Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 86: 86: Đã Không Thể Cứu Vãn Được
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Ầm."Hạng Chí Viễn cầm hồ sơ trên bàn đập vào mặt anh ta, sắc mặt âm trầm: "Câm miệng cho tôi! Từ khi nào đến phiên cậu nói đúng sai ở trước mặt tôi?"Từng bước từng bước đều muốn học người phụ nữ Giang Ninh Phiến kia để anh không thoải mái? Đều muốn tạo phản à?"Vâng."Cô Minh Thành không dám né tránh, ôm khuôn mặt bị đập sưng mà ấm ức cúi đầu."Cút ra ngoài.""Vâng." Cô Minh Thành không dám nói thêm gì, yên lặng lui ra chuẩn bị rời đi."Bảo Giang Ninh Phiến cút khỏi đây." Đột nhiên giọng nói âm u lạnh lùng của Hạng Chí Viễn truyền đến, như ma âm từ Địa Ngục, lạnh lùng vô tình.Cô Minh Thành khiếp sợ trông qua, cho là mình nghe lầm.Bảo chị Phiển cút khỏi đây sao?Không phải mấy ngày hôm nay cậu dạng thay đổi cái nhìn về Giang Ninh Phiến rồi à? Còn tự thân vẽ hoa văn trên cây gậy cho cô.Làm sao đột nhiên lại muốn đuổi cô đi?"Cậu Hạng, tôi có thể hỏi tại sao không?" Cô Minh Thành đánh bạo hỏi.Hạng Chí Viễn ngước mắt, một đôi mắt cực sâu, trên khuôn mặt không đứng đắn nở một nụ cười, chẳng thèm ngó tới nói: "Cậu rất quan tâm cô ta nhỉ? Vậy để cho cô ta theo cậu.""Cô Minh Thành không dám."Nghe nói như thế, Cô Minh Thành biết ông chủ của mình rất nghiêm túc.Cậu Hạng luôn là người bạc tình bạc nghĩa, phụ nữ anh không cần đều sẽ vứt bỏ như giày cũ, ở trong mắt anh thì ngay cả đồ bỏ đi cũng không bằng."Nhưng tốt nhất đừng để cô ta xuất hiện ở trong tầm mắt tôi, tôi sẽ giết cô ta!" Giọng điệu của Hạng Chí Viễn có chút âm trầm: "Cô ta dám đụng vào đồ của tôi, tôi không tha cho cô ta.đâu!"Nhìn thấy tập tranh trước mặt anh, Cô Minh Thành ngừng lạiĐã hiểu rõ.Chị Phiến thật là giỏi, đụng thứ không nên đụng...!Rõ ràng sắp đạt được cưng chiều dành riêng của cậu Hạng.Anh còn trông cậy chị Phiến có thể làm nhạt đi địa vị Tiêm Tiêm trong lòng cậu dạng, bây giờ đã thành bột nước."Vâng, cậu Hạng, tôi sẽ sắp xếp."Cô Minh Thành gật đầu, sau đó đi ra ngoài, thuận tay cầm cây gậy bên cạnh cửa đi luôn.Đã không thể cứu vãn được..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Ầm."
Hạng Chí Viễn cầm hồ sơ trên bàn đập vào mặt anh ta, sắc mặt âm trầm: "Câm miệng cho tôi! Từ khi nào đến phiên cậu nói đúng sai ở trước mặt tôi?"
Từng bước từng bước đều muốn học người phụ nữ Giang Ninh Phiến kia để anh không thoải mái? Đều muốn tạo phản à?
"Vâng."
Cô Minh Thành không dám né tránh, ôm khuôn mặt bị đập sưng mà ấm ức cúi đầu.
"Cút ra ngoài."
"Vâng." Cô Minh Thành không dám nói thêm gì, yên lặng lui ra chuẩn bị rời đi.
"Bảo Giang Ninh Phiến cút khỏi đây." Đột nhiên giọng nói âm u lạnh lùng của Hạng Chí Viễn truyền đến, như ma âm từ Địa Ngục, lạnh lùng vô tình.
Cô Minh Thành khiếp sợ trông qua, cho là mình nghe lầm.
Bảo chị Phiển cút khỏi đây sao?
Không phải mấy ngày hôm nay cậu dạng thay đổi cái nhìn về Giang Ninh Phiến rồi à? Còn tự thân vẽ hoa văn trên cây gậy cho cô.
Làm sao đột nhiên lại muốn đuổi cô đi?
"Cậu Hạng, tôi có thể hỏi tại sao không?" Cô Minh Thành đánh bạo hỏi.
Hạng Chí Viễn ngước mắt, một đôi mắt cực sâu, trên khuôn mặt không đứng đắn nở một nụ cười, chẳng thèm ngó tới nói: "Cậu rất quan tâm cô ta nhỉ? Vậy để cho cô ta theo cậu."
"Cô Minh Thành không dám."
Nghe nói như thế, Cô Minh Thành biết ông chủ của mình rất nghiêm túc.
Cậu Hạng luôn là người bạc tình bạc nghĩa, phụ nữ anh không cần đều sẽ vứt bỏ như giày cũ, ở trong mắt anh thì ngay cả đồ bỏ đi cũng không bằng.
"Nhưng tốt nhất đừng để cô ta xuất hiện ở trong tầm mắt tôi, tôi sẽ giết cô ta!" Giọng điệu của Hạng Chí Viễn có chút âm trầm: "Cô ta dám đụng vào đồ của tôi, tôi không tha cho cô ta.
đâu!"
Nhìn thấy tập tranh trước mặt anh, Cô Minh Thành ngừng lại
Đã hiểu rõ.
Chị Phiến thật là giỏi, đụng thứ không nên đụng...!Rõ ràng sắp đạt được cưng chiều dành riêng của cậu Hạng.
Anh còn trông cậy chị Phiến có thể làm nhạt đi địa vị Tiêm Tiêm trong lòng cậu dạng, bây giờ đã thành bột nước.
"Vâng, cậu Hạng, tôi sẽ sắp xếp."
Cô Minh Thành gật đầu, sau đó đi ra ngoài, thuận tay cầm cây gậy bên cạnh cửa đi luôn.
Đã không thể cứu vãn được.
.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Ầm."Hạng Chí Viễn cầm hồ sơ trên bàn đập vào mặt anh ta, sắc mặt âm trầm: "Câm miệng cho tôi! Từ khi nào đến phiên cậu nói đúng sai ở trước mặt tôi?"Từng bước từng bước đều muốn học người phụ nữ Giang Ninh Phiến kia để anh không thoải mái? Đều muốn tạo phản à?"Vâng."Cô Minh Thành không dám né tránh, ôm khuôn mặt bị đập sưng mà ấm ức cúi đầu."Cút ra ngoài.""Vâng." Cô Minh Thành không dám nói thêm gì, yên lặng lui ra chuẩn bị rời đi."Bảo Giang Ninh Phiến cút khỏi đây." Đột nhiên giọng nói âm u lạnh lùng của Hạng Chí Viễn truyền đến, như ma âm từ Địa Ngục, lạnh lùng vô tình.Cô Minh Thành khiếp sợ trông qua, cho là mình nghe lầm.Bảo chị Phiển cút khỏi đây sao?Không phải mấy ngày hôm nay cậu dạng thay đổi cái nhìn về Giang Ninh Phiến rồi à? Còn tự thân vẽ hoa văn trên cây gậy cho cô.Làm sao đột nhiên lại muốn đuổi cô đi?"Cậu Hạng, tôi có thể hỏi tại sao không?" Cô Minh Thành đánh bạo hỏi.Hạng Chí Viễn ngước mắt, một đôi mắt cực sâu, trên khuôn mặt không đứng đắn nở một nụ cười, chẳng thèm ngó tới nói: "Cậu rất quan tâm cô ta nhỉ? Vậy để cho cô ta theo cậu.""Cô Minh Thành không dám."Nghe nói như thế, Cô Minh Thành biết ông chủ của mình rất nghiêm túc.Cậu Hạng luôn là người bạc tình bạc nghĩa, phụ nữ anh không cần đều sẽ vứt bỏ như giày cũ, ở trong mắt anh thì ngay cả đồ bỏ đi cũng không bằng."Nhưng tốt nhất đừng để cô ta xuất hiện ở trong tầm mắt tôi, tôi sẽ giết cô ta!" Giọng điệu của Hạng Chí Viễn có chút âm trầm: "Cô ta dám đụng vào đồ của tôi, tôi không tha cho cô ta.đâu!"Nhìn thấy tập tranh trước mặt anh, Cô Minh Thành ngừng lạiĐã hiểu rõ.Chị Phiến thật là giỏi, đụng thứ không nên đụng...!Rõ ràng sắp đạt được cưng chiều dành riêng của cậu Hạng.Anh còn trông cậy chị Phiến có thể làm nhạt đi địa vị Tiêm Tiêm trong lòng cậu dạng, bây giờ đã thành bột nước."Vâng, cậu Hạng, tôi sẽ sắp xếp."Cô Minh Thành gật đầu, sau đó đi ra ngoài, thuận tay cầm cây gậy bên cạnh cửa đi luôn.Đã không thể cứu vãn được..