Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 159: 159: Hóa Ra Đúng Thật Là Hạng Chí Viễn

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nơi bờ biển xa xa nổi lên tiếng sóng biển, giống hệt như khi đó.Khung cảnh giống như ngày đó được tái hiện lại, Giang Ninh Phiến quay đầu lại ngắm nhìn mặt biển phía xa, nước biển cũng không xanh chỉ tối tăm mờmịt, còn có rất nhiều thuyền đánh cá đang hoạt động, "ầm ầm" tiếng động ầm ĩ hơn lúc trước."Két."Giang Ninh Phiến đi về phía trước, chần chờ chốc lát rồi đưa tay lên đẩy cửara.Cửa không khóa nên cô dễ dàng đẩy được cánh cửa gỗ có niên đại đã lâu, trên cửa rơi xuống rất nhiều bụi bặm, giống như đây là một cánh cửa bị phủ đầy bụi đã lâu.Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, hộp ký ức cũng được mở ra, toàn bộ ùa về trong tâm trí cô...!Trong ngôi nhà tường đỏ không có gì thay đổi.Vẫn còn đó chiếc giường lò xo, tủ chứa đồ cũ nát, dường như ngay cả vị trí đặt ấm nước màu xanh cũng giống hệt như trước...!+Trên bức tường bạc màu dán mấy tấm giấy ố vàng, là tranh vẽ.Đen ngòm bừa bãi lộn xộn, khiến cho người ta nhìn vào không hiểu là gì, lúc còn bé cô không thể hiểu nổi những bức tranh này.Hóa ra đúng thật là Hạng Chí Viễn.Cô nhớ khi đó anh cũng rất thích vẽ tranh.Có một lần anh vừa chăm chú nhìn cô vừa vẽ, đến khi cô qua bên đó muốn xem thử kết quả, anh lại giấy tờ giấy đi, không nói tiếng nào.Lúc đó, cô chăm sóc anh ba ngày.Mỗi ngày cô đều đi bộ một quãng đường rất xa, cầm theo cháo mà mẹ nấu đến đây cho anh, giúp anh không đến mức bị chết đói.Lúc nào anh cũng ngồi ở trong góc, không nằm trên giường ngủ, anh ôm đầu gối ngồi ở đó, mắt nhìn đăm đăm xuống sàn, sự lạnh lùng, đề phòng trong mắt anh không giống như thứ mà một chàng trai nho nhỏ nên có.Anh cứ duy trì tư thế cứng ngắc như thế suốt ba ngày, đương nhiên là đã trừ đi thời gian thỉnh thoảng anh vẽ tranh.

Nơi bờ biển xa xa nổi lên tiếng sóng biển, giống hệt như khi đó.

Khung cảnh giống như ngày đó được tái hiện lại, Giang Ninh Phiến quay đầu lại ngắm nhìn mặt biển phía xa, nước biển cũng không xanh chỉ tối tăm mờ

mịt, còn có rất nhiều thuyền đánh cá đang hoạt động, "ầm ầm" tiếng động ầm ĩ hơn lúc trước.

"Két."

Giang Ninh Phiến đi về phía trước, chần chờ chốc lát rồi đưa tay lên đẩy cửa

ra.

Cửa không khóa nên cô dễ dàng đẩy được cánh cửa gỗ có niên đại đã lâu, trên cửa rơi xuống rất nhiều bụi bặm, giống như đây là một cánh cửa bị phủ đầy bụi đã lâu.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, hộp ký ức cũng được mở ra, toàn bộ ùa về trong tâm trí cô...!

Trong ngôi nhà tường đỏ không có gì thay đổi.

Vẫn còn đó chiếc giường lò xo, tủ chứa đồ cũ nát, dường như ngay cả vị trí đặt ấm nước màu xanh cũng giống hệt như trước...!

+

Trên bức tường bạc màu dán mấy tấm giấy ố vàng, là tranh vẽ.

Đen ngòm bừa bãi lộn xộn, khiến cho người ta nhìn vào không hiểu là gì, lúc còn bé cô không thể hiểu nổi những bức tranh này.

Hóa ra đúng thật là Hạng Chí Viễn.

Cô nhớ khi đó anh cũng rất thích vẽ tranh.

Có một lần anh vừa chăm chú nhìn cô vừa vẽ, đến khi cô qua bên đó muốn xem thử kết quả, anh lại giấy tờ giấy đi, không nói tiếng nào.

Lúc đó, cô chăm sóc anh ba ngày.

Mỗi ngày cô đều đi bộ một quãng đường rất xa, cầm theo cháo mà mẹ nấu đến đây cho anh, giúp anh không đến mức bị chết đói.

Lúc nào anh cũng ngồi ở trong góc, không nằm trên giường ngủ, anh ôm đầu gối ngồi ở đó, mắt nhìn đăm đăm xuống sàn, sự lạnh lùng, đề phòng trong mắt anh không giống như thứ mà một chàng trai nho nhỏ nên có.

Anh cứ duy trì tư thế cứng ngắc như thế suốt ba ngày, đương nhiên là đã trừ đi thời gian thỉnh thoảng anh vẽ tranh.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Nơi bờ biển xa xa nổi lên tiếng sóng biển, giống hệt như khi đó.Khung cảnh giống như ngày đó được tái hiện lại, Giang Ninh Phiến quay đầu lại ngắm nhìn mặt biển phía xa, nước biển cũng không xanh chỉ tối tăm mờmịt, còn có rất nhiều thuyền đánh cá đang hoạt động, "ầm ầm" tiếng động ầm ĩ hơn lúc trước."Két."Giang Ninh Phiến đi về phía trước, chần chờ chốc lát rồi đưa tay lên đẩy cửara.Cửa không khóa nên cô dễ dàng đẩy được cánh cửa gỗ có niên đại đã lâu, trên cửa rơi xuống rất nhiều bụi bặm, giống như đây là một cánh cửa bị phủ đầy bụi đã lâu.Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, hộp ký ức cũng được mở ra, toàn bộ ùa về trong tâm trí cô...!Trong ngôi nhà tường đỏ không có gì thay đổi.Vẫn còn đó chiếc giường lò xo, tủ chứa đồ cũ nát, dường như ngay cả vị trí đặt ấm nước màu xanh cũng giống hệt như trước...!+Trên bức tường bạc màu dán mấy tấm giấy ố vàng, là tranh vẽ.Đen ngòm bừa bãi lộn xộn, khiến cho người ta nhìn vào không hiểu là gì, lúc còn bé cô không thể hiểu nổi những bức tranh này.Hóa ra đúng thật là Hạng Chí Viễn.Cô nhớ khi đó anh cũng rất thích vẽ tranh.Có một lần anh vừa chăm chú nhìn cô vừa vẽ, đến khi cô qua bên đó muốn xem thử kết quả, anh lại giấy tờ giấy đi, không nói tiếng nào.Lúc đó, cô chăm sóc anh ba ngày.Mỗi ngày cô đều đi bộ một quãng đường rất xa, cầm theo cháo mà mẹ nấu đến đây cho anh, giúp anh không đến mức bị chết đói.Lúc nào anh cũng ngồi ở trong góc, không nằm trên giường ngủ, anh ôm đầu gối ngồi ở đó, mắt nhìn đăm đăm xuống sàn, sự lạnh lùng, đề phòng trong mắt anh không giống như thứ mà một chàng trai nho nhỏ nên có.Anh cứ duy trì tư thế cứng ngắc như thế suốt ba ngày, đương nhiên là đã trừ đi thời gian thỉnh thoảng anh vẽ tranh.

Chương 159: 159: Hóa Ra Đúng Thật Là Hạng Chí Viễn