Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 163: 163: Đồ Ngựa Đực Chỉ Biết Ham Muốn!

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Mười mấy năm nay, tôi dựa vào nhớ em mới có thể chống đỡ đến hôm nay!” Hạng Chí Viễn ngậm lấy đôi môi của cô, trút hết nỗi nhung nhớ hơn mười năm qua của mình, bàn tay như phát điên kéo quần áo trên người cô.Giang Ninh Phiến giãy giụa.Hạng Chí Viễn nghiêng đầu, cắn lỗ tai của cô, nhẹ nhàng nhấp nháp.Giang Ninh Phiến không chịu nổi sự đối đãi nhạy cảm như thế, cơ thể cô cựa quậy trong lòng anh.Hạng Chí Viễn đắc ý nhếch môi, hôn dọc xuống thuận theo tai cô, răng cắn nhẹ từng tấc da thịt của cô, vùi vào cần cổ trắng nõn mảnh mai của cô hôn tới lui, răng môi cùng kết hợp, kĩ thuật phong phú khơi lên h*m m**n của cô…Giang Ninh Phiến bị ép ngẩng đầu lên, hai tay chống lên ngực anh, muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người nhưng lại bị anh ôm càng chặt hơn.Chợt trước ngực cô có cảm giác mát lạnh.Nút áo của cô bị kéo rớt vài cái.Anh điên cuồng hôn cô, giống như một con thú hoang dã thuần phục trước h*m m**n nguyên thủy nhất.Anh vừa hôn cô kịch liệt vừa đưa một tay bắt lấy hai tay cô, một tay khác c** q**n áo cô ra.Lúc kéo quần áo cô ra, giọng nói của anh ẩn chứa sự khàn khàn gợi cảm đầy sắc dục: “Từ lúc tôi có suy nghĩ tìm em về, tôi đã nghĩ đến việc làm điều đó với em… ở nơi này.”Thẳng thắn, rõ ràng.Luôn là tính cách vốn có của Hạng Chí Viễn.“Bệnh sạch sẽ của anh đâu rồi?”Giang Ninh Phiến cố giữ bình tĩnh, anh có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, không thể nào muốn ở trong căn phòng cũ nát thế này…“Chỉ cần có em, ở đâu tôi cũng không ngại bẩn.”Cô chính là điều sạch sẽ nhất trên thế giới, chỉ cần có cô.Hạng Chí Viễn ậm ờ nói xong, cúi đầu phủ lên xương quai xanh của cô một dấu hôn màu đỏ, một tay không ngừng dạo chơi khắp người cô, rất là vội vàng.Đồ ngựa đực chỉ biết h*m m**n!Giang Ninh Phiến giữ được chút lí trí cuối cùng, sử dụng sức lực cả người nặng nề đẩy Hàng Chí Viễn ra.

“Mười mấy năm nay, tôi dựa vào nhớ em mới có thể chống đỡ đến hôm nay!” Hạng Chí Viễn ngậm lấy đôi môi của cô, trút hết nỗi nhung nhớ hơn mười năm qua của mình, bàn tay như phát điên kéo quần áo trên người cô.

Giang Ninh Phiến giãy giụa.

Hạng Chí Viễn nghiêng đầu, cắn lỗ tai của cô, nhẹ nhàng nhấp nháp.

Giang Ninh Phiến không chịu nổi sự đối đãi nhạy cảm như thế, cơ thể cô cựa quậy trong lòng anh.

Hạng Chí Viễn đắc ý nhếch môi, hôn dọc xuống thuận theo tai cô, răng cắn nhẹ từng tấc da thịt của cô, vùi vào cần cổ trắng nõn mảnh mai của cô hôn tới lui, răng môi cùng kết hợp, kĩ thuật phong phú khơi lên h*m m**n của cô…

Giang Ninh Phiến bị ép ngẩng đầu lên, hai tay chống lên ngực anh, muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người nhưng lại bị anh ôm càng chặt hơn.

Chợt trước ngực cô có cảm giác mát lạnh.

Nút áo của cô bị kéo rớt vài cái.

Anh điên cuồng hôn cô, giống như một con thú hoang dã thuần phục trước h*m m**n nguyên thủy nhất.

Anh vừa hôn cô kịch liệt vừa đưa một tay bắt lấy hai tay cô, một tay khác c** q**n áo cô ra.

Lúc kéo quần áo cô ra, giọng nói của anh ẩn chứa sự khàn khàn gợi cảm đầy sắc dục: “Từ lúc tôi có suy nghĩ tìm em về, tôi đã nghĩ đến việc làm điều đó với em… ở nơi này.

Thẳng thắn, rõ ràng.

Luôn là tính cách vốn có của Hạng Chí Viễn.

“Bệnh sạch sẽ của anh đâu rồi?”

Giang Ninh Phiến cố giữ bình tĩnh, anh có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, không thể nào muốn ở trong căn phòng cũ nát thế này…

“Chỉ cần có em, ở đâu tôi cũng không ngại bẩn.

Cô chính là điều sạch sẽ nhất trên thế giới, chỉ cần có cô.

Hạng Chí Viễn ậm ờ nói xong, cúi đầu phủ lên xương quai xanh của cô một dấu hôn màu đỏ, một tay không ngừng dạo chơi khắp người cô, rất là vội vàng.

Đồ ngựa đực chỉ biết h*m m**n!

Giang Ninh Phiến giữ được chút lí trí cuối cùng, sử dụng sức lực cả người nặng nề đẩy Hàng Chí Viễn ra.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… “Mười mấy năm nay, tôi dựa vào nhớ em mới có thể chống đỡ đến hôm nay!” Hạng Chí Viễn ngậm lấy đôi môi của cô, trút hết nỗi nhung nhớ hơn mười năm qua của mình, bàn tay như phát điên kéo quần áo trên người cô.Giang Ninh Phiến giãy giụa.Hạng Chí Viễn nghiêng đầu, cắn lỗ tai của cô, nhẹ nhàng nhấp nháp.Giang Ninh Phiến không chịu nổi sự đối đãi nhạy cảm như thế, cơ thể cô cựa quậy trong lòng anh.Hạng Chí Viễn đắc ý nhếch môi, hôn dọc xuống thuận theo tai cô, răng cắn nhẹ từng tấc da thịt của cô, vùi vào cần cổ trắng nõn mảnh mai của cô hôn tới lui, răng môi cùng kết hợp, kĩ thuật phong phú khơi lên h*m m**n của cô…Giang Ninh Phiến bị ép ngẩng đầu lên, hai tay chống lên ngực anh, muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người nhưng lại bị anh ôm càng chặt hơn.Chợt trước ngực cô có cảm giác mát lạnh.Nút áo của cô bị kéo rớt vài cái.Anh điên cuồng hôn cô, giống như một con thú hoang dã thuần phục trước h*m m**n nguyên thủy nhất.Anh vừa hôn cô kịch liệt vừa đưa một tay bắt lấy hai tay cô, một tay khác c** q**n áo cô ra.Lúc kéo quần áo cô ra, giọng nói của anh ẩn chứa sự khàn khàn gợi cảm đầy sắc dục: “Từ lúc tôi có suy nghĩ tìm em về, tôi đã nghĩ đến việc làm điều đó với em… ở nơi này.”Thẳng thắn, rõ ràng.Luôn là tính cách vốn có của Hạng Chí Viễn.“Bệnh sạch sẽ của anh đâu rồi?”Giang Ninh Phiến cố giữ bình tĩnh, anh có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, không thể nào muốn ở trong căn phòng cũ nát thế này…“Chỉ cần có em, ở đâu tôi cũng không ngại bẩn.”Cô chính là điều sạch sẽ nhất trên thế giới, chỉ cần có cô.Hạng Chí Viễn ậm ờ nói xong, cúi đầu phủ lên xương quai xanh của cô một dấu hôn màu đỏ, một tay không ngừng dạo chơi khắp người cô, rất là vội vàng.Đồ ngựa đực chỉ biết h*m m**n!Giang Ninh Phiến giữ được chút lí trí cuối cùng, sử dụng sức lực cả người nặng nề đẩy Hàng Chí Viễn ra.

Chương 163: 163: Đồ Ngựa Đực Chỉ Biết Ham Muốn!