Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 119: 119: Bị Nhìn Thấu Suy Nghĩ Rồi

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Cô từng phẫu thuật?Giang Ninh Phiến cúi đầu nhìn tay mình, cô cử động ngón tay, trên trán lại truyền đến cơn đau, cô giơ tay xoa đầu, sờ thấy băng gạc mềm và dày...!Cô chưa chết.Cô sống lại rồi.Giang Ninh Phiến ngạc nhiên trừng mắt nhìn Hạng Chí Viễn, khóe môi Hạng Chí Viễn nở nụ cười, vô cùng xấu xa, một tay ấn nút bên giường bệnh: “Sao, cảm thấy mình nên là một người chết à?”Bị nhìn thấu suy nghĩ rồi.Giang Ninh Phiển há miệng, muốn nói gì đó, cửa phòng bệnh bị đẩy mở ra, hai bác sĩ và ba y tá vội vàng đi vào: “Anh Hạng, có phải bệnh của cô Giang có chuyển biến không?”“Cắm lại cho cô ấy.” Hạng Chí Viễn không nhìn bọn họ lấy mộ cái, ánh mắt chỉ dán trên mặt Giang Ninh Phiến.Trong mắt anh chỉ nhìn thấy một mình cô.“Vâng.”Bác sĩ lập tức thở phào một hơi, đi đến châm kim cho Giang Ninh Phiến.Mấy hôm nay Giang Ninh Phiến vào viện, mấy bác sĩ bọn họ mệt như gà bay chó nhảy, cho dù hơi thở của cô không đều thôi là Hạng Chí Viễn đã lập tức nhấn chuông...!Hễ đến chậm một giây thì bác sĩ hoặc là y tá đó sẽ bị đuổi không cần lý do.Khiến cho bây giờ, vừa nghe thấy tiếng chuông thôi là bác sĩ và y tá đang trực đều sởn gai ốc, chạy nhanh hơn cả tên lửa, sợ không giữ được công việc.Giang Ninh Phiến dựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm vào bác sĩ đang tìm tĩnh mạch trên mu bàn tay cô, như đang nghĩ đến gì đó, cô nhanh chóng rút tay lại, từ chối truyền dịch.“Cô Giang?” Bác sĩ khó hiểu nhìn cô.“Hạng Chí Viễn, tốt nhất anh nên cho tôi sảng khoái một lần.” Giang Ninh Phiến lạnh lùng nhìn Hạng Chí Viễn, giọng nói không chút tình cảm nào.Tên khốn nạn này lại muốn giày vò cô, chữa trị cho cô xong thì lại sỉ nhục cô, cô sẽ không để tâm lý b**n th** của anh được thỏa mãn....

Cô từng phẫu thuật?

Giang Ninh Phiến cúi đầu nhìn tay mình, cô cử động ngón tay, trên trán lại truyền đến cơn đau, cô giơ tay xoa đầu, sờ thấy băng gạc mềm và dày...!

Cô chưa chết.

Cô sống lại rồi.

Giang Ninh Phiến ngạc nhiên trừng mắt nhìn Hạng Chí Viễn, khóe môi Hạng Chí Viễn nở nụ cười, vô cùng xấu xa, một tay ấn nút bên giường bệnh: “Sao, cảm thấy mình nên là một người chết à?”

Bị nhìn thấu suy nghĩ rồi.

Giang Ninh Phiển há miệng, muốn nói gì đó, cửa phòng bệnh bị đẩy mở ra, hai bác sĩ và ba y tá vội vàng đi vào: “Anh Hạng, có phải bệnh của cô Giang có chuyển biến không?”

“Cắm lại cho cô ấy.” Hạng Chí Viễn không nhìn bọn họ lấy mộ cái, ánh mắt chỉ dán trên mặt Giang Ninh Phiến.

Trong mắt anh chỉ nhìn thấy một mình cô.

“Vâng.”

Bác sĩ lập tức thở phào một hơi, đi đến châm kim cho Giang Ninh Phiến.

Mấy hôm nay Giang Ninh Phiến vào viện, mấy bác sĩ bọn họ mệt như gà bay chó nhảy, cho dù hơi thở của cô không đều thôi là Hạng Chí Viễn đã lập tức nhấn chuông...!

Hễ đến chậm một giây thì bác sĩ hoặc là y tá đó sẽ bị đuổi không cần lý do.

Khiến cho bây giờ, vừa nghe thấy tiếng chuông thôi là bác sĩ và y tá đang trực đều sởn gai ốc, chạy nhanh hơn cả tên lửa, sợ không giữ được công việc.

Giang Ninh Phiến dựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm vào bác sĩ đang tìm tĩnh mạch trên mu bàn tay cô, như đang nghĩ đến gì đó, cô nhanh chóng rút tay lại, từ chối truyền dịch.

“Cô Giang?” Bác sĩ khó hiểu nhìn cô.

“Hạng Chí Viễn, tốt nhất anh nên cho tôi sảng khoái một lần.” Giang Ninh Phiến lạnh lùng nhìn Hạng Chí Viễn, giọng nói không chút tình cảm nào.

Tên khốn nạn này lại muốn giày vò cô, chữa trị cho cô xong thì lại sỉ nhục cô, cô sẽ không để tâm lý b**n th** của anh được thỏa mãn....

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Cô từng phẫu thuật?Giang Ninh Phiến cúi đầu nhìn tay mình, cô cử động ngón tay, trên trán lại truyền đến cơn đau, cô giơ tay xoa đầu, sờ thấy băng gạc mềm và dày...!Cô chưa chết.Cô sống lại rồi.Giang Ninh Phiến ngạc nhiên trừng mắt nhìn Hạng Chí Viễn, khóe môi Hạng Chí Viễn nở nụ cười, vô cùng xấu xa, một tay ấn nút bên giường bệnh: “Sao, cảm thấy mình nên là một người chết à?”Bị nhìn thấu suy nghĩ rồi.Giang Ninh Phiển há miệng, muốn nói gì đó, cửa phòng bệnh bị đẩy mở ra, hai bác sĩ và ba y tá vội vàng đi vào: “Anh Hạng, có phải bệnh của cô Giang có chuyển biến không?”“Cắm lại cho cô ấy.” Hạng Chí Viễn không nhìn bọn họ lấy mộ cái, ánh mắt chỉ dán trên mặt Giang Ninh Phiến.Trong mắt anh chỉ nhìn thấy một mình cô.“Vâng.”Bác sĩ lập tức thở phào một hơi, đi đến châm kim cho Giang Ninh Phiến.Mấy hôm nay Giang Ninh Phiến vào viện, mấy bác sĩ bọn họ mệt như gà bay chó nhảy, cho dù hơi thở của cô không đều thôi là Hạng Chí Viễn đã lập tức nhấn chuông...!Hễ đến chậm một giây thì bác sĩ hoặc là y tá đó sẽ bị đuổi không cần lý do.Khiến cho bây giờ, vừa nghe thấy tiếng chuông thôi là bác sĩ và y tá đang trực đều sởn gai ốc, chạy nhanh hơn cả tên lửa, sợ không giữ được công việc.Giang Ninh Phiến dựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm vào bác sĩ đang tìm tĩnh mạch trên mu bàn tay cô, như đang nghĩ đến gì đó, cô nhanh chóng rút tay lại, từ chối truyền dịch.“Cô Giang?” Bác sĩ khó hiểu nhìn cô.“Hạng Chí Viễn, tốt nhất anh nên cho tôi sảng khoái một lần.” Giang Ninh Phiến lạnh lùng nhìn Hạng Chí Viễn, giọng nói không chút tình cảm nào.Tên khốn nạn này lại muốn giày vò cô, chữa trị cho cô xong thì lại sỉ nhục cô, cô sẽ không để tâm lý b**n th** của anh được thỏa mãn....

Chương 119: 119: Bị Nhìn Thấu Suy Nghĩ Rồi