Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 133: 133: Bây Giờ Cô Vẫn Còn Quá Yếu
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Anh cắt móng tay rất được, cắt hai cái đã sửa hình dáng móng tay cô xinh đẹp mềm mỏng hơn.Quả nhiên là người đàn ông nghiện sạch sẽ, chi tiết nhỏ đều có thể xử lý không sai sót.Nhưng...!Thật sự kỳ lạ quá.“Anh bệnh mới đúng.” Giang Ninh Phiến khó hiểu rút tay về: “Hạng Chí Viễn, anh biết bây giờ anh rất giống đầy tớ không?”Động tác Hạng Chí Viễn cứng lại, ngước mắt nhìn đôi mắt chứa chút giễu cợt của cô, hỏi lại: “Là sao?”“Là chẳng khác gì nô lệ trong xã hội phong kiến.”“Ừm.”“Anh như vậy rất buồn cười, anh biết không.”“Ừm.”“Trông anh như vậy vô cùng rẻ tiền.” Cô trả lại anh những lời anh đã từng nhục mạ cô.“Ừm.”Hạng Chí Viễn bình thản trả lời một tiếng, mạnh mẽ nắm lấy tay cô tiếp tục cắt móng tay cho cô, động tác tự nhiên như thể đã cắt cho cô trăm nghìn lần rồi...!“Anh không tức giận à?” Giang Ninh Phiến vô cùng bất ngờ, anh có thể để cô nhục mạ anh vậy sao?“Vì sao phải tức giận?” Hạng Chí Viễn cũng chẳng thèm nhìn, chăm chú cắt móng tay: “Em nói gì tôi cũng thích nghe.”Giang Ninh Phiến hoàn toàn cạn lời.Bình thường cô không nghe lời anh chút thôi, anh đã lạnh mặt nhìn cô, hở một tí là giam cô lại, bỏ đói ba bữa.Người đàn ông ích kỷ, tự đại, tự kiêu như vậy nói anh không tức giận.Chẳng lẽ cô đang sống trong tưởng tượng của mình?“Cắt móng tay cho em xong thì nằm xuống nghỉ ngơi.” Hạng Chí Viễn vừa nói vừa giũa viền móng cho cô, giọng nói trầm thấp.Bây giờ cô vẫn còn quá yếu.Giang Ninh Phiến ngạc nhiên không nói nên lời.Cô nhìn chăm chú anh tìm tòi, anh cúi đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn tay cô, chăm chú, nghiêm túc, gương mặt yêu nghiệt bao phủ trong ánh mặt trời, đã có chút ảo giác dịu dàng..
Anh cắt móng tay rất được, cắt hai cái đã sửa hình dáng móng tay cô xinh đẹp mềm mỏng hơn.
Quả nhiên là người đàn ông nghiện sạch sẽ, chi tiết nhỏ đều có thể xử lý không sai sót.
Nhưng...!Thật sự kỳ lạ quá.
“Anh bệnh mới đúng.” Giang Ninh Phiến khó hiểu rút tay về: “Hạng Chí Viễn, anh biết bây giờ anh rất giống đầy tớ không?”
Động tác Hạng Chí Viễn cứng lại, ngước mắt nhìn đôi mắt chứa chút giễu cợt của cô, hỏi lại: “Là sao?”
“Là chẳng khác gì nô lệ trong xã hội phong kiến.”
“Ừm.”
“Anh như vậy rất buồn cười, anh biết không.”
“Ừm.”
“Trông anh như vậy vô cùng rẻ tiền.” Cô trả lại anh những lời anh đã từng nhục mạ cô.
“Ừm.”
Hạng Chí Viễn bình thản trả lời một tiếng, mạnh mẽ nắm lấy tay cô tiếp tục cắt móng tay cho cô, động tác tự nhiên như thể đã cắt cho cô trăm nghìn lần rồi...!
“Anh không tức giận à?” Giang Ninh Phiến vô cùng bất ngờ, anh có thể để cô nhục mạ anh vậy sao?
“Vì sao phải tức giận?” Hạng Chí Viễn cũng chẳng thèm nhìn, chăm chú cắt móng tay: “Em nói gì tôi cũng thích nghe.”
Giang Ninh Phiến hoàn toàn cạn lời.
Bình thường cô không nghe lời anh chút thôi, anh đã lạnh mặt nhìn cô, hở một tí là giam cô lại, bỏ đói ba bữa.
Người đàn ông ích kỷ, tự đại, tự kiêu như vậy nói anh không tức giận.
Chẳng lẽ cô đang sống trong tưởng tượng của mình?
“Cắt móng tay cho em xong thì nằm xuống nghỉ ngơi.” Hạng Chí Viễn vừa nói vừa giũa viền móng cho cô, giọng nói trầm thấp.
Bây giờ cô vẫn còn quá yếu.
Giang Ninh Phiến ngạc nhiên không nói nên lời.
Cô nhìn chăm chú anh tìm tòi, anh cúi đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn tay cô, chăm chú, nghiêm túc, gương mặt yêu nghiệt bao phủ trong ánh mặt trời, đã có chút ảo giác dịu dàng..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Anh cắt móng tay rất được, cắt hai cái đã sửa hình dáng móng tay cô xinh đẹp mềm mỏng hơn.Quả nhiên là người đàn ông nghiện sạch sẽ, chi tiết nhỏ đều có thể xử lý không sai sót.Nhưng...!Thật sự kỳ lạ quá.“Anh bệnh mới đúng.” Giang Ninh Phiến khó hiểu rút tay về: “Hạng Chí Viễn, anh biết bây giờ anh rất giống đầy tớ không?”Động tác Hạng Chí Viễn cứng lại, ngước mắt nhìn đôi mắt chứa chút giễu cợt của cô, hỏi lại: “Là sao?”“Là chẳng khác gì nô lệ trong xã hội phong kiến.”“Ừm.”“Anh như vậy rất buồn cười, anh biết không.”“Ừm.”“Trông anh như vậy vô cùng rẻ tiền.” Cô trả lại anh những lời anh đã từng nhục mạ cô.“Ừm.”Hạng Chí Viễn bình thản trả lời một tiếng, mạnh mẽ nắm lấy tay cô tiếp tục cắt móng tay cho cô, động tác tự nhiên như thể đã cắt cho cô trăm nghìn lần rồi...!“Anh không tức giận à?” Giang Ninh Phiến vô cùng bất ngờ, anh có thể để cô nhục mạ anh vậy sao?“Vì sao phải tức giận?” Hạng Chí Viễn cũng chẳng thèm nhìn, chăm chú cắt móng tay: “Em nói gì tôi cũng thích nghe.”Giang Ninh Phiến hoàn toàn cạn lời.Bình thường cô không nghe lời anh chút thôi, anh đã lạnh mặt nhìn cô, hở một tí là giam cô lại, bỏ đói ba bữa.Người đàn ông ích kỷ, tự đại, tự kiêu như vậy nói anh không tức giận.Chẳng lẽ cô đang sống trong tưởng tượng của mình?“Cắt móng tay cho em xong thì nằm xuống nghỉ ngơi.” Hạng Chí Viễn vừa nói vừa giũa viền móng cho cô, giọng nói trầm thấp.Bây giờ cô vẫn còn quá yếu.Giang Ninh Phiến ngạc nhiên không nói nên lời.Cô nhìn chăm chú anh tìm tòi, anh cúi đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn tay cô, chăm chú, nghiêm túc, gương mặt yêu nghiệt bao phủ trong ánh mặt trời, đã có chút ảo giác dịu dàng..