Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 115: 115: Giống Lửa Nóng Thiêu Đốt
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Đừng hòng chết.Đừng mơ dễ dàng chết đi như vậy, nợ anh nhiều năm nhớ mong thì nên trả lại toàn bộ cho anh!Sắc trời dần dần tối.Bệnh viện Đệ Nhất thành phố S có mười mấy người ăn mặc đồng bộ mạnh mẽ xông vào làm hành lang phòng cấp cứu chật như nêm cối, cấm bất kỳ ai tới gần.Phô trương lớn như vậy dẫn đến một số người nhà bệnh nhân ở bên ngoài chửi mắng, thậm chí còn báo cảnh sát.Hạng Chí Viễn ngồi ở trên ghế hành lang màu lam, lưng hơi cong, vết máu trên tay đang từ từ khô, giọng nói bên ngoài quấy nhiễu khiến anh buồn bực mất tập trung."Cô Minh Thành, đi giải quyết.""Vâng, cậu Hạng." Cô Minh Thành vội vàng đi ra ngoài.Tiếng động bên ngoài dần dần nhỏ xuống.Mười ngón tay đan xen, đầu ngón trỏ chống trán, Hạng Chí Viễn yên lặng nhìn mặt đất hành lang bệnh viện, đèn trong phòng cấp cứu vẫn luôn sáng lên một màu đỏ đậm.Giống lửa nóng thiêu đốt.Sống lại.Giang Ninh Phiến, sống lại, đừng chết, cô không thể chết...!Cô không thể rời khói sau mười năm anh tìm kiếm...!Anh không chịu được.Đột nhiên cửa bị đẩy ra, Hạng Chí Viễn lập tức đứng lên, lưng thẳng tắp, nhìn thẳng y tá mặc đồ khử khuẩn, trong lúc nhất thời lại không hỏi ra được câu cô thế nào.Hiện tại anh trở nên rất sợ hãi, anh sợ nghe được đáp án anh không muốn nghe.Mười mấy năm qua, anh chưa từng sợ hãi mưa bom bão đạn.Y tá bị ánh mắt của anh hù dọa, vô thức mở miệng: "Tôi...!Tôi chỉ muốn đi lấy túi máu.""Đến bây giờ túi máu còn chưa chuẩn bị xong sao?"Hạng Chí Viễn cực kỳ tức giận gầm thét, chuyển mắt trừng đàn em của mình:"Đi lấy toàn bộ túi máu tương ứng của Giang Ninh Phiến ở thành phố S tới đây! Nhanh!".
Đừng hòng chết.
Đừng mơ dễ dàng chết đi như vậy, nợ anh nhiều năm nhớ mong thì nên trả lại toàn bộ cho anh!
Sắc trời dần dần tối.
Bệnh viện Đệ Nhất thành phố S có mười mấy người ăn mặc đồng bộ mạnh mẽ xông vào làm hành lang phòng cấp cứu chật như nêm cối, cấm bất kỳ ai tới gần.
Phô trương lớn như vậy dẫn đến một số người nhà bệnh nhân ở bên ngoài chửi mắng, thậm chí còn báo cảnh sát.
Hạng Chí Viễn ngồi ở trên ghế hành lang màu lam, lưng hơi cong, vết máu trên tay đang từ từ khô, giọng nói bên ngoài quấy nhiễu khiến anh buồn bực mất tập trung.
"Cô Minh Thành, đi giải quyết."
"Vâng, cậu Hạng." Cô Minh Thành vội vàng đi ra ngoài.
Tiếng động bên ngoài dần dần nhỏ xuống.
Mười ngón tay đan xen, đầu ngón trỏ chống trán, Hạng Chí Viễn yên lặng nhìn mặt đất hành lang bệnh viện, đèn trong phòng cấp cứu vẫn luôn sáng lên một màu đỏ đậm.
Giống lửa nóng thiêu đốt.
Sống lại.
Giang Ninh Phiến, sống lại, đừng chết, cô không thể chết...!Cô không thể rời khói sau mười năm anh tìm kiếm...!Anh không chịu được.
Đột nhiên cửa bị đẩy ra, Hạng Chí Viễn lập tức đứng lên, lưng thẳng tắp, nhìn thẳng y tá mặc đồ khử khuẩn, trong lúc nhất thời lại không hỏi ra được câu cô thế nào.
Hiện tại anh trở nên rất sợ hãi, anh sợ nghe được đáp án anh không muốn nghe.
Mười mấy năm qua, anh chưa từng sợ hãi mưa bom bão đạn.
Y tá bị ánh mắt của anh hù dọa, vô thức mở miệng: "Tôi...!Tôi chỉ muốn đi lấy túi máu."
"Đến bây giờ túi máu còn chưa chuẩn bị xong sao?"
Hạng Chí Viễn cực kỳ tức giận gầm thét, chuyển mắt trừng đàn em của mình:
"Đi lấy toàn bộ túi máu tương ứng của Giang Ninh Phiến ở thành phố S tới đây! Nhanh!".
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Đừng hòng chết.Đừng mơ dễ dàng chết đi như vậy, nợ anh nhiều năm nhớ mong thì nên trả lại toàn bộ cho anh!Sắc trời dần dần tối.Bệnh viện Đệ Nhất thành phố S có mười mấy người ăn mặc đồng bộ mạnh mẽ xông vào làm hành lang phòng cấp cứu chật như nêm cối, cấm bất kỳ ai tới gần.Phô trương lớn như vậy dẫn đến một số người nhà bệnh nhân ở bên ngoài chửi mắng, thậm chí còn báo cảnh sát.Hạng Chí Viễn ngồi ở trên ghế hành lang màu lam, lưng hơi cong, vết máu trên tay đang từ từ khô, giọng nói bên ngoài quấy nhiễu khiến anh buồn bực mất tập trung."Cô Minh Thành, đi giải quyết.""Vâng, cậu Hạng." Cô Minh Thành vội vàng đi ra ngoài.Tiếng động bên ngoài dần dần nhỏ xuống.Mười ngón tay đan xen, đầu ngón trỏ chống trán, Hạng Chí Viễn yên lặng nhìn mặt đất hành lang bệnh viện, đèn trong phòng cấp cứu vẫn luôn sáng lên một màu đỏ đậm.Giống lửa nóng thiêu đốt.Sống lại.Giang Ninh Phiến, sống lại, đừng chết, cô không thể chết...!Cô không thể rời khói sau mười năm anh tìm kiếm...!Anh không chịu được.Đột nhiên cửa bị đẩy ra, Hạng Chí Viễn lập tức đứng lên, lưng thẳng tắp, nhìn thẳng y tá mặc đồ khử khuẩn, trong lúc nhất thời lại không hỏi ra được câu cô thế nào.Hiện tại anh trở nên rất sợ hãi, anh sợ nghe được đáp án anh không muốn nghe.Mười mấy năm qua, anh chưa từng sợ hãi mưa bom bão đạn.Y tá bị ánh mắt của anh hù dọa, vô thức mở miệng: "Tôi...!Tôi chỉ muốn đi lấy túi máu.""Đến bây giờ túi máu còn chưa chuẩn bị xong sao?"Hạng Chí Viễn cực kỳ tức giận gầm thét, chuyển mắt trừng đàn em của mình:"Đi lấy toàn bộ túi máu tương ứng của Giang Ninh Phiến ở thành phố S tới đây! Nhanh!".