Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 107: 107: “quy Vu Trần Ai”

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Cảnh giới bán bộ Chân Thánh, kể cả thổi một hơi thì có thể khiến Tô Minh ở cảnh giới Chân Vương trung kỳ biến thành cát bụi?Tô Minh đúng kiểu muốn tự hủy, biết mình chết chắc nên muốn chết sớm hơn chăng?“Đúng là điếc không sợ súng”, Nam Cung Trấn Sơn đứng trong đám đông lúc này chỉ hừ lạnh một tiếng, đột nhiên cảm thấy cháu gái mình đi chết cùng thằng nhóc không có đầu óc như này, đúng là không đáng.Đám người Tô Chấn Trầm, Tuỳ Thanh Liên cũng suýt nữa ngất đi.Còn Tô Hao cười khổ lắc đầu, suýt nữa phụt máu.“Ha ha! Tô Minh được lắm”, Tô Ương ngây ra một lúc, sau đó cười ha ha, đứng dậy nói.Hắn ta nhìn chằm chằm vào Tô Minh, đôi mắt đầy vẻ oán hận.Tô Minh cố ý nhắc lại chuyện hôm đó ở trái đất hắn ta suýt bị Tô Minh g**t ch*t.Đó là nỗi nhục lớn nhất đời hắn ta, cũng là ký ức không thể nào quên.Vậy mà Tô Minh cố ý nhắc lại.Chết tiệt!Đáng chết!Đáng chết một trăm triệu lần!Khí tức trên người Tô Ương không ngừng sục sôi, suýt nữa không khống chế được.“Mời!”, Tô Minh cũng đứng lên rồi làm tư thế mời với Tô Ương.Hai người đi ra khỏi đình rồi đi đến khu đất trống ở quảng trường.Hai người mặt đối mặt.“Tô Minh! Ra tay đi!”, giọng nói Tô Ương khàn khàn, dường như vì quá kích động nên biến giọng.“Anh chắc chắn?”, sắc mặt Tô Minh trở nên quái dị.Sau đó Tô Minh trực tiếp ra tay.“Quy vu trần ai”, Tô Minh giơ tay lên và tung ra quyền này.Cảm giác không khí yên tĩnh, trầm lặng, cái chết như sắp ập đến, giống như khí tức bao trùm khắp nơi.Vượt qua cả không gian và thời gian.Chỉ có chưởng ấn lao về trước rồi đập về phía Tô Ương.Quyền này ra tay như bao trùm khắp đất trời.Hàng triệu người ở quảng trường Chiến Uyên đều cảm thấy máu mình chảy ngược, mắt đỏ ửng tia máu.Vô vàn tiếng gào hét điên cuồng dường như ngăn lại tất cả.Tô Minh ra tay khiến khí tức của chưởng ấn mạnh ngoài sức tưởng tượng.Đây là quyền của cảnh giới Chân Vương sao?Đùa gì vậy?.

Cảnh giới bán bộ Chân Thánh, kể cả thổi một hơi thì có thể khiến Tô Minh ở cảnh giới Chân Vương trung kỳ biến thành cát bụi?

Tô Minh đúng kiểu muốn tự hủy, biết mình chết chắc nên muốn chết sớm hơn chăng?

“Đúng là điếc không sợ súng”, Nam Cung Trấn Sơn đứng trong đám đông lúc này chỉ hừ lạnh một tiếng, đột nhiên cảm thấy cháu gái mình đi chết cùng thằng nhóc không có đầu óc như này, đúng là không đáng.

Đám người Tô Chấn Trầm, Tuỳ Thanh Liên cũng suýt nữa ngất đi.

Còn Tô Hao cười khổ lắc đầu, suýt nữa phụt máu.

“Ha ha! Tô Minh được lắm”, Tô Ương ngây ra một lúc, sau đó cười ha ha, đứng dậy nói.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào Tô Minh, đôi mắt đầy vẻ oán hận.

Tô Minh cố ý nhắc lại chuyện hôm đó ở trái đất hắn ta suýt bị Tô Minh g**t ch*t.

Đó là nỗi nhục lớn nhất đời hắn ta, cũng là ký ức không thể nào quên.

Vậy mà Tô Minh cố ý nhắc lại.

Chết tiệt!

Đáng chết!

Đáng chết một trăm triệu lần!

Khí tức trên người Tô Ương không ngừng sục sôi, suýt nữa không khống chế được.

“Mời!”, Tô Minh cũng đứng lên rồi làm tư thế mời với Tô Ương.

Hai người đi ra khỏi đình rồi đi đến khu đất trống ở quảng trường.

Hai người mặt đối mặt.

“Tô Minh! Ra tay đi!”, giọng nói Tô Ương khàn khàn, dường như vì quá kích động nên biến giọng.

“Anh chắc chắn?”, sắc mặt Tô Minh trở nên quái dị.

Sau đó Tô Minh trực tiếp ra tay.

“Quy vu trần ai”, Tô Minh giơ tay lên và tung ra quyền này.

Cảm giác không khí yên tĩnh, trầm lặng, cái chết như sắp ập đến, giống như khí tức bao trùm khắp nơi.

Vượt qua cả không gian và thời gian.

Chỉ có chưởng ấn lao về trước rồi đập về phía Tô Ương.

Quyền này ra tay như bao trùm khắp đất trời.

Hàng triệu người ở quảng trường Chiến Uyên đều cảm thấy máu mình chảy ngược, mắt đỏ ửng tia máu.

Vô vàn tiếng gào hét điên cuồng dường như ngăn lại tất cả.

Tô Minh ra tay khiến khí tức của chưởng ấn mạnh ngoài sức tưởng tượng.

Đây là quyền của cảnh giới Chân Vương sao?

Đùa gì vậy?.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Cảnh giới bán bộ Chân Thánh, kể cả thổi một hơi thì có thể khiến Tô Minh ở cảnh giới Chân Vương trung kỳ biến thành cát bụi?Tô Minh đúng kiểu muốn tự hủy, biết mình chết chắc nên muốn chết sớm hơn chăng?“Đúng là điếc không sợ súng”, Nam Cung Trấn Sơn đứng trong đám đông lúc này chỉ hừ lạnh một tiếng, đột nhiên cảm thấy cháu gái mình đi chết cùng thằng nhóc không có đầu óc như này, đúng là không đáng.Đám người Tô Chấn Trầm, Tuỳ Thanh Liên cũng suýt nữa ngất đi.Còn Tô Hao cười khổ lắc đầu, suýt nữa phụt máu.“Ha ha! Tô Minh được lắm”, Tô Ương ngây ra một lúc, sau đó cười ha ha, đứng dậy nói.Hắn ta nhìn chằm chằm vào Tô Minh, đôi mắt đầy vẻ oán hận.Tô Minh cố ý nhắc lại chuyện hôm đó ở trái đất hắn ta suýt bị Tô Minh g**t ch*t.Đó là nỗi nhục lớn nhất đời hắn ta, cũng là ký ức không thể nào quên.Vậy mà Tô Minh cố ý nhắc lại.Chết tiệt!Đáng chết!Đáng chết một trăm triệu lần!Khí tức trên người Tô Ương không ngừng sục sôi, suýt nữa không khống chế được.“Mời!”, Tô Minh cũng đứng lên rồi làm tư thế mời với Tô Ương.Hai người đi ra khỏi đình rồi đi đến khu đất trống ở quảng trường.Hai người mặt đối mặt.“Tô Minh! Ra tay đi!”, giọng nói Tô Ương khàn khàn, dường như vì quá kích động nên biến giọng.“Anh chắc chắn?”, sắc mặt Tô Minh trở nên quái dị.Sau đó Tô Minh trực tiếp ra tay.“Quy vu trần ai”, Tô Minh giơ tay lên và tung ra quyền này.Cảm giác không khí yên tĩnh, trầm lặng, cái chết như sắp ập đến, giống như khí tức bao trùm khắp nơi.Vượt qua cả không gian và thời gian.Chỉ có chưởng ấn lao về trước rồi đập về phía Tô Ương.Quyền này ra tay như bao trùm khắp đất trời.Hàng triệu người ở quảng trường Chiến Uyên đều cảm thấy máu mình chảy ngược, mắt đỏ ửng tia máu.Vô vàn tiếng gào hét điên cuồng dường như ngăn lại tất cả.Tô Minh ra tay khiến khí tức của chưởng ấn mạnh ngoài sức tưởng tượng.Đây là quyền của cảnh giới Chân Vương sao?Đùa gì vậy?.

Chương 107: 107: “quy Vu Trần Ai”