Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 155: 155: Hơi Thở Rất Yếu Ớt
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Kêu gào...!Cô suýt nữa đã bị anh làm nhục đến chết.Tất cả sỉ nhục và ngược đãi đều là anh tặng cô.Đây là anh nợ cô.Không biết có phải là do công dụng thuốc mà Mục Mục Thanh Linh đưa quá tốt hay không, mà Hạng Chí Viễn bị cô đánh thành như vậy, vẫn không hề nhúc nhích, không có chút phản ứng nào, để mặc cố đánh đấm.Giang Ninh Phiến không quan tâm mà dùng gậy gỗ đánh lên người anh, cho đến tận khi bản thân kiệt sức.“Phù...”Giang Ninh Phiến ném gậy gỗ sang một bên, chống lên cửa xe lau mồ hôi trên mặt, lắc cổ tay.Cô đã đánh đến mệt nhoài, cả người giống như tan thành từng mảnh.Nhưng Hạng Chí Viễn vẫn bất tỉnh, cả người nằm trên mặt đất trông rất thảm hại.Cô có đánh một đòn lên mặt của anh, trên khuôn mặt thâm độc dần hiện lên một mảng bầm.tím, khóe môi chảy ra một vệt máu đỏ tươi, hiện lên trên khóe môi trắng nõn của anh trông có vẻ cực kỳ kinh khủng...!Quả nhiên dáng vẻ Hạng Chí Viễn đầy thương tích trồng thuận mắt hơn nhiều.“Hạng Chí Viễn, lần này tôi tha cho anh trước.”Giang Ninh Phiến hơi mệt mỏi nói với Hạng Chí Viễn nằm trên mặt đất, bước đến ngồi xổm xuống trước mặt anh, duỗi tay thăm dò hơi thở anh.Hơi thở rất yếu ớt.Nhưng ít ra chứng minh anh còn sống.Đương nhiên cô sẽ không để anh chết dễ như vậy được, bản thân cô cũng sẽ vào tù vì có ý định giết người, điều cô cần làm là đưa anh ra trước vành móng ngựa, làm cho tất cả kế hoạch anh khổ tâm sắp xếp đều hóa thành bọt biển.Như vậy mới là cách báo thù tốt nhất.Một lát nữa cứ lừa anh nói có người tới đánh cướp là được, anh cũng chẳng thể làm gì cô..
Kêu gào...!Cô suýt nữa đã bị anh làm nhục đến chết.
Tất cả sỉ nhục và ngược đãi đều là anh tặng cô.
Đây là anh nợ cô.
Không biết có phải là do công dụng thuốc mà Mục Mục Thanh Linh đưa quá tốt hay không, mà Hạng Chí Viễn bị cô đánh thành như vậy, vẫn không hề nhúc nhích, không có chút phản ứng nào, để mặc cố đánh đấm.
Giang Ninh Phiến không quan tâm mà dùng gậy gỗ đánh lên người anh, cho đến tận khi bản thân kiệt sức.
“Phù...”
Giang Ninh Phiến ném gậy gỗ sang một bên, chống lên cửa xe lau mồ hôi trên mặt, lắc cổ tay.
Cô đã đánh đến mệt nhoài, cả người giống như tan thành từng mảnh.
Nhưng Hạng Chí Viễn vẫn bất tỉnh, cả người nằm trên mặt đất trông rất thảm hại.
Cô có đánh một đòn lên mặt của anh, trên khuôn mặt thâm độc dần hiện lên một mảng bầm.
tím, khóe môi chảy ra một vệt máu đỏ tươi, hiện lên trên khóe môi trắng nõn của anh trông có vẻ cực kỳ kinh khủng...!
Quả nhiên dáng vẻ Hạng Chí Viễn đầy thương tích trồng thuận mắt hơn nhiều.
“Hạng Chí Viễn, lần này tôi tha cho anh trước.”
Giang Ninh Phiến hơi mệt mỏi nói với Hạng Chí Viễn nằm trên mặt đất, bước đến ngồi xổm xuống trước mặt anh, duỗi tay thăm dò hơi thở anh.
Hơi thở rất yếu ớt.
Nhưng ít ra chứng minh anh còn sống.
Đương nhiên cô sẽ không để anh chết dễ như vậy được, bản thân cô cũng sẽ vào tù vì có ý định giết người, điều cô cần làm là đưa anh ra trước vành móng ngựa, làm cho tất cả kế hoạch anh khổ tâm sắp xếp đều hóa thành bọt biển.
Như vậy mới là cách báo thù tốt nhất.
Một lát nữa cứ lừa anh nói có người tới đánh cướp là được, anh cũng chẳng thể làm gì cô..
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Kêu gào...!Cô suýt nữa đã bị anh làm nhục đến chết.Tất cả sỉ nhục và ngược đãi đều là anh tặng cô.Đây là anh nợ cô.Không biết có phải là do công dụng thuốc mà Mục Mục Thanh Linh đưa quá tốt hay không, mà Hạng Chí Viễn bị cô đánh thành như vậy, vẫn không hề nhúc nhích, không có chút phản ứng nào, để mặc cố đánh đấm.Giang Ninh Phiến không quan tâm mà dùng gậy gỗ đánh lên người anh, cho đến tận khi bản thân kiệt sức.“Phù...”Giang Ninh Phiến ném gậy gỗ sang một bên, chống lên cửa xe lau mồ hôi trên mặt, lắc cổ tay.Cô đã đánh đến mệt nhoài, cả người giống như tan thành từng mảnh.Nhưng Hạng Chí Viễn vẫn bất tỉnh, cả người nằm trên mặt đất trông rất thảm hại.Cô có đánh một đòn lên mặt của anh, trên khuôn mặt thâm độc dần hiện lên một mảng bầm.tím, khóe môi chảy ra một vệt máu đỏ tươi, hiện lên trên khóe môi trắng nõn của anh trông có vẻ cực kỳ kinh khủng...!Quả nhiên dáng vẻ Hạng Chí Viễn đầy thương tích trồng thuận mắt hơn nhiều.“Hạng Chí Viễn, lần này tôi tha cho anh trước.”Giang Ninh Phiến hơi mệt mỏi nói với Hạng Chí Viễn nằm trên mặt đất, bước đến ngồi xổm xuống trước mặt anh, duỗi tay thăm dò hơi thở anh.Hơi thở rất yếu ớt.Nhưng ít ra chứng minh anh còn sống.Đương nhiên cô sẽ không để anh chết dễ như vậy được, bản thân cô cũng sẽ vào tù vì có ý định giết người, điều cô cần làm là đưa anh ra trước vành móng ngựa, làm cho tất cả kế hoạch anh khổ tâm sắp xếp đều hóa thành bọt biển.Như vậy mới là cách báo thù tốt nhất.Một lát nữa cứ lừa anh nói có người tới đánh cướp là được, anh cũng chẳng thể làm gì cô..