Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 113: 113: Là Anh Không Tin Cô
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Tiêm Tiêm...!Đừng chết.Chờ anh, nhất định phải chờ anh!Hạng Chí Viễn điên cuồng đi ra ngoài, đụng phải nữ giúp việc, trên người bị giội rượu, nữ giúp việc bị dọa liên tục cầu xin tha thứ: "Cậu Hạng, không phải tôi cố ý, xin lỗi cậu dạng, thật xin lỗi..""Cút mau!"Hạng Chí Viễn hung hăng đẩy cô ta, cũng không đoái hoài tới cơ thể bị dơ, chạy tới phòng tạm giam."Quét dọn bên trong một chút, tối nay lại xử lý thi thể chị Phiến."Bỗng nhiên giọng nói Cô Minh Thành truyền đến.Trong hành lang dài cô đơn, cuối cùng Hạng Chí Viễn dừng bước lại, hơi thở bất ổn, đôi mắt lập tức nhìn thẳng.Mấy tên đàn em đang giơ cáng cứu thương từ bên trong đi ra.Cô Minh Thành đứng ở một bên thở dài, sau đó cầm vải trắng che lên khuôn mặt đầy máu của Giang Ninh Phiến, máu tươi từ trên cáng cứu thương rơi xuống từng giọt từng giọt...!Màu sắc chói mắt như thế, thiêu đốt cặp mắt Hạng Chí Viễn.Chết rồi?Hạng Chí Viễn ngạc nhiên ngây người nhìn phía trước, giống kẻ ngu cứ ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mặt."Bịch."Hai đầu gối khẽ cong, cả người Hạng Chí Viễn nặng nề quỳ xuống đất, một tay chống ở trên tường, dùng sức cào mạnh xuống.Sơn tường màu trắng bị rạch ra bốn vết rạch lớn.Vạch ra không cam lòng và tuyệt vọng thật sâu."A."Đột nhiên Hạng Chí Viễn cười, khuôn mặt càng lộ ra sự lẳng lơ.Mười năm rồi.Không phải một ngày, không phải một tháng, anh tìm cô mười năm, mười năm rồi, cuối cùng cô lại chết trong tay anh.Thật buồn cười.Cô nói rõ ràng mình là Tiêm Tiêm, là anh không tin cô, là anh không tin.Thú vị, thật sự thú vị...!Anh giết cô, anh đích thân giết cô...!Đích thân anh phá nát phần trong sạch nhất trong trái tim mình, tay của anh dính máu của Tiêm Tiêm, dính máu của cô..
Tiêm Tiêm...!
Đừng chết.
Chờ anh, nhất định phải chờ anh!
Hạng Chí Viễn điên cuồng đi ra ngoài, đụng phải nữ giúp việc, trên người bị giội rượu, nữ giúp việc bị dọa liên tục cầu xin tha thứ: "Cậu Hạng, không phải tôi cố ý, xin lỗi cậu dạng, thật xin lỗi.."
"Cút mau!"
Hạng Chí Viễn hung hăng đẩy cô ta, cũng không đoái hoài tới cơ thể bị dơ, chạy tới phòng tạm giam.
"Quét dọn bên trong một chút, tối nay lại xử lý thi thể chị Phiến."
Bỗng nhiên giọng nói Cô Minh Thành truyền đến.
Trong hành lang dài cô đơn, cuối cùng Hạng Chí Viễn dừng bước lại, hơi thở bất ổn, đôi mắt lập tức nhìn thẳng.
Mấy tên đàn em đang giơ cáng cứu thương từ bên trong đi ra.
Cô Minh Thành đứng ở một bên thở dài, sau đó cầm vải trắng che lên khuôn mặt đầy máu của Giang Ninh Phiến, máu tươi từ trên cáng cứu thương rơi xuống từng giọt từng giọt...!
Màu sắc chói mắt như thế, thiêu đốt cặp mắt Hạng Chí Viễn.
Chết rồi?
Hạng Chí Viễn ngạc nhiên ngây người nhìn phía trước, giống kẻ ngu cứ ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mặt.
"Bịch."
Hai đầu gối khẽ cong, cả người Hạng Chí Viễn nặng nề quỳ xuống đất, một tay chống ở trên tường, dùng sức cào mạnh xuống.
Sơn tường màu trắng bị rạch ra bốn vết rạch lớn.
Vạch ra không cam lòng và tuyệt vọng thật sâu.
"A."
Đột nhiên Hạng Chí Viễn cười, khuôn mặt càng lộ ra sự lẳng lơ.
Mười năm rồi.
Không phải một ngày, không phải một tháng, anh tìm cô mười năm, mười năm rồi, cuối cùng cô lại chết trong tay anh.
Thật buồn cười.
Cô nói rõ ràng mình là Tiêm Tiêm, là anh không tin cô, là anh không tin.
Thú vị, thật sự thú vị...!
Anh giết cô, anh đích thân giết cô...!
Đích thân anh phá nát phần trong sạch nhất trong trái tim mình, tay của anh dính máu của Tiêm Tiêm, dính máu của cô..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Tiêm Tiêm...!Đừng chết.Chờ anh, nhất định phải chờ anh!Hạng Chí Viễn điên cuồng đi ra ngoài, đụng phải nữ giúp việc, trên người bị giội rượu, nữ giúp việc bị dọa liên tục cầu xin tha thứ: "Cậu Hạng, không phải tôi cố ý, xin lỗi cậu dạng, thật xin lỗi..""Cút mau!"Hạng Chí Viễn hung hăng đẩy cô ta, cũng không đoái hoài tới cơ thể bị dơ, chạy tới phòng tạm giam."Quét dọn bên trong một chút, tối nay lại xử lý thi thể chị Phiến."Bỗng nhiên giọng nói Cô Minh Thành truyền đến.Trong hành lang dài cô đơn, cuối cùng Hạng Chí Viễn dừng bước lại, hơi thở bất ổn, đôi mắt lập tức nhìn thẳng.Mấy tên đàn em đang giơ cáng cứu thương từ bên trong đi ra.Cô Minh Thành đứng ở một bên thở dài, sau đó cầm vải trắng che lên khuôn mặt đầy máu của Giang Ninh Phiến, máu tươi từ trên cáng cứu thương rơi xuống từng giọt từng giọt...!Màu sắc chói mắt như thế, thiêu đốt cặp mắt Hạng Chí Viễn.Chết rồi?Hạng Chí Viễn ngạc nhiên ngây người nhìn phía trước, giống kẻ ngu cứ ngơ ngác nhìn hình ảnh trước mặt."Bịch."Hai đầu gối khẽ cong, cả người Hạng Chí Viễn nặng nề quỳ xuống đất, một tay chống ở trên tường, dùng sức cào mạnh xuống.Sơn tường màu trắng bị rạch ra bốn vết rạch lớn.Vạch ra không cam lòng và tuyệt vọng thật sâu."A."Đột nhiên Hạng Chí Viễn cười, khuôn mặt càng lộ ra sự lẳng lơ.Mười năm rồi.Không phải một ngày, không phải một tháng, anh tìm cô mười năm, mười năm rồi, cuối cùng cô lại chết trong tay anh.Thật buồn cười.Cô nói rõ ràng mình là Tiêm Tiêm, là anh không tin cô, là anh không tin.Thú vị, thật sự thú vị...!Anh giết cô, anh đích thân giết cô...!Đích thân anh phá nát phần trong sạch nhất trong trái tim mình, tay của anh dính máu của Tiêm Tiêm, dính máu của cô..