Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 56: 56: “lên Đường!”

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Một câu nói bình thường nhưng lại không cho phép nghi ngờ.“Đã biết.”“Cười một cái xem nào.”“Được, cậu Hạng.” Giang Ninh Phiến ngẩng đầu cười với anh, đôi mắt cong cong, nhưng hai tay lại âm thầm siết chặt quả đấm, vô cùng tức giận.“Ừm, đi trang điểm đi.”Lúc này Hạng Chí Viễn mới buông tha cho cô, lại cúi đầu xem tạp chí.b**n th**.Trước khi lên đường, Giang Ninh Phiến trang điểm xong, bước đến phòng khách ôm cánh tay Hàng Chí Viễn.Cô Minh Thành và một đám đàn em đã chờ sẵn ở đó, ai nấy đều thuần thục lắp ráp súng lục trong tay.Giang Ninh Phiến bình tĩnh liếc nhìn, lòng thầm hiểu rõ, đây là khẩu súng lục do Đức sản xuất, mẫu mới, tuy chỉ là súng lục nhưng lại có tầm bắn khá xa.“Lên đường!”Cắm súng lục vào thắt lưng, Cô Minh Thành hô lên, mái tóc ngắn màu trắng bạc bay lất phất.Đó là kiểu tóc mới của anh ta, trông có vẻ cũng không hẳn là theo xu hướng.“Vâng.”Tất cả đàn em ngay ngắn bước ra khỏi phòng khách, đứng bên cạnh một dàn xe thể thao.Mỗi lần Hạng Chí Viễn ra ngoài đều phô trương hệt như tổng thống, khiến cho ai nhìn thấy cũng phải lóa mắt.Nhưng trong mắt Giang Ninh Phiên chỉ có hai chữ: Sợ chết.“Cậu Hạng, chị Phiến, mời lên xe!” Cô Minh Thành mở cửa xe cho bọn họ.Giang Ninh Phiến theo sau Hạng Chí Viễn ngồi vào xe, hai chân bị anh gác lên đầu gối theo thói quen kéo, tầm mắt hướng ra bên ngoài cửa xe...!Bị tên cầm thú Hạng Chí Viễn này giam giữ, cô gần như quên mất thế giới bên ngoài trông thể nào.Với sự cẩn trọng của An Vũ Dương, nhất định anh ta sẽ cho người giám sát từ xa nhà họ Hạng suốt hai mươi bốn giờ, hẳn là có thể tìm thấy cô.“Đang nhìn gì vậy?”Hạng Chí Viễn nheo mắt, đầu ngón tay lả lướt trên đôi chân trắng mịn tinh tế của cô.“Không có gì” Giang Ninh Phiến cười, giơ tay lên, là một bộ móng giả đính kim cương: “Cậu Hạng, đẹp không?”“Tạm được.”Hạng Chí Viễn chỉ liếc mắt nhìn qua một cái rồi thôi.“Hôm đó thợ làm móng đã làm cho tôi, tôi thật sự hài lòng” Giang Ninh Phiến xòe bàn tay ra, móng tay lóe lên chói mắt, mỗi một viên phía trên đều là kim cương thật.Chỉ bằng một ngón tay của cô đã có thể mua được căn hộ trong khu nhà giàu ở thành phố S..

Một câu nói bình thường nhưng lại không cho phép nghi ngờ.

“Đã biết.”

“Cười một cái xem nào.”

“Được, cậu Hạng.” Giang Ninh Phiến ngẩng đầu cười với anh, đôi mắt cong cong, nhưng hai tay lại âm thầm siết chặt quả đấm, vô cùng tức giận.

“Ừm, đi trang điểm đi.”

Lúc này Hạng Chí Viễn mới buông tha cho cô, lại cúi đầu xem tạp chí.

b**n th**.

Trước khi lên đường, Giang Ninh Phiến trang điểm xong, bước đến phòng khách ôm cánh tay Hàng Chí Viễn.

Cô Minh Thành và một đám đàn em đã chờ sẵn ở đó, ai nấy đều thuần thục lắp ráp súng lục trong tay.

Giang Ninh Phiến bình tĩnh liếc nhìn, lòng thầm hiểu rõ, đây là khẩu súng lục do Đức sản xuất, mẫu mới, tuy chỉ là súng lục nhưng lại có tầm bắn khá xa.

“Lên đường!”

Cắm súng lục vào thắt lưng, Cô Minh Thành hô lên, mái tóc ngắn màu trắng bạc bay lất phất.

Đó là kiểu tóc mới của anh ta, trông có vẻ cũng không hẳn là theo xu hướng.

“Vâng.”

Tất cả đàn em ngay ngắn bước ra khỏi phòng khách, đứng bên cạnh một dàn xe thể thao.

Mỗi lần Hạng Chí Viễn ra ngoài đều phô trương hệt như tổng thống, khiến cho ai nhìn thấy cũng phải lóa mắt.

Nhưng trong mắt Giang Ninh Phiên chỉ có hai chữ: Sợ chết.

“Cậu Hạng, chị Phiến, mời lên xe!” Cô Minh Thành mở cửa xe cho bọn họ.

Giang Ninh Phiến theo sau Hạng Chí Viễn ngồi vào xe, hai chân bị anh gác lên đầu gối theo thói quen kéo, tầm mắt hướng ra bên ngoài cửa xe...!

Bị tên cầm thú Hạng Chí Viễn này giam giữ, cô gần như quên mất thế giới bên ngoài trông thể nào.

Với sự cẩn trọng của An Vũ Dương, nhất định anh ta sẽ cho người giám sát từ xa nhà họ Hạng suốt hai mươi bốn giờ, hẳn là có thể tìm thấy cô.

“Đang nhìn gì vậy?”

Hạng Chí Viễn nheo mắt, đầu ngón tay lả lướt trên đôi chân trắng mịn tinh tế của cô.

“Không có gì” Giang Ninh Phiến cười, giơ tay lên, là một bộ móng giả đính kim cương: “Cậu Hạng, đẹp không?”

“Tạm được.”

Hạng Chí Viễn chỉ liếc mắt nhìn qua một cái rồi thôi.

“Hôm đó thợ làm móng đã làm cho tôi, tôi thật sự hài lòng” Giang Ninh Phiến xòe bàn tay ra, móng tay lóe lên chói mắt, mỗi một viên phía trên đều là kim cương thật.

Chỉ bằng một ngón tay của cô đã có thể mua được căn hộ trong khu nhà giàu ở thành phố S..

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Một câu nói bình thường nhưng lại không cho phép nghi ngờ.“Đã biết.”“Cười một cái xem nào.”“Được, cậu Hạng.” Giang Ninh Phiến ngẩng đầu cười với anh, đôi mắt cong cong, nhưng hai tay lại âm thầm siết chặt quả đấm, vô cùng tức giận.“Ừm, đi trang điểm đi.”Lúc này Hạng Chí Viễn mới buông tha cho cô, lại cúi đầu xem tạp chí.b**n th**.Trước khi lên đường, Giang Ninh Phiến trang điểm xong, bước đến phòng khách ôm cánh tay Hàng Chí Viễn.Cô Minh Thành và một đám đàn em đã chờ sẵn ở đó, ai nấy đều thuần thục lắp ráp súng lục trong tay.Giang Ninh Phiến bình tĩnh liếc nhìn, lòng thầm hiểu rõ, đây là khẩu súng lục do Đức sản xuất, mẫu mới, tuy chỉ là súng lục nhưng lại có tầm bắn khá xa.“Lên đường!”Cắm súng lục vào thắt lưng, Cô Minh Thành hô lên, mái tóc ngắn màu trắng bạc bay lất phất.Đó là kiểu tóc mới của anh ta, trông có vẻ cũng không hẳn là theo xu hướng.“Vâng.”Tất cả đàn em ngay ngắn bước ra khỏi phòng khách, đứng bên cạnh một dàn xe thể thao.Mỗi lần Hạng Chí Viễn ra ngoài đều phô trương hệt như tổng thống, khiến cho ai nhìn thấy cũng phải lóa mắt.Nhưng trong mắt Giang Ninh Phiên chỉ có hai chữ: Sợ chết.“Cậu Hạng, chị Phiến, mời lên xe!” Cô Minh Thành mở cửa xe cho bọn họ.Giang Ninh Phiến theo sau Hạng Chí Viễn ngồi vào xe, hai chân bị anh gác lên đầu gối theo thói quen kéo, tầm mắt hướng ra bên ngoài cửa xe...!Bị tên cầm thú Hạng Chí Viễn này giam giữ, cô gần như quên mất thế giới bên ngoài trông thể nào.Với sự cẩn trọng của An Vũ Dương, nhất định anh ta sẽ cho người giám sát từ xa nhà họ Hạng suốt hai mươi bốn giờ, hẳn là có thể tìm thấy cô.“Đang nhìn gì vậy?”Hạng Chí Viễn nheo mắt, đầu ngón tay lả lướt trên đôi chân trắng mịn tinh tế của cô.“Không có gì” Giang Ninh Phiến cười, giơ tay lên, là một bộ móng giả đính kim cương: “Cậu Hạng, đẹp không?”“Tạm được.”Hạng Chí Viễn chỉ liếc mắt nhìn qua một cái rồi thôi.“Hôm đó thợ làm móng đã làm cho tôi, tôi thật sự hài lòng” Giang Ninh Phiến xòe bàn tay ra, móng tay lóe lên chói mắt, mỗi một viên phía trên đều là kim cương thật.Chỉ bằng một ngón tay của cô đã có thể mua được căn hộ trong khu nhà giàu ở thành phố S..

Chương 56: 56: “lên Đường!”