Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 152: 152: “không Muốn Nói Chuyện Thì Ngủ Một Giấc Đi”

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Cô thật sự không muốn lấy tính mạng của mình ra đánh cược, đó chính là tự mang đá đập vào chân mình.Nghĩ đến đây, Giang Ninh Phiến không còn bận tâm đến cảnh vật ven đường nữa, cô đưa mắt quan sát Hạng Chí Viễn xem anh có đang buồn ngủ hay mê man không.“Tiêm Tiêm, còn nhìn tôi nữa thì em sẽ yêu tôi đấy.”Rẽ vào con đường vắng xe, Hạng Chí Viễn thoải mái gác một tay lên cửa xe, tay còn lại cầm vô lăng, giọng nói trầm thấp đầy từ tính, chứa đựng vô vàn tự tin.".” Cô chỉ muốn xem khi nào anh sẽ ngất đi thôi.“Không muốn nói chuyện thì ngủ một giấc đi.”Đổi lại là trước kia, nếu cô dám phớt lờ anh thì anh đã lạnh mặt từ lâu.Nhưng bây giờ anh chỉ bảo cô ngủ mà thôi.Giang Ninh Phiến nào có lòng dạ đi ngủ, thỉnh thoảng cô lại nhìn chằm chằm thời gian trên xe.Ba mươi phút trôi qua.Một tiếng trôi qua.Một tiếng rưỡi trôi qua...!Cô không thể nhìn ra trên mặt Hạng Chí Viễn có gì khác lạ, đôi mắt đen của anh vẫn sâu thẳm và tràn đầy năng lượng.Thuốc mà Mục Thanh Linh cho cô là thuốc giả sao?Lại qua thêm nửa giờ nữa, xe thể thao mới từ từ dừng lại bên cạnh một con đường mòn không người.Hạng Chí Viễn vươn tay đè ấn đường một cái, trong mắt lóe lên chút mỏi mệt, giọng nói cũng nhỏ lại: “Nghỉ một chút rồi lái xe tiếp.”Cuối cùng thuốc cũng phát huy tác dụng?Cô dùng tận năm viên thuốc nhưng sao tác dụng lại chậm đến như vậy...!“Anh mệt à?” Giang Ninh Phiến cẩn thận quan sát anh.“Ừm.”“Vậy anh nghỉ ngơi chút đi.”“Ừm.” Hạng Chí Viễn điều chỉnh lưng ghế ngả về sau thêm một chút, liếc mắt nhìn về phía cô, đôi mắt đen láy mang theo hàm ý sâu xa khó giải thích, anh im lặng hai giây rồi nói: “Tiêm Tiêm, đừng nghĩ đến chuyện chạy thoát.Chỉ cần Hạng Chí Viễn này muốn, dù em chạy đến nơi nào tôi cũng có thể bắt emvề."Giọng điệu của anh có chút buồn ngủ, nhưng vẫn vô cùng mạnh mẽ..

Cô thật sự không muốn lấy tính mạng của mình ra đánh cược, đó chính là tự mang đá đập vào chân mình.

Nghĩ đến đây, Giang Ninh Phiến không còn bận tâm đến cảnh vật ven đường nữa, cô đưa mắt quan sát Hạng Chí Viễn xem anh có đang buồn ngủ hay mê man không.

“Tiêm Tiêm, còn nhìn tôi nữa thì em sẽ yêu tôi đấy.”

Rẽ vào con đường vắng xe, Hạng Chí Viễn thoải mái gác một tay lên cửa xe, tay còn lại cầm vô lăng, giọng nói trầm thấp đầy từ tính, chứa đựng vô vàn tự tin.

".” Cô chỉ muốn xem khi nào anh sẽ ngất đi thôi.

“Không muốn nói chuyện thì ngủ một giấc đi.”

Đổi lại là trước kia, nếu cô dám phớt lờ anh thì anh đã lạnh mặt từ lâu.

Nhưng bây giờ anh chỉ bảo cô ngủ mà thôi.

Giang Ninh Phiến nào có lòng dạ đi ngủ, thỉnh thoảng cô lại nhìn chằm chằm thời gian trên xe.

Ba mươi phút trôi qua.

Một tiếng trôi qua.

Một tiếng rưỡi trôi qua...!

Cô không thể nhìn ra trên mặt Hạng Chí Viễn có gì khác lạ, đôi mắt đen của anh vẫn sâu thẳm và tràn đầy năng lượng.

Thuốc mà Mục Thanh Linh cho cô là thuốc giả sao?

Lại qua thêm nửa giờ nữa, xe thể thao mới từ từ dừng lại bên cạnh một con đường mòn không người.

Hạng Chí Viễn vươn tay đè ấn đường một cái, trong mắt lóe lên chút mỏi mệt, giọng nói cũng nhỏ lại: “Nghỉ một chút rồi lái xe tiếp.”

Cuối cùng thuốc cũng phát huy tác dụng?

Cô dùng tận năm viên thuốc nhưng sao tác dụng lại chậm đến như vậy...!

“Anh mệt à?” Giang Ninh Phiến cẩn thận quan sát anh.

“Ừm.”

“Vậy anh nghỉ ngơi chút đi.”

“Ừm.” Hạng Chí Viễn điều chỉnh lưng ghế ngả về sau thêm một chút, liếc mắt nhìn về phía cô, đôi mắt đen láy mang theo hàm ý sâu xa khó giải thích, anh im lặng hai giây rồi nói: “Tiêm Tiêm, đừng nghĩ đến chuyện chạy thoát.

Chỉ cần Hạng Chí Viễn này muốn, dù em chạy đến nơi nào tôi cũng có thể bắt em

về."

Giọng điệu của anh có chút buồn ngủ, nhưng vẫn vô cùng mạnh mẽ..

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Cô thật sự không muốn lấy tính mạng của mình ra đánh cược, đó chính là tự mang đá đập vào chân mình.Nghĩ đến đây, Giang Ninh Phiến không còn bận tâm đến cảnh vật ven đường nữa, cô đưa mắt quan sát Hạng Chí Viễn xem anh có đang buồn ngủ hay mê man không.“Tiêm Tiêm, còn nhìn tôi nữa thì em sẽ yêu tôi đấy.”Rẽ vào con đường vắng xe, Hạng Chí Viễn thoải mái gác một tay lên cửa xe, tay còn lại cầm vô lăng, giọng nói trầm thấp đầy từ tính, chứa đựng vô vàn tự tin.".” Cô chỉ muốn xem khi nào anh sẽ ngất đi thôi.“Không muốn nói chuyện thì ngủ một giấc đi.”Đổi lại là trước kia, nếu cô dám phớt lờ anh thì anh đã lạnh mặt từ lâu.Nhưng bây giờ anh chỉ bảo cô ngủ mà thôi.Giang Ninh Phiến nào có lòng dạ đi ngủ, thỉnh thoảng cô lại nhìn chằm chằm thời gian trên xe.Ba mươi phút trôi qua.Một tiếng trôi qua.Một tiếng rưỡi trôi qua...!Cô không thể nhìn ra trên mặt Hạng Chí Viễn có gì khác lạ, đôi mắt đen của anh vẫn sâu thẳm và tràn đầy năng lượng.Thuốc mà Mục Thanh Linh cho cô là thuốc giả sao?Lại qua thêm nửa giờ nữa, xe thể thao mới từ từ dừng lại bên cạnh một con đường mòn không người.Hạng Chí Viễn vươn tay đè ấn đường một cái, trong mắt lóe lên chút mỏi mệt, giọng nói cũng nhỏ lại: “Nghỉ một chút rồi lái xe tiếp.”Cuối cùng thuốc cũng phát huy tác dụng?Cô dùng tận năm viên thuốc nhưng sao tác dụng lại chậm đến như vậy...!“Anh mệt à?” Giang Ninh Phiến cẩn thận quan sát anh.“Ừm.”“Vậy anh nghỉ ngơi chút đi.”“Ừm.” Hạng Chí Viễn điều chỉnh lưng ghế ngả về sau thêm một chút, liếc mắt nhìn về phía cô, đôi mắt đen láy mang theo hàm ý sâu xa khó giải thích, anh im lặng hai giây rồi nói: “Tiêm Tiêm, đừng nghĩ đến chuyện chạy thoát.Chỉ cần Hạng Chí Viễn này muốn, dù em chạy đến nơi nào tôi cũng có thể bắt emvề."Giọng điệu của anh có chút buồn ngủ, nhưng vẫn vô cùng mạnh mẽ..

Chương 152: 152: “không Muốn Nói Chuyện Thì Ngủ Một Giấc Đi”