Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 84: 84: Không Cho Anh Ta Biết Là Được
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giang Ninh Phiến nghĩ tới cây gậy mình vừa trông thấy, hóa ra đó là muốn cho cô dùng.Thế mà đột nhiên Hạng Chí Viễn có lương tâm.Nhưng khó khi lương tâm trỗi dậy một lần lại bị cô phá hủy, bởi vì cô đụng phải tấm kẹp sách gỗ đào khắc chữ “Tiêm Tiêm” của anh."Tôi đi gặp cậu Hạng." Cô Minh Thành nói xong đã đi."Cậu biết cậu Hạng có vẽ bóng lưng một cô gái trên giấy vẽ không?" Giang Ninh Phiến gọi anh ta lại, cô thực sự không cách nào áp chế sự tò mò củamình.Mọi thứ đều khó mà tin nổi."Chị nhìn thấy ảnh chân dung cô gái cậu Hạng muốn tìm rồi à?"Cô Minh Thành suýt chút nhảy dựng lên, sau đó vội vàng im ngay, gãi đầu: "Chị Phiến, chị cũng đừng hại tôi, không phải chị không biết cậu dạng ghét nhất người khác bàn chuyện của anh ấy.""Không cho anh ta biết là được.""Chị Phiến, xin chị thương xót bỏ qua cho tôi đi, nửa năm trước tôi mới chịumột súng, không dám phạm phải kiêng kị của cậu dạng nữa đâu." Nói xong, bàn chân Cô Minh Thành như bôi dầu chuồn mất.Giang Ninh Phiến đành phải thôi, đi xuống lầu từng bước một.Hóa ra cô gái trên giấy vẽ chính là người Hạng Chí Viễn luôn muốn tìm...!Cô thực sự không nhớ nổi đã từng quen biết hạng người như Hạng Chí Viễn, có lẽ...!Thật sự có người cũng có chiếc chuông giống y đúc.Nhưng trùng hợp này không quá khoa học.Giang Ninh Phiến sờ tóc của mình, tóc này bị Hạng Chí Viễn cắt tỉa mấy lần, nhớ tới kiểu tóc này giống lúc cô còn bé, còn có trước đó Hạng Chí Viễn cho cô mặc trang phục trẻ em cỡ người lớn, cô cảm thấy nhìn quen mắt...!Ngẫm lại, hình như khi còn bé cô cũng có một cái tương tự."Cốc cốc.".
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Giang Ninh Phiến nghĩ tới cây gậy mình vừa trông thấy, hóa ra đó là muốn cho cô dùng.
Thế mà đột nhiên Hạng Chí Viễn có lương tâm.
Nhưng khó khi lương tâm trỗi dậy một lần lại bị cô phá hủy, bởi vì cô đụng phải tấm kẹp sách gỗ đào khắc chữ “Tiêm Tiêm” của anh.
"Tôi đi gặp cậu Hạng." Cô Minh Thành nói xong đã đi.
"Cậu biết cậu Hạng có vẽ bóng lưng một cô gái trên giấy vẽ không?" Giang Ninh Phiến gọi anh ta lại, cô thực sự không cách nào áp chế sự tò mò của
mình.
Mọi thứ đều khó mà tin nổi.
"Chị nhìn thấy ảnh chân dung cô gái cậu Hạng muốn tìm rồi à?"
Cô Minh Thành suýt chút nhảy dựng lên, sau đó vội vàng im ngay, gãi đầu: "Chị Phiến, chị cũng đừng hại tôi, không phải chị không biết cậu dạng ghét nhất người khác bàn chuyện của anh ấy."
"Không cho anh ta biết là được."
"Chị Phiến, xin chị thương xót bỏ qua cho tôi đi, nửa năm trước tôi mới chịu
một súng, không dám phạm phải kiêng kị của cậu dạng nữa đâu." Nói xong, bàn chân Cô Minh Thành như bôi dầu chuồn mất.
Giang Ninh Phiến đành phải thôi, đi xuống lầu từng bước một.
Hóa ra cô gái trên giấy vẽ chính là người Hạng Chí Viễn luôn muốn tìm...!
Cô thực sự không nhớ nổi đã từng quen biết hạng người như Hạng Chí Viễn, có lẽ...!Thật sự có người cũng có chiếc chuông giống y đúc.
Nhưng trùng hợp này không quá khoa học.
Giang Ninh Phiến sờ tóc của mình, tóc này bị Hạng Chí Viễn cắt tỉa mấy lần, nhớ tới kiểu tóc này giống lúc cô còn bé, còn có trước đó Hạng Chí Viễn cho cô mặc trang phục trẻ em cỡ người lớn, cô cảm thấy nhìn quen mắt...!Ngẫm lại, hình như khi còn bé cô cũng có một cái tương tự.
"Cốc cốc."
.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Giang Ninh Phiến nghĩ tới cây gậy mình vừa trông thấy, hóa ra đó là muốn cho cô dùng.Thế mà đột nhiên Hạng Chí Viễn có lương tâm.Nhưng khó khi lương tâm trỗi dậy một lần lại bị cô phá hủy, bởi vì cô đụng phải tấm kẹp sách gỗ đào khắc chữ “Tiêm Tiêm” của anh."Tôi đi gặp cậu Hạng." Cô Minh Thành nói xong đã đi."Cậu biết cậu Hạng có vẽ bóng lưng một cô gái trên giấy vẽ không?" Giang Ninh Phiến gọi anh ta lại, cô thực sự không cách nào áp chế sự tò mò củamình.Mọi thứ đều khó mà tin nổi."Chị nhìn thấy ảnh chân dung cô gái cậu Hạng muốn tìm rồi à?"Cô Minh Thành suýt chút nhảy dựng lên, sau đó vội vàng im ngay, gãi đầu: "Chị Phiến, chị cũng đừng hại tôi, không phải chị không biết cậu dạng ghét nhất người khác bàn chuyện của anh ấy.""Không cho anh ta biết là được.""Chị Phiến, xin chị thương xót bỏ qua cho tôi đi, nửa năm trước tôi mới chịumột súng, không dám phạm phải kiêng kị của cậu dạng nữa đâu." Nói xong, bàn chân Cô Minh Thành như bôi dầu chuồn mất.Giang Ninh Phiến đành phải thôi, đi xuống lầu từng bước một.Hóa ra cô gái trên giấy vẽ chính là người Hạng Chí Viễn luôn muốn tìm...!Cô thực sự không nhớ nổi đã từng quen biết hạng người như Hạng Chí Viễn, có lẽ...!Thật sự có người cũng có chiếc chuông giống y đúc.Nhưng trùng hợp này không quá khoa học.Giang Ninh Phiến sờ tóc của mình, tóc này bị Hạng Chí Viễn cắt tỉa mấy lần, nhớ tới kiểu tóc này giống lúc cô còn bé, còn có trước đó Hạng Chí Viễn cho cô mặc trang phục trẻ em cỡ người lớn, cô cảm thấy nhìn quen mắt...!Ngẫm lại, hình như khi còn bé cô cũng có một cái tương tự."Cốc cốc.".