Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 232

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…  Phải kiểm tra đến đến thế kỷ tiếp theo mất.“Nếu cậu đang bỏ chạy, không dám sử dụng chứng minh thư hay thẻ tín dụng thì phải làm thế nào?” Hạng Chí Viễn bước ra cửa.“Cầu cứu anh em! Cái này thì có gì khó!” Cô Minh Thành buột miệng nói, sau đó hiểu ra: “Cậu Hạng muốn nói chị Phiến sẽ tới đây tìm người ở nhờ sao?”Hạng Chí Viễn lấy ra một tờ giấy từ trong túi quần, kẹp vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, đưa cho Cô Minh Thành: “Có ba loại áo ngực, quần, giày ở nhà nào thì đừng bỏ qua.”Giọng anh lạnh như băng tuyết, mang đầy vẻ u ám…“Vâng, cậu Hạng.”Cô Minh Thành cầm tờ giấy, nhận lệnh.“Phong tỏa toàn bộ tiểu khu, chỉ được phép vào, không được phép ra.” Hạng Chí Viễn nói.“Phong tỏa?” Cô Minh Thành sửng sốt: “Có phải hành động này quá lớn rồi không?Kiểm soát tất cả mọi người trong tiểu khu không phải là chuyện nhỏ…Hạng Chí Viễn ngạo nghễ liếc nhìn anh ta một cái, ánh mắt hờ hững.Cô Minh Thành lập tức câm miệng, suýt nữa bị ánh mắt của Hạng Chí Viễn g**t ch*t.Được rồi.Cậu Hạng đã dốc hết sức lực để tìm chị Phiến, điên cuồng đến nỗi khiến người khác sợ hãi.“Tôi sẽ đi làm ngay.”Cô Minh Thành vội vàng bỏ chạy, chân và thắt lưng bị Hạng Chí Viễn đá vẫn còn đau nhức, trong lòng thầm than thở, chị Phiến, chị chạy cái gì mà chạy, nhà họ Hạng không cho cô ăn uống đàng hoàng à? Bây giờ cô lại hại một đám người sống không yên.Mặt trời dần lên cao.Hạng Chí Viễn đứng dưới ánh mặt trời, sắc mặt càng trở nên tái nhợt, trong bụng truyền đến một trận khó chịu.Anh đưa tay lên ấn vào bụng,Trên trán túa ra từng trận mồ hôi.Cô cho anh uống hai mươi viên thuốc ngủ, nhân lúc anh đang bất tỉnh bỏ chạy…Tại sao cô lại không nghe hiểu, cô muốn anh chết cũng được, nhưng cô không thể bỏ đi, không thể đào đi phần trong sạch nhất trong trái tim anh được, anh đã tìm kiếm suốt mười năm…“Nhân lúc bây giờ vẫn còn thời gian, Tiêm Tiêm, em hãy sống một khoảng thời gian tự do đi.” Tay Hạng Chí Viễn bấm bụng, nhìn bầu trời đằng xa, lạnh giọng nói, không biết đang nói chuyện với ai…

 

Phải kiểm tra đến đến thế kỷ tiếp theo mất.

“Nếu cậu đang bỏ chạy, không dám sử dụng chứng minh thư hay thẻ tín dụng thì phải làm thế nào?” Hạng Chí Viễn bước ra cửa.

“Cầu cứu anh em! Cái này thì có gì khó!” Cô Minh Thành buột miệng nói, sau đó hiểu ra: “Cậu Hạng muốn nói chị Phiến sẽ tới đây tìm người ở nhờ sao?”

Hạng Chí Viễn lấy ra một tờ giấy từ trong túi quần, kẹp vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, đưa cho Cô Minh Thành: “Có ba loại áo ngực, quần, giày ở nhà nào thì đừng bỏ qua.”

Giọng anh lạnh như băng tuyết, mang đầy vẻ u ám…

“Vâng, cậu Hạng.”

Cô Minh Thành cầm tờ giấy, nhận lệnh.

“Phong tỏa toàn bộ tiểu khu, chỉ được phép vào, không được phép ra.” Hạng Chí Viễn nói.

“Phong tỏa?” Cô Minh Thành sửng sốt: “Có phải hành động này quá lớn rồi không?

Kiểm soát tất cả mọi người trong tiểu khu không phải là chuyện nhỏ…

Hạng Chí Viễn ngạo nghễ liếc nhìn anh ta một cái, ánh mắt hờ hững.

Cô Minh Thành lập tức câm miệng, suýt nữa bị ánh mắt của Hạng Chí Viễn g**t ch*t.

Được rồi.

Cậu Hạng đã dốc hết sức lực để tìm chị Phiến, điên cuồng đến nỗi khiến người khác sợ hãi.

“Tôi sẽ đi làm ngay.”

Cô Minh Thành vội vàng bỏ chạy, chân và thắt lưng bị Hạng Chí Viễn đá vẫn còn đau nhức, trong lòng thầm than thở, chị Phiến, chị chạy cái gì mà chạy, nhà họ Hạng không cho cô ăn uống đàng hoàng à? Bây giờ cô lại hại một đám người sống không yên.

Mặt trời dần lên cao.

Hạng Chí Viễn đứng dưới ánh mặt trời, sắc mặt càng trở nên tái nhợt, trong bụng truyền đến một trận khó chịu.

Anh đưa tay lên ấn vào bụng,

Trên trán túa ra từng trận mồ hôi.

Cô cho anh uống hai mươi viên thuốc ngủ, nhân lúc anh đang bất tỉnh bỏ chạy…

Tại sao cô lại không nghe hiểu, cô muốn anh chết cũng được, nhưng cô không thể bỏ đi, không thể đào đi phần trong sạch nhất trong trái tim anh được, anh đã tìm kiếm suốt mười năm…

“Nhân lúc bây giờ vẫn còn thời gian, Tiêm Tiêm, em hãy sống một khoảng thời gian tự do đi.” Tay Hạng Chí Viễn bấm bụng, nhìn bầu trời đằng xa, lạnh giọng nói, không biết đang nói chuyện với ai…

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…  Phải kiểm tra đến đến thế kỷ tiếp theo mất.“Nếu cậu đang bỏ chạy, không dám sử dụng chứng minh thư hay thẻ tín dụng thì phải làm thế nào?” Hạng Chí Viễn bước ra cửa.“Cầu cứu anh em! Cái này thì có gì khó!” Cô Minh Thành buột miệng nói, sau đó hiểu ra: “Cậu Hạng muốn nói chị Phiến sẽ tới đây tìm người ở nhờ sao?”Hạng Chí Viễn lấy ra một tờ giấy từ trong túi quần, kẹp vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, đưa cho Cô Minh Thành: “Có ba loại áo ngực, quần, giày ở nhà nào thì đừng bỏ qua.”Giọng anh lạnh như băng tuyết, mang đầy vẻ u ám…“Vâng, cậu Hạng.”Cô Minh Thành cầm tờ giấy, nhận lệnh.“Phong tỏa toàn bộ tiểu khu, chỉ được phép vào, không được phép ra.” Hạng Chí Viễn nói.“Phong tỏa?” Cô Minh Thành sửng sốt: “Có phải hành động này quá lớn rồi không?Kiểm soát tất cả mọi người trong tiểu khu không phải là chuyện nhỏ…Hạng Chí Viễn ngạo nghễ liếc nhìn anh ta một cái, ánh mắt hờ hững.Cô Minh Thành lập tức câm miệng, suýt nữa bị ánh mắt của Hạng Chí Viễn g**t ch*t.Được rồi.Cậu Hạng đã dốc hết sức lực để tìm chị Phiến, điên cuồng đến nỗi khiến người khác sợ hãi.“Tôi sẽ đi làm ngay.”Cô Minh Thành vội vàng bỏ chạy, chân và thắt lưng bị Hạng Chí Viễn đá vẫn còn đau nhức, trong lòng thầm than thở, chị Phiến, chị chạy cái gì mà chạy, nhà họ Hạng không cho cô ăn uống đàng hoàng à? Bây giờ cô lại hại một đám người sống không yên.Mặt trời dần lên cao.Hạng Chí Viễn đứng dưới ánh mặt trời, sắc mặt càng trở nên tái nhợt, trong bụng truyền đến một trận khó chịu.Anh đưa tay lên ấn vào bụng,Trên trán túa ra từng trận mồ hôi.Cô cho anh uống hai mươi viên thuốc ngủ, nhân lúc anh đang bất tỉnh bỏ chạy…Tại sao cô lại không nghe hiểu, cô muốn anh chết cũng được, nhưng cô không thể bỏ đi, không thể đào đi phần trong sạch nhất trong trái tim anh được, anh đã tìm kiếm suốt mười năm…“Nhân lúc bây giờ vẫn còn thời gian, Tiêm Tiêm, em hãy sống một khoảng thời gian tự do đi.” Tay Hạng Chí Viễn bấm bụng, nhìn bầu trời đằng xa, lạnh giọng nói, không biết đang nói chuyện với ai…

Chương 232