Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 161: 161: Anh Điên À!

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Sự tỉnh táo trong mắt anh nào giống người bị hôn mê mới tỉnh lại."Anh không bị hôn mê sao?"Giang Ninh Phiến khiếp sợ.Anh không uống hết ly nước đó, chỉ có một ngụm đầu là uống thật."Năm tôi mười hai tuổi đã bị vứt ở chợ đen sinh sống một mình, mười mấy năm rồi, tôi ngửi là biết trong nước có bỏ thuốc hay không" Hạng Chí Viễn nhìn về phía cô, giọng nói gợi cảm, nhíu mày một cách xấu xa.Lâu rồi không có ai ngốc đến mức đi bỏ thuốc anh.Hết lần này tới lần khác chỉ có cô."Vậy khi nãy anh vẫn đang tỉnh táo hay sao?" Giang Ninh Phiến dán lưng lên bức tường, nhìn chằm chằm vào vết bầm xanh tím trên mặt anh với vẻ khó tin.Vừa rồi cô đứng ở cạnh chiếc xe kéo anh, đánh anh, đá anh, anh đều đang tỉnh táo hay sao?Làm sao có thể:Sao có người có thể chịu đựng được đòn hiểm như vậy mà vẫn có thể vờ như đang hôn mê không hề nhúc nhích?"Em đã muốn tôi uống, tôi sẽ uống cho em xem." Hạng Chí Viễn vừa nói vừa đi về phía cô, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô: "Nếu em muốn tôi hôn mê, vậy tôi sẽ hôn mê choem xem.""Em muốn đánh tội trút giận, tôi sẽ để cho em đánh.Bằng không thì em cho rằng tại sao tôi phải dừng xe ở cái chỗ vắng vẻ không người qua lại đó chứ?"Anh và giúp cho cô, bất kể là cô muốn làm gì.Hạng Chí Viễn chợt bước lên một bước, đặt hai tay ở hai bên cô, chặn cô ở giữa anh và bức tường.Hạng Chí Viễn cúi đầu nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt lộ ra sự điên cuồng và cố chấp giống như xem không đủ: "Xem như tôi thiếu nợ em""Anh điên à!"Giang Ninh Phiến sợ đến nỗi không biết nên nói gì.Vừa nãy cô dùng khúc cây đánh anh nhiều như thế, anh không bị bất tỉnh, cũng không nhúc nhích, đây hoàn toàn đều là anh cắn răng chịu đựng hay sao? Sao anh lại làm được.Cô đánh cũng không nhẹ.Anh đúng là một tên điên, một tên điên không sợ đau.

Sự tỉnh táo trong mắt anh nào giống người bị hôn mê mới tỉnh lại.

"Anh không bị hôn mê sao?"

Giang Ninh Phiến khiếp sợ.

Anh không uống hết ly nước đó, chỉ có một ngụm đầu là uống thật.

"Năm tôi mười hai tuổi đã bị vứt ở chợ đen sinh sống một mình, mười mấy năm rồi, tôi ngửi là biết trong nước có bỏ thuốc hay không" Hạng Chí Viễn nhìn về phía cô, giọng nói gợi cảm, nhíu mày một cách xấu xa.

Lâu rồi không có ai ngốc đến mức đi bỏ thuốc anh.

Hết lần này tới lần khác chỉ có cô.

"Vậy khi nãy anh vẫn đang tỉnh táo hay sao?" Giang Ninh Phiến dán lưng lên bức tường, nhìn chằm chằm vào vết bầm xanh tím trên mặt anh với vẻ khó tin.

Vừa rồi cô đứng ở cạnh chiếc xe kéo anh, đánh anh, đá anh, anh đều đang tỉnh táo hay sao?

Làm sao có thể:

Sao có người có thể chịu đựng được đòn hiểm như vậy mà vẫn có thể vờ như đang hôn mê không hề nhúc nhích?

"Em đã muốn tôi uống, tôi sẽ uống cho em xem." Hạng Chí Viễn vừa nói vừa đi về phía cô, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô: "Nếu em muốn tôi hôn mê, vậy tôi sẽ hôn mê cho

em xem."

"Em muốn đánh tội trút giận, tôi sẽ để cho em đánh.

Bằng không thì em cho rằng tại sao tôi phải dừng xe ở cái chỗ vắng vẻ không người qua lại đó chứ?"

Anh và giúp cho cô, bất kể là cô muốn làm gì.

Hạng Chí Viễn chợt bước lên một bước, đặt hai tay ở hai bên cô, chặn cô ở giữa anh và bức tường.

Hạng Chí Viễn cúi đầu nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt lộ ra sự điên cuồng và cố chấp giống như xem không đủ: "Xem như tôi thiếu nợ em"

"Anh điên à!"

Giang Ninh Phiến sợ đến nỗi không biết nên nói gì.

Vừa nãy cô dùng khúc cây đánh anh nhiều như thế, anh không bị bất tỉnh, cũng không nhúc nhích, đây hoàn toàn đều là anh cắn răng chịu đựng hay sao? Sao anh lại làm được.

Cô đánh cũng không nhẹ.

Anh đúng là một tên điên, một tên điên không sợ đau.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Sự tỉnh táo trong mắt anh nào giống người bị hôn mê mới tỉnh lại."Anh không bị hôn mê sao?"Giang Ninh Phiến khiếp sợ.Anh không uống hết ly nước đó, chỉ có một ngụm đầu là uống thật."Năm tôi mười hai tuổi đã bị vứt ở chợ đen sinh sống một mình, mười mấy năm rồi, tôi ngửi là biết trong nước có bỏ thuốc hay không" Hạng Chí Viễn nhìn về phía cô, giọng nói gợi cảm, nhíu mày một cách xấu xa.Lâu rồi không có ai ngốc đến mức đi bỏ thuốc anh.Hết lần này tới lần khác chỉ có cô."Vậy khi nãy anh vẫn đang tỉnh táo hay sao?" Giang Ninh Phiến dán lưng lên bức tường, nhìn chằm chằm vào vết bầm xanh tím trên mặt anh với vẻ khó tin.Vừa rồi cô đứng ở cạnh chiếc xe kéo anh, đánh anh, đá anh, anh đều đang tỉnh táo hay sao?Làm sao có thể:Sao có người có thể chịu đựng được đòn hiểm như vậy mà vẫn có thể vờ như đang hôn mê không hề nhúc nhích?"Em đã muốn tôi uống, tôi sẽ uống cho em xem." Hạng Chí Viễn vừa nói vừa đi về phía cô, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cô: "Nếu em muốn tôi hôn mê, vậy tôi sẽ hôn mê choem xem.""Em muốn đánh tội trút giận, tôi sẽ để cho em đánh.Bằng không thì em cho rằng tại sao tôi phải dừng xe ở cái chỗ vắng vẻ không người qua lại đó chứ?"Anh và giúp cho cô, bất kể là cô muốn làm gì.Hạng Chí Viễn chợt bước lên một bước, đặt hai tay ở hai bên cô, chặn cô ở giữa anh và bức tường.Hạng Chí Viễn cúi đầu nhìn chằm chằm vào cô, trong mắt lộ ra sự điên cuồng và cố chấp giống như xem không đủ: "Xem như tôi thiếu nợ em""Anh điên à!"Giang Ninh Phiến sợ đến nỗi không biết nên nói gì.Vừa nãy cô dùng khúc cây đánh anh nhiều như thế, anh không bị bất tỉnh, cũng không nhúc nhích, đây hoàn toàn đều là anh cắn răng chịu đựng hay sao? Sao anh lại làm được.Cô đánh cũng không nhẹ.Anh đúng là một tên điên, một tên điên không sợ đau.

Chương 161: 161: Anh Điên À!