Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 117: 117: Đừng Chết Không Được Chết

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Trong phòng phẫu thuật nồng nặc mùi máu tươi, túi máu đang tiêu hao, dần dần không còn.Bác sĩ bận rộn, y tá không ngừng thêm vào các công cụ phẫu thuật, thời gian đang trôi qua, Hạng Chí Viễn nắm chặt nắm đấm: "Cứu sống cô ấy, mỗi người một căn nhà, muốn cái gì cho cái đó."Anh đã quen uy h**p, đe dọa người khác, nhưng bây giờ anh không dám, anh chỉ có thể dụ dỗ.Mạng của Tiêm Tiêm ở trong tay những người này.Anh sợ dọa bọn họ, anh không thể dọa...!Có y tá ngạc nhiên quay đầu, nhìn người đàn ông có khuôn mặt lẳng lơ này mấy lần rồi tiếp tục làm phẫu thuật: "Anh à, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn bóng dáng trên bàn phẫu thuật...!sống lại.Đừng chết, không được chết."Khấu lại đi."Không biết qua bao lâu, đột nhiên bác sĩ mổ chính nói ra một câu trong bầu không khí im lặng, như cho thêm động lực rồi thở dài một hơi: "Một lát nữa đưa ra phòng bệnh, chú ý quan sát tình huống bệnh nhân mọi lúc."Mọi người đều lộ ra nụ cười chiến thắng."Bảy tiếng ba mươi sáu phút." Y tá báo thời gian phẫu thuật, ghi lại trên vở."Cô ấy sẽ không chết?"Lúc này Hạng Chí Viễn mới lên tiếng, giọng điệu không cứng ngắc giống bình thường, như đứa trẻ vô tri, muốn một đáp án chắc chắn."Coi như đưa đến kịp thời, hẳn không có trở ngại, nhưng còn phải tiếp tục ở lại bệnh viện quan sát."Bác sĩ mổ chính đi tới cười nói, trên mặt còn đeo khẩu trang.Y tá đẩy Giang Ninh Phiến rời đi, đôi mắt hiện ra hoa đào nhìn về phía người đàn ông đẹp trai chung tình kia.Hạng Chí Viễn giơ chân lên muốn đi mới nhận ta hai chân mình đã cứng ngắc chết lặng từ lâu, anh cứ đứng ở đây như vậy gần sáu tiếng...!Nhìn chiếc giường bị đẩy đi xa, khóe môi Hạng Chí Viễn chậm rãi nở một nụ cười cực kỳ yêu nghiệt, đáy mắt có ánh sáng rung động nhất.Anh nói, cho dù có thật sự đã bước một chân vào Địa Ngục, anh cũng sẽ kéo cô trở về.Anh làm được.Anh nói muốn tìm cô, mười năm, anh cũng đã tìm được!.

Trong phòng phẫu thuật nồng nặc mùi máu tươi, túi máu đang tiêu hao, dần dần không còn.

Bác sĩ bận rộn, y tá không ngừng thêm vào các công cụ phẫu thuật, thời gian đang trôi qua, Hạng Chí Viễn nắm chặt nắm đấm: "Cứu sống cô ấy, mỗi người một căn nhà, muốn cái gì cho cái đó."

Anh đã quen uy h**p, đe dọa người khác, nhưng bây giờ anh không dám, anh chỉ có thể dụ dỗ.

Mạng của Tiêm Tiêm ở trong tay những người này.

Anh sợ dọa bọn họ, anh không thể dọa...!

Có y tá ngạc nhiên quay đầu, nhìn người đàn ông có khuôn mặt lẳng lơ này mấy lần rồi tiếp tục làm phẫu thuật: "Anh à, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."

Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn bóng dáng trên bàn phẫu thuật...!sống lại.

Đừng chết, không được chết.

"Khấu lại đi."

Không biết qua bao lâu, đột nhiên bác sĩ mổ chính nói ra một câu trong bầu không khí im lặng, như cho thêm động lực rồi thở dài một hơi: "Một lát nữa đưa ra phòng bệnh, chú ý quan sát tình huống bệnh nhân mọi lúc."

Mọi người đều lộ ra nụ cười chiến thắng.

"Bảy tiếng ba mươi sáu phút." Y tá báo thời gian phẫu thuật, ghi lại trên vở.

"Cô ấy sẽ không chết?"

Lúc này Hạng Chí Viễn mới lên tiếng, giọng điệu không cứng ngắc giống bình thường, như đứa trẻ vô tri, muốn một đáp án chắc chắn.

"Coi như đưa đến kịp thời, hẳn không có trở ngại, nhưng còn phải tiếp tục ở lại bệnh viện quan sát."

Bác sĩ mổ chính đi tới cười nói, trên mặt còn đeo khẩu trang.

Y tá đẩy Giang Ninh Phiến rời đi, đôi mắt hiện ra hoa đào nhìn về phía người đàn ông đẹp trai chung tình kia.

Hạng Chí Viễn giơ chân lên muốn đi mới nhận ta hai chân mình đã cứng ngắc chết lặng từ lâu, anh cứ đứng ở đây như vậy gần sáu tiếng...!

Nhìn chiếc giường bị đẩy đi xa, khóe môi Hạng Chí Viễn chậm rãi nở một nụ cười cực kỳ yêu nghiệt, đáy mắt có ánh sáng rung động nhất.

Anh nói, cho dù có thật sự đã bước một chân vào Địa Ngục, anh cũng sẽ kéo cô trở về.

Anh làm được.

Anh nói muốn tìm cô, mười năm, anh cũng đã tìm được!.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Trong phòng phẫu thuật nồng nặc mùi máu tươi, túi máu đang tiêu hao, dần dần không còn.Bác sĩ bận rộn, y tá không ngừng thêm vào các công cụ phẫu thuật, thời gian đang trôi qua, Hạng Chí Viễn nắm chặt nắm đấm: "Cứu sống cô ấy, mỗi người một căn nhà, muốn cái gì cho cái đó."Anh đã quen uy h**p, đe dọa người khác, nhưng bây giờ anh không dám, anh chỉ có thể dụ dỗ.Mạng của Tiêm Tiêm ở trong tay những người này.Anh sợ dọa bọn họ, anh không thể dọa...!Có y tá ngạc nhiên quay đầu, nhìn người đàn ông có khuôn mặt lẳng lơ này mấy lần rồi tiếp tục làm phẫu thuật: "Anh à, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn bóng dáng trên bàn phẫu thuật...!sống lại.Đừng chết, không được chết."Khấu lại đi."Không biết qua bao lâu, đột nhiên bác sĩ mổ chính nói ra một câu trong bầu không khí im lặng, như cho thêm động lực rồi thở dài một hơi: "Một lát nữa đưa ra phòng bệnh, chú ý quan sát tình huống bệnh nhân mọi lúc."Mọi người đều lộ ra nụ cười chiến thắng."Bảy tiếng ba mươi sáu phút." Y tá báo thời gian phẫu thuật, ghi lại trên vở."Cô ấy sẽ không chết?"Lúc này Hạng Chí Viễn mới lên tiếng, giọng điệu không cứng ngắc giống bình thường, như đứa trẻ vô tri, muốn một đáp án chắc chắn."Coi như đưa đến kịp thời, hẳn không có trở ngại, nhưng còn phải tiếp tục ở lại bệnh viện quan sát."Bác sĩ mổ chính đi tới cười nói, trên mặt còn đeo khẩu trang.Y tá đẩy Giang Ninh Phiến rời đi, đôi mắt hiện ra hoa đào nhìn về phía người đàn ông đẹp trai chung tình kia.Hạng Chí Viễn giơ chân lên muốn đi mới nhận ta hai chân mình đã cứng ngắc chết lặng từ lâu, anh cứ đứng ở đây như vậy gần sáu tiếng...!Nhìn chiếc giường bị đẩy đi xa, khóe môi Hạng Chí Viễn chậm rãi nở một nụ cười cực kỳ yêu nghiệt, đáy mắt có ánh sáng rung động nhất.Anh nói, cho dù có thật sự đã bước một chân vào Địa Ngục, anh cũng sẽ kéo cô trở về.Anh làm được.Anh nói muốn tìm cô, mười năm, anh cũng đã tìm được!.

Chương 117: 117: Đừng Chết Không Được Chết