phòng, quả thật cảm giác này không tồi.
Hạng Chí Viễn nhướng mày, một tay chống cằm, nằm nghiêng nhìn cô với nụ cười trên môi mà ngay cả anh cũng không phát hiện ra.
Chọn ra một chiếc đầm phía trước ngắn, phía sau là đuôi dài màu xanh nhạt, Giang Ninh Phiến xoay người, tận tình đóng vai người tình: “Cái này có đẹp không? Cùng anh đi gặp người khác sẽ không thiếu lễ phép chứ?”
Cô lo lắng anh sẽ ném cô vào biệt thự rồi nhốt cô lần nữa.
Vì vậy cô phải nhắc nhở anh.
“Lột mặt nạ xuống đi!” Nhìn khuôn mặt “tái nhợt” của cô, Hạng Chí Viễn cau mày lại.
“Vâng, cậu Hạng”.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nhưng muốn có giống như một người phụ nữ bán đi thể xác, dùng toàn bộ khả năng mình có để quyến rũ anh thì cô không làm được, có lẽ đây là điều duy nhất cô không thể chịu đựng nổi trong cuộc sống vô cùng nhẫn nại của mình.Cô chỉ có thể dùng bốn lạng đẩy ngàn cân để dập tắt ý tưởng ghế tởm của anh.Đột nhiên Hạng Chí Viễn hung hăng cắn một cái vào cổ cô."Ư...!Ưm..."Giang Ninh Phiến đau đến giãy giụa, ngược lại càng khiến cho Hạng Chí Viễn thêm k*ch th*ch, anh chuyển sang ngậm lấy tai cô, trằn trọc khẽ cắn, cọ xát trong kẽ răng...!Cơ thể cô run lên tê dại như có luồng điện chạy qua, không cách nào khống chế d*c v*ng bị anh khơi dậy.“Nhìn xem, tôi còn hiểu rõ cơ thể cô hơn chính bản thân cô.” Hạng Chí Viễn rất đắc ý.“Giang Ninh Phiến, lúc phụ nữ có phản ứng thì không nên căng thẳng, hiểu không?”Đối mặt với những lời tán tỉnh và trêu chọc của anh, Giang Ninh Phiến nhằm chặt hai mặt, tự xem mình như một xác chết.Đúng, anh có thể kiểm soát được cơ thể của cô, nhưng anh không thể khống chế được suy nghĩ của cô.“Ngày mai tôi sẽ đi gặp một người ở Hồng Cảng, cô đi theo tôi.” Hạng Chí Viễn vừa cắn d** tai cô vừa nói, xem như là đồng ý với yêu cầu trước đó của cô.“Cảm ơn cậu Hạng.”Giang Ninh Phiến giả vờ phục tùng.“Ừm, ngoan”Hạng Chí Viễn trầm giọng đáp lại, hôn một đường thẳng xuống, nóng bỏng như muốn thiêu đốt da thịt cô.Đầu ngón tay anh chạm qua mỗi một n** m*n c*m của cô tựa như nhấn phím đàn, ánh mắt thưởng thức đường cong của cô ngày càng trở nên thâm thúy.Bỗng nhiên anh ôm ngang cô lên và bước vào phòng...!Sáng sớm hôm sau.Chim chóc đậu trên cành cây bên ngoài cửa sổ, tiếng kêu có chút dễ nghe.Hạng Chí Viễn tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Giang Ninh Phiến đang đứng trước gương soi toàn thân trong góc, cầm mấy bộ váy trên tay so sánh với nhau.Mái tóc đen nhánh mềm mượt vẫn chưa được cắt, như nước chảy dài xõa ngang eo.Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi của nữ rộng thùng thình, bên dưới là hai chân thon dài, trắng nõn như ngọc.Sáng ra đã nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đứng chọn quần áo trong phòng, quả thật cảm giác này không tồi.Hạng Chí Viễn nhướng mày, một tay chống cằm, nằm nghiêng nhìn cô với nụ cười trên môi mà ngay cả anh cũng không phát hiện ra.Chọn ra một chiếc đầm phía trước ngắn, phía sau là đuôi dài màu xanh nhạt, Giang Ninh Phiến xoay người, tận tình đóng vai người tình: “Cái này có đẹp không? Cùng anh đi gặp người khác sẽ không thiếu lễ phép chứ?”Cô lo lắng anh sẽ ném cô vào biệt thự rồi nhốt cô lần nữa.Vì vậy cô phải nhắc nhở anh.“Lột mặt nạ xuống đi!” Nhìn khuôn mặt “tái nhợt” của cô, Hạng Chí Viễn cau mày lại.“Vâng, cậu Hạng”.