Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 80: 80: Anh Muốn Giết Cô Ư
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Cô chờ đó cho tôi!”Hạng Chí Viễn thốt ra một câu, sau đó tập trung lau chùi thẻ kẹp sách rất nhiều lần, đến khi xác nhận nó hoàn toàn sạch sẽ mới kẹp lại vào sách, giống như đặt xuống một món đồ quý giá.Những ngón tay mảnh khảnh của anh lưu luyến khép quyển sách lại.Bỗng nhiên Hạng Chí Viễn liếc mắt về phía cô, ánh mắt âm trầm lập tức trở nên cực kì đáng sợ, so với khi ở nhà thờ thì càng tàn bạo, hung ác hơn.Ánh mắt đó khiến người ta chỉ muốn chạy trốn.Vì thể Giang Ninh Phiến không quan tâm đến đau đớn trên cơ thể nữa, đứng lên định trốn đi, cô không muốn bị đánh thêm lần nào nữa.“Còn muốn chạy?”Hạng Chí Viễn hừ lạnh một tiếng, nhanh tay lẹ mắt kéo cô trở lại, hung hăng đẩy cô đến giá sách bên cạnh, đấm một quyền lên kệ sách phía sau: “Giang Ninh Phiến, ai cho phép cô đụng vào đồ của tôi?”“Ầm.”Theo cú đấm nặng nề, từng quyển sách trên kệ lần lượt rơi xuống.“Tôi...!Chỉ cảm thấy thẻ kẹp sách đó rất đặc biệt, nên mới.” Cô cố gắng giải thích.“Tôi thấy lá gan cô ngày càng lớn rồi!”Đột nhiên Hạng Chí Viễn bóp cổ cô, nhấc bổng lên.Một đôi mắt phẫn nộ mà u ám, phát ra tia sáng tựa như âm hồn: “Cô có biết tay cô dơ bẩn.thế nào không, cô không có tư cách đụng vào đồ của tôi!”“Tôi không có.” Tay cô thì có thể bẩn đến mức nào chứ?Cô còn dám nói?”Năm ngón tay Hạng Chí Viễn hung hăng bắt lấy cái cổ thon gầy của cô, trên mặt tràn đầy tức giận không thể kiềm chế."Ừm.."Giang Ninh Phiến bị siết không thể nói thành lời, cô khó thở, bắt đầu thiếu dưỡng khí.Hai chân buộc bị nhấc lên khỏi mặt đất, lưng kề sát trên giá sách cứng ngắc, đau khổ không chịu nổi..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Cô chờ đó cho tôi!”
Hạng Chí Viễn thốt ra một câu, sau đó tập trung lau chùi thẻ kẹp sách rất nhiều lần, đến khi xác nhận nó hoàn toàn sạch sẽ mới kẹp lại vào sách, giống như đặt xuống một món đồ quý giá.
Những ngón tay mảnh khảnh của anh lưu luyến khép quyển sách lại.
Bỗng nhiên Hạng Chí Viễn liếc mắt về phía cô, ánh mắt âm trầm lập tức trở nên cực kì đáng sợ, so với khi ở nhà thờ thì càng tàn bạo, hung ác hơn.
Ánh mắt đó khiến người ta chỉ muốn chạy trốn.
Vì thể Giang Ninh Phiến không quan tâm đến đau đớn trên cơ thể nữa, đứng lên định trốn đi, cô không muốn bị đánh thêm lần nào nữa.
“Còn muốn chạy?”
Hạng Chí Viễn hừ lạnh một tiếng, nhanh tay lẹ mắt kéo cô trở lại, hung hăng đẩy cô đến giá sách bên cạnh, đấm một quyền lên kệ sách phía sau: “Giang Ninh Phiến, ai cho phép cô đụng vào đồ của tôi?”
“Ầm.”
Theo cú đấm nặng nề, từng quyển sách trên kệ lần lượt rơi xuống.
“Tôi...!Chỉ cảm thấy thẻ kẹp sách đó rất đặc biệt, nên mới.” Cô cố gắng giải thích.
“Tôi thấy lá gan cô ngày càng lớn rồi!”
Đột nhiên Hạng Chí Viễn bóp cổ cô, nhấc bổng lên.
Một đôi mắt phẫn nộ mà u ám, phát ra tia sáng tựa như âm hồn: “Cô có biết tay cô dơ bẩn.
thế nào không, cô không có tư cách đụng vào đồ của tôi!”
“Tôi không có.” Tay cô thì có thể bẩn đến mức nào chứ?
Cô còn dám nói?”
Năm ngón tay Hạng Chí Viễn hung hăng bắt lấy cái cổ thon gầy của cô, trên mặt tràn đầy tức giận không thể kiềm chế.
"Ừm.."
Giang Ninh Phiến bị siết không thể nói thành lời, cô khó thở, bắt đầu thiếu dưỡng khí.
Hai chân buộc bị nhấc lên khỏi mặt đất, lưng kề sát trên giá sách cứng ngắc, đau khổ không chịu nổi.
.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Cô chờ đó cho tôi!”Hạng Chí Viễn thốt ra một câu, sau đó tập trung lau chùi thẻ kẹp sách rất nhiều lần, đến khi xác nhận nó hoàn toàn sạch sẽ mới kẹp lại vào sách, giống như đặt xuống một món đồ quý giá.Những ngón tay mảnh khảnh của anh lưu luyến khép quyển sách lại.Bỗng nhiên Hạng Chí Viễn liếc mắt về phía cô, ánh mắt âm trầm lập tức trở nên cực kì đáng sợ, so với khi ở nhà thờ thì càng tàn bạo, hung ác hơn.Ánh mắt đó khiến người ta chỉ muốn chạy trốn.Vì thể Giang Ninh Phiến không quan tâm đến đau đớn trên cơ thể nữa, đứng lên định trốn đi, cô không muốn bị đánh thêm lần nào nữa.“Còn muốn chạy?”Hạng Chí Viễn hừ lạnh một tiếng, nhanh tay lẹ mắt kéo cô trở lại, hung hăng đẩy cô đến giá sách bên cạnh, đấm một quyền lên kệ sách phía sau: “Giang Ninh Phiến, ai cho phép cô đụng vào đồ của tôi?”“Ầm.”Theo cú đấm nặng nề, từng quyển sách trên kệ lần lượt rơi xuống.“Tôi...!Chỉ cảm thấy thẻ kẹp sách đó rất đặc biệt, nên mới.” Cô cố gắng giải thích.“Tôi thấy lá gan cô ngày càng lớn rồi!”Đột nhiên Hạng Chí Viễn bóp cổ cô, nhấc bổng lên.Một đôi mắt phẫn nộ mà u ám, phát ra tia sáng tựa như âm hồn: “Cô có biết tay cô dơ bẩn.thế nào không, cô không có tư cách đụng vào đồ của tôi!”“Tôi không có.” Tay cô thì có thể bẩn đến mức nào chứ?Cô còn dám nói?”Năm ngón tay Hạng Chí Viễn hung hăng bắt lấy cái cổ thon gầy của cô, trên mặt tràn đầy tức giận không thể kiềm chế."Ừm.."Giang Ninh Phiến bị siết không thể nói thành lời, cô khó thở, bắt đầu thiếu dưỡng khí.Hai chân buộc bị nhấc lên khỏi mặt đất, lưng kề sát trên giá sách cứng ngắc, đau khổ không chịu nổi..