Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 248
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn dừng lại ở bên mép giường, cúi người xuống, hai tay chống xuống giường, tầm mắt song song với tầm mắt của cô, chăm chú nhìn cô thật sâu, biểu cảm trên mặt âm u khó dò, không nhìn ra vui giận.Giang Ninh Phiến ngơ ngác nhìn anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.Cô thật sự sẽ chết ở trong tay của người đàn ông này sao?“Thế nào rồi Tiêm Tiêm, tại sao lại chảy nhiều mồ hôi như vậy?” Bỗng nhiên Hạng Chí Viễn nâng tay lên, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra ở trên mặt cô, khóe môi còn cong lên một nụ cười nhè nhẹ, trong mắt lại khôi phục vẻ cưng chiều như trước: “Tôi nói rồi, ở bên cạnh tôi, không cần phải sợ, sẽ không có bất cứ chuyện gì.”Hạng Chí Viễn vẫn chưa phát hiện ra sao?“Vừa rồi tôi quên mất không hỏi em muốn ăn gì” Hạng Chí Viễn tỉ mỉ lau sạch mồ hôi cho cô nói: “Cháo thịt nạc trứng muối làm món ăn chính có được không? Tôi sẽ làm thêm cho em một ít đồ ngọt từ dâu tây.”Vì chuyện này cho nên anh mới quay trở lại sao?Giang Ninh Phiến gật đầu một cách cứng ngắc, trái tim giống như bị treo lên giữa không trung, lúc lên lúc xuống.“Thật ngoan.”Hạng Chí Viễn không keo kiệt khen ngợi, còn tặng một nụ hôn lên trên trán cô: “Ngoan ngoãn ngồi ở đây đợi tôi, tôi đi làm cho em.”Hạng Chí Viễn tiêu sái rời đi.Lúc này trái tim của Giang Ninh Phiến mới chậm rãi buông xuống.Cô không biết khi nào sự ân cần lúc này của Hạng Chí Viễn sẽ biến thành lưỡi dao sắc bén nhất đối với cô.Cô cũng không biết bản thân mình có thể giả vờ ở trước mặt anh đến bao giờ…“Chị Phiến? Chị Phiến?” Cô Minh Thành thấy Giang Ninh Phiến ngẩn người, vươn tay ra quơ quơ trước mặt của cô, bật cười hì hì hai tiếng: “Chị Phiến, cậu dạng đã đi từ rất lâu, còn nhìn tiếp sao?”Sự yên lặng của Giang Ninh Phiến khiến cho Cô Minh Thành rơi vào lúng túng.Chị Phiến cứ tiếp tục như vậy sẽ không xảy ra chuyện đấy chứ, có khi nào nghĩ không thông hay không? Không được, vậy thì anh ta phải trông coi người cho thật kỹ.Rất nhanh, Giang Ninh Phiến đã phát hiện ra Cô Minh Thành có gì đó không đúng.Cô quay đầu lại, chỉ thấy Cô Minh Thành đứng ở nơi đó, hai mắt trợn trừng lên giống như đèn pha nhìn chằm chằm vào cô, qua một lúc lâu sau mới nháy mắt một lần…
Hạng Chí Viễn dừng lại ở bên mép giường, cúi người xuống, hai tay chống xuống giường, tầm mắt song song với tầm mắt của cô, chăm chú nhìn cô thật sâu, biểu cảm trên mặt âm u khó dò, không nhìn ra vui giận.
Giang Ninh Phiến ngơ ngác nhìn anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Cô thật sự sẽ chết ở trong tay của người đàn ông này sao?
“Thế nào rồi Tiêm Tiêm, tại sao lại chảy nhiều mồ hôi như vậy?” Bỗng nhiên Hạng Chí Viễn nâng tay lên, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra ở trên mặt cô, khóe môi còn cong lên một nụ cười nhè nhẹ, trong mắt lại khôi phục vẻ cưng chiều như trước: “Tôi nói rồi, ở bên cạnh tôi, không cần phải sợ, sẽ không có bất cứ chuyện gì.”
Hạng Chí Viễn vẫn chưa phát hiện ra sao?
“Vừa rồi tôi quên mất không hỏi em muốn ăn gì” Hạng Chí Viễn tỉ mỉ lau sạch mồ hôi cho cô nói: “Cháo thịt nạc trứng muối làm món ăn chính có được không? Tôi sẽ làm thêm cho em một ít đồ ngọt từ dâu tây.”
Vì chuyện này cho nên anh mới quay trở lại sao?
Giang Ninh Phiến gật đầu một cách cứng ngắc, trái tim giống như bị treo lên giữa không trung, lúc lên lúc xuống.
“Thật ngoan.”
Hạng Chí Viễn không keo kiệt khen ngợi, còn tặng một nụ hôn lên trên trán cô: “Ngoan ngoãn ngồi ở đây đợi tôi, tôi đi làm cho em.”
Hạng Chí Viễn tiêu sái rời đi.
Lúc này trái tim của Giang Ninh Phiến mới chậm rãi buông xuống.
Cô không biết khi nào sự ân cần lúc này của Hạng Chí Viễn sẽ biến thành lưỡi dao sắc bén nhất đối với cô.
Cô cũng không biết bản thân mình có thể giả vờ ở trước mặt anh đến bao giờ…
“Chị Phiến? Chị Phiến?” Cô Minh Thành thấy Giang Ninh Phiến ngẩn người, vươn tay ra quơ quơ trước mặt của cô, bật cười hì hì hai tiếng: “Chị Phiến, cậu dạng đã đi từ rất lâu, còn nhìn tiếp sao?”
Sự yên lặng của Giang Ninh Phiến khiến cho Cô Minh Thành rơi vào lúng túng.
Chị Phiến cứ tiếp tục như vậy sẽ không xảy ra chuyện đấy chứ, có khi nào nghĩ không thông hay không? Không được, vậy thì anh ta phải trông coi người cho thật kỹ.
Rất nhanh, Giang Ninh Phiến đã phát hiện ra Cô Minh Thành có gì đó không đúng.
Cô quay đầu lại, chỉ thấy Cô Minh Thành đứng ở nơi đó, hai mắt trợn trừng lên giống như đèn pha nhìn chằm chằm vào cô, qua một lúc lâu sau mới nháy mắt một lần…
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Hạng Chí Viễn dừng lại ở bên mép giường, cúi người xuống, hai tay chống xuống giường, tầm mắt song song với tầm mắt của cô, chăm chú nhìn cô thật sâu, biểu cảm trên mặt âm u khó dò, không nhìn ra vui giận.Giang Ninh Phiến ngơ ngác nhìn anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.Cô thật sự sẽ chết ở trong tay của người đàn ông này sao?“Thế nào rồi Tiêm Tiêm, tại sao lại chảy nhiều mồ hôi như vậy?” Bỗng nhiên Hạng Chí Viễn nâng tay lên, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm rịn ra ở trên mặt cô, khóe môi còn cong lên một nụ cười nhè nhẹ, trong mắt lại khôi phục vẻ cưng chiều như trước: “Tôi nói rồi, ở bên cạnh tôi, không cần phải sợ, sẽ không có bất cứ chuyện gì.”Hạng Chí Viễn vẫn chưa phát hiện ra sao?“Vừa rồi tôi quên mất không hỏi em muốn ăn gì” Hạng Chí Viễn tỉ mỉ lau sạch mồ hôi cho cô nói: “Cháo thịt nạc trứng muối làm món ăn chính có được không? Tôi sẽ làm thêm cho em một ít đồ ngọt từ dâu tây.”Vì chuyện này cho nên anh mới quay trở lại sao?Giang Ninh Phiến gật đầu một cách cứng ngắc, trái tim giống như bị treo lên giữa không trung, lúc lên lúc xuống.“Thật ngoan.”Hạng Chí Viễn không keo kiệt khen ngợi, còn tặng một nụ hôn lên trên trán cô: “Ngoan ngoãn ngồi ở đây đợi tôi, tôi đi làm cho em.”Hạng Chí Viễn tiêu sái rời đi.Lúc này trái tim của Giang Ninh Phiến mới chậm rãi buông xuống.Cô không biết khi nào sự ân cần lúc này của Hạng Chí Viễn sẽ biến thành lưỡi dao sắc bén nhất đối với cô.Cô cũng không biết bản thân mình có thể giả vờ ở trước mặt anh đến bao giờ…“Chị Phiến? Chị Phiến?” Cô Minh Thành thấy Giang Ninh Phiến ngẩn người, vươn tay ra quơ quơ trước mặt của cô, bật cười hì hì hai tiếng: “Chị Phiến, cậu dạng đã đi từ rất lâu, còn nhìn tiếp sao?”Sự yên lặng của Giang Ninh Phiến khiến cho Cô Minh Thành rơi vào lúng túng.Chị Phiến cứ tiếp tục như vậy sẽ không xảy ra chuyện đấy chứ, có khi nào nghĩ không thông hay không? Không được, vậy thì anh ta phải trông coi người cho thật kỹ.Rất nhanh, Giang Ninh Phiến đã phát hiện ra Cô Minh Thành có gì đó không đúng.Cô quay đầu lại, chỉ thấy Cô Minh Thành đứng ở nơi đó, hai mắt trợn trừng lên giống như đèn pha nhìn chằm chằm vào cô, qua một lúc lâu sau mới nháy mắt một lần…