Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 243

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Anh ta không đi.Cứu An Vũ Dương…Giang Ninh Phiến hít một hơi thật sâu, hoàn toàn không đếm xỉa gì nữa, nắm chặt khẩu súng bắn loạn xạ về phía cửa thang máy, sau đó cô chạy về phía cầu thang.Phía sau truyền đến những tiếng bước chân và tiếng súng đuổi theo sát sao.Âm thanh đinh tại nhức óc.Giang Ninh Phiến đánh tên bảo vệ của cầu thang, sau đó chạy xuống cầu thang.Cô quên rằng mình đã chạy qua bao nhiêu tầng, bắn bao nhiêu tên đàn em…Cuối cùng, cô trốn vào phòng chứa rác.Những thùng rác màu xanh lam chiếm hết chỗ trong phòng chứa rác, mùi hôi thối xộc vào mũi cô, cô vẫn cố gắng chịu đựng.Không được, đối mặt với Hạng Chí Viễn, khí thế của cô vẫn yếu hơn, huống chi anh có nhiều đàn em thế này…Cô không những không thể cứu nổi An Vũ Dương, bản thân lại khó chạy thoát được.Giang Ninh Phiến tuyệt vọng dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhưng lòng bàn tay thì lại nóng rựcBên ngoài phòng chứa rác truyền đến giọng của Cô Minh Thành: “Mọi người cẩn thận, “kẻ lạ mặt quàng khăn” đó có thể đang trốn ở tầng này, chia ra tìm đi.”“Mọi người qua đó kiểm tra.”Giọng nói lạnh lùng của Hạng Chí Viễn bỗng vang lên.“Rõ, cậu Hạng.” Cô Minh Thành nghe lệnh, bỗng lên tiếng: “Gay rồi, mọi người đều đuổi ra ngoài thì ai canh tên mù kia? Lập tức đi lên!”“Đã rõ, anh Thành”Tiếng bước chân chạy đi xa.Tên mù không còn thấy nữa? Chắc chắn An Vũ Dương sẽ nhân cơ hội bỏ chạy.Giang Ninh Phiến dựa vào tường, tay cầm vào tay nắm cửa của phòng chứa rác, đầu mày nhíu lại.An Vũ Dương bị thương như vậy, không thể chạy trốn xa được, sớm muộn cũng bị bắt lại.Trừ khi cô có thể kéo dài thêm thời gian cho anh ta… Nhưng bây giờ cô có thể có cách gì đây?

Anh ta không đi.

Cứu An Vũ Dương…

Giang Ninh Phiến hít một hơi thật sâu, hoàn toàn không đếm xỉa gì nữa, nắm chặt khẩu súng bắn loạn xạ về phía cửa thang máy, sau đó cô chạy về phía cầu thang.

Phía sau truyền đến những tiếng bước chân và tiếng súng đuổi theo sát sao.

Âm thanh đinh tại nhức óc.

Giang Ninh Phiến đánh tên bảo vệ của cầu thang, sau đó chạy xuống cầu thang.

Cô quên rằng mình đã chạy qua bao nhiêu tầng, bắn bao nhiêu tên đàn em…

Cuối cùng, cô trốn vào phòng chứa rác.

Những thùng rác màu xanh lam chiếm hết chỗ trong phòng chứa rác, mùi hôi thối xộc vào mũi cô, cô vẫn cố gắng chịu đựng.

Không được, đối mặt với Hạng Chí Viễn, khí thế của cô vẫn yếu hơn, huống chi anh có nhiều đàn em thế này…

Cô không những không thể cứu nổi An Vũ Dương, bản thân lại khó chạy thoát được.

Giang Ninh Phiến tuyệt vọng dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhưng lòng bàn tay thì lại nóng rực

Bên ngoài phòng chứa rác truyền đến giọng của Cô Minh Thành: “Mọi người cẩn thận, “kẻ lạ mặt quàng khăn” đó có thể đang trốn ở tầng này, chia ra tìm đi.”

“Mọi người qua đó kiểm tra.”

Giọng nói lạnh lùng của Hạng Chí Viễn bỗng vang lên.

“Rõ, cậu Hạng.” Cô Minh Thành nghe lệnh, bỗng lên tiếng: “Gay rồi, mọi người đều đuổi ra ngoài thì ai canh tên mù kia? Lập tức đi lên!”

“Đã rõ, anh Thành”

Tiếng bước chân chạy đi xa.

Tên mù không còn thấy nữa? Chắc chắn An Vũ Dương sẽ nhân cơ hội bỏ chạy.

Giang Ninh Phiến dựa vào tường, tay cầm vào tay nắm cửa của phòng chứa rác, đầu mày nhíu lại.

An Vũ Dương bị thương như vậy, không thể chạy trốn xa được, sớm muộn cũng bị bắt lại.

Trừ khi cô có thể kéo dài thêm thời gian cho anh ta… Nhưng bây giờ cô có thể có cách gì đây?

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Anh ta không đi.Cứu An Vũ Dương…Giang Ninh Phiến hít một hơi thật sâu, hoàn toàn không đếm xỉa gì nữa, nắm chặt khẩu súng bắn loạn xạ về phía cửa thang máy, sau đó cô chạy về phía cầu thang.Phía sau truyền đến những tiếng bước chân và tiếng súng đuổi theo sát sao.Âm thanh đinh tại nhức óc.Giang Ninh Phiến đánh tên bảo vệ của cầu thang, sau đó chạy xuống cầu thang.Cô quên rằng mình đã chạy qua bao nhiêu tầng, bắn bao nhiêu tên đàn em…Cuối cùng, cô trốn vào phòng chứa rác.Những thùng rác màu xanh lam chiếm hết chỗ trong phòng chứa rác, mùi hôi thối xộc vào mũi cô, cô vẫn cố gắng chịu đựng.Không được, đối mặt với Hạng Chí Viễn, khí thế của cô vẫn yếu hơn, huống chi anh có nhiều đàn em thế này…Cô không những không thể cứu nổi An Vũ Dương, bản thân lại khó chạy thoát được.Giang Ninh Phiến tuyệt vọng dựa vào bức tường lạnh lẽo, nhưng lòng bàn tay thì lại nóng rựcBên ngoài phòng chứa rác truyền đến giọng của Cô Minh Thành: “Mọi người cẩn thận, “kẻ lạ mặt quàng khăn” đó có thể đang trốn ở tầng này, chia ra tìm đi.”“Mọi người qua đó kiểm tra.”Giọng nói lạnh lùng của Hạng Chí Viễn bỗng vang lên.“Rõ, cậu Hạng.” Cô Minh Thành nghe lệnh, bỗng lên tiếng: “Gay rồi, mọi người đều đuổi ra ngoài thì ai canh tên mù kia? Lập tức đi lên!”“Đã rõ, anh Thành”Tiếng bước chân chạy đi xa.Tên mù không còn thấy nữa? Chắc chắn An Vũ Dương sẽ nhân cơ hội bỏ chạy.Giang Ninh Phiến dựa vào tường, tay cầm vào tay nắm cửa của phòng chứa rác, đầu mày nhíu lại.An Vũ Dương bị thương như vậy, không thể chạy trốn xa được, sớm muộn cũng bị bắt lại.Trừ khi cô có thể kéo dài thêm thời gian cho anh ta… Nhưng bây giờ cô có thể có cách gì đây?

Chương 243