Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 186: 186: Trong Lòng Cô Thật Sự Có Đàn Ông
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn ngồi xuống bên cạnh Giang Ninh Phiến, cụp mắt liếc bàn tay đang nắm chặt của cô, vẻ lo lắng trong mắt càng sâu.Trong lòng cô thật sự có đàn ông.Một người đàn ông mà anh không biết!Suy nghĩ này khiến Hạng Chí Viễn càng thêm tức giận.CD“Bạn tốt, tôi đếm ba tiếng, cô còn không nói tôi sẽ khiến cô mãi mãi im lặng!”Hạng Chí Viễn triệt để mất đi tính nhẫn nại, sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc bén như dao, giọng điệu khát máu tùy tiện.“Ba.”Nhịp tim Giang Ninh Phiến muốn dừng lại, mặt ngoài cưỡng ép giả bộ bình tĩnh.“Hai.”Cô Minh Thành dùng họng súng đẩy ót Mục Thanh Linh đầy uy h**p.“Cô ấy thầm mến một người đàn ông.” Trên mặt Mục Thanh Linh sợ hãi không chỗ che dấu, cuối cùng vẫn nói ra.Giang Ninh Phiến có chút tuyệt vọng nhắm mắt lại.“Ai?” Đột nhiên giọng nói Hạng Chí Viễn lạnh đến đáy cốc.“Tôi không biết.” Mục Thanh Linh hít sâu một hơi, nửa thật nửa giả nói: “Tôi chỉ nghe Ninh Phiến nói thầm mến một người đàn ông, nhưng đối phương không yêu cô ấy, với lại đã kết hôn rồi.”Giang Ninh Phiến hơi nhẹ nhàng thở ra, may mắn Mục Thanh Linh không tính là hoàn toàn đẩy cô vào con đường cùng.“Người đàn ông kia không yêu cô ấy à?”Nghe vậy, bỗng nhiên Hạng Chí Viễn cười.Mắt anh nhuộm sự diêm dúa, cong môi cười thật đẹp, đẹp đến nỗi làm người ta sợ hãi thán phục.Mục Thanh Linh khiếp sợ nhìn anh, khác biệt với An Vũ Dương nho nhã trầm tĩnh, khí chất đạo sĩ tu thân dưỡng tính, trên người người đàn ông này lộ ra ánh sáng u tối cắn nuốt mọi thứ, khiến cho người ta muốn chạy trốn hơi thở của bóng tối…Anh cười càng sâu, càng giống cây thuốc phiện nở rộ, độc tính lan ra xung quanh.Khuôn mặt Mục Thanh Linh liếc qua.“Dẫn “bạn tốt” đi đi.”
Hạng Chí Viễn ngồi xuống bên cạnh Giang Ninh Phiến, cụp mắt liếc bàn tay đang nắm chặt của cô, vẻ lo lắng trong mắt càng sâu.
Trong lòng cô thật sự có đàn ông.
Một người đàn ông mà anh không biết!
Suy nghĩ này khiến Hạng Chí Viễn càng thêm tức giận.
CD
“Bạn tốt, tôi đếm ba tiếng, cô còn không nói tôi sẽ khiến cô mãi mãi im lặng!”
Hạng Chí Viễn triệt để mất đi tính nhẫn nại, sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc bén như dao, giọng điệu khát máu tùy tiện.
“Ba.
”
Nhịp tim Giang Ninh Phiến muốn dừng lại, mặt ngoài cưỡng ép giả bộ bình tĩnh.
“Hai.
”
Cô Minh Thành dùng họng súng đẩy ót Mục Thanh Linh đầy uy h**p.
“Cô ấy thầm mến một người đàn ông.
” Trên mặt Mục Thanh Linh sợ hãi không chỗ che dấu, cuối cùng vẫn nói ra.
Giang Ninh Phiến có chút tuyệt vọng nhắm mắt lại.
“Ai?” Đột nhiên giọng nói Hạng Chí Viễn lạnh đến đáy cốc.
“Tôi không biết.
” Mục Thanh Linh hít sâu một hơi, nửa thật nửa giả nói: “Tôi chỉ nghe Ninh Phiến nói thầm mến một người đàn ông, nhưng đối phương không yêu cô ấy, với lại đã kết hôn rồi.
”
Giang Ninh Phiến hơi nhẹ nhàng thở ra, may mắn Mục Thanh Linh không tính là hoàn toàn đẩy cô vào con đường cùng.
“Người đàn ông kia không yêu cô ấy à?”
Nghe vậy, bỗng nhiên Hạng Chí Viễn cười.
Mắt anh nhuộm sự diêm dúa, cong môi cười thật đẹp, đẹp đến nỗi làm người ta sợ hãi thán phục.
Mục Thanh Linh khiếp sợ nhìn anh, khác biệt với An Vũ Dương nho nhã trầm tĩnh, khí chất đạo sĩ tu thân dưỡng tính, trên người người đàn ông này lộ ra ánh sáng u tối cắn nuốt mọi thứ, khiến cho người ta muốn chạy trốn hơi thở của bóng tối…
Anh cười càng sâu, càng giống cây thuốc phiện nở rộ, độc tính lan ra xung quanh.
Khuôn mặt Mục Thanh Linh liếc qua.
“Dẫn “bạn tốt” đi đi.
”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn ngồi xuống bên cạnh Giang Ninh Phiến, cụp mắt liếc bàn tay đang nắm chặt của cô, vẻ lo lắng trong mắt càng sâu.Trong lòng cô thật sự có đàn ông.Một người đàn ông mà anh không biết!Suy nghĩ này khiến Hạng Chí Viễn càng thêm tức giận.CD“Bạn tốt, tôi đếm ba tiếng, cô còn không nói tôi sẽ khiến cô mãi mãi im lặng!”Hạng Chí Viễn triệt để mất đi tính nhẫn nại, sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc bén như dao, giọng điệu khát máu tùy tiện.“Ba.”Nhịp tim Giang Ninh Phiến muốn dừng lại, mặt ngoài cưỡng ép giả bộ bình tĩnh.“Hai.”Cô Minh Thành dùng họng súng đẩy ót Mục Thanh Linh đầy uy h**p.“Cô ấy thầm mến một người đàn ông.” Trên mặt Mục Thanh Linh sợ hãi không chỗ che dấu, cuối cùng vẫn nói ra.Giang Ninh Phiến có chút tuyệt vọng nhắm mắt lại.“Ai?” Đột nhiên giọng nói Hạng Chí Viễn lạnh đến đáy cốc.“Tôi không biết.” Mục Thanh Linh hít sâu một hơi, nửa thật nửa giả nói: “Tôi chỉ nghe Ninh Phiến nói thầm mến một người đàn ông, nhưng đối phương không yêu cô ấy, với lại đã kết hôn rồi.”Giang Ninh Phiến hơi nhẹ nhàng thở ra, may mắn Mục Thanh Linh không tính là hoàn toàn đẩy cô vào con đường cùng.“Người đàn ông kia không yêu cô ấy à?”Nghe vậy, bỗng nhiên Hạng Chí Viễn cười.Mắt anh nhuộm sự diêm dúa, cong môi cười thật đẹp, đẹp đến nỗi làm người ta sợ hãi thán phục.Mục Thanh Linh khiếp sợ nhìn anh, khác biệt với An Vũ Dương nho nhã trầm tĩnh, khí chất đạo sĩ tu thân dưỡng tính, trên người người đàn ông này lộ ra ánh sáng u tối cắn nuốt mọi thứ, khiến cho người ta muốn chạy trốn hơi thở của bóng tối…Anh cười càng sâu, càng giống cây thuốc phiện nở rộ, độc tính lan ra xung quanh.Khuôn mặt Mục Thanh Linh liếc qua.“Dẫn “bạn tốt” đi đi.”