Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 398
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 398“…”Có.Anh có thể sống tiếp.Điều này quan trọng hơn hết thảy.Cổ tay của cô bị anh kéo về sau, Hạng Chí Viễn ôm lấy Giang Ninh Phiến từ phía sau, vòng tay qua ôm lấy bờ vai của cô, cúi đầu hôn lên mái tóc dài của cô, giọng nói gợi cảm mà thâm tình: “Tiêm Tiêm, tôi chỉ muốn sống tiếp vì em.”“…”Giang Ninh Phiến bị anh ôm thật chặt, đôi mắt rốt cuộc đã không gánh vác nổi nữa, nước mắt chảy xuống.“Không nhìn thấy em, tôi sẽ chết.” Mỗi một chữ của Hạng Chí Viễn đều nặng tình chí mạng, khiến người ta tim đập loạn nhịp.“Hạng Chí Viễn, anh không nên yêu tôi, có biết không?”Giọng của Giang Ninh Phiến nghẹn lại.Bọn họ đã định là không thể sống cùng nhau.“Tôi mặc kệ.” Hạng Chí Viễn thấp giọng quát lên đầy ngang ngược.“Tôi cũng không nên yêu anh, hoàn toàn không nên…” Giang Ninh Phiến lạc cả giọng, nước mắt rơi xuống khoé môi, để cô nếm được vị đắng chát: “Nhưng đã không kịp rồi, không kịp nữa rồi…”Cô không thể yêu Hạng Chí Viễn.Ngay thời khắc cô thật sự nhận ra điều này, cô đã yêu anh đến mức không còn thuốc chữa nữa.Thân hình của Hạng Chí Viễn cứng đờ, hai tay càng thêm dùng sức mà ôm chặt cô.Trái tim của anh đập mạnh liệt…“Tiêm Tiêm, đây là lần đầu tiên chính miệng em thường nhận nói yêu tôi.”Hạng Chí Viễn khó lòng kìm nổi mà liều mạng hôn lên tóc cô, hôn lên tai cô.“Hạng Chí Viễn, tôi thật sự đáng để anh trả giá nhiều như vậy sao?”Gianh Ninh Phiến hỏi, giọt nước mắt lóng lánh lặng lẽ rơi xuống.Khi nỗi bi thương lên đến đỉnh điểm, đến giọt nước mắt cũng ngập tràn nỗi tuyệt vọng cùng sự bất lực…“Tôi có em theo cùng là đã thoả mãn rồi, không có nhà cũng chẳng có sao, trước khi tôi nhận tội, chỉ cần mỗi ngày em đều ở cùng tôi, đời này của tôi cũng đáng rồi.” Càng huống chi, cuối cùng cô cũng thừa nhận cô yêu anh rồi.Điều này càng khiến cho anh nghiện hơn bất cứ chất nghiện nào khác.Hạng Chí Viễn tình sâu trân trọng.Trái tim của Giang Ninh Phiến đập loạn nhịp, mặc kệ tất cả xoay người lao vào lòng anh, hai tay ôm lấy anh, đầu tựa vào bờ vai anh.Nước mắt của cô thấm ướt cả chiếc áo của anh.Con ngươi Hạng Chí Viễn ngưng đọng, đau lòng không thôi: “Từ khi nào đã trở thành quỷ khóc nhè rồi?”Trước đây, đến một giọt nước mắt của cô anh cũng không thấy được.Nhưng bắt đầu từ buổi lễ đính hôn ở khách sạn Đế Quốc, mắt của cô vẫn luôn đỏ hoe như thế.Giang Ninh Phiến chợt nhón chân lên, bờ môi mềm mại óng ánh dám lên tai anh, nói ra từng chữ một: “Hạng Chí Viễn, anh nghe cho rõ đây, nếu như kết cục cuối cùng của anh chính là cái chết, tôi theo anh.”“…”Tựa như thời gian ngừng trôi, biểu cảm của Hạng Chí Viễn như bị cố định trên khuôn mặt âm nhu quyến rũ đó, ngây ngốc tựa như một đứa trẻ ngu ngơ.
Chương 398
“…”
Có.
Anh có thể sống tiếp.
Điều này quan trọng hơn hết thảy.
Cổ tay của cô bị anh kéo về sau, Hạng Chí Viễn ôm lấy Giang Ninh Phiến từ phía sau, vòng tay qua ôm lấy bờ vai của cô, cúi đầu hôn lên mái tóc dài của cô, giọng nói gợi cảm mà thâm tình: “Tiêm Tiêm, tôi chỉ muốn sống tiếp vì em.”
“…”
Giang Ninh Phiến bị anh ôm thật chặt, đôi mắt rốt cuộc đã không gánh vác nổi nữa, nước mắt chảy xuống.
“Không nhìn thấy em, tôi sẽ chết.” Mỗi một chữ của Hạng Chí Viễn đều nặng tình chí mạng, khiến người ta tim đập loạn nhịp.
“Hạng Chí Viễn, anh không nên yêu tôi, có biết không?”
Giọng của Giang Ninh Phiến nghẹn lại.
Bọn họ đã định là không thể sống cùng nhau.
“Tôi mặc kệ.” Hạng Chí Viễn thấp giọng quát lên đầy ngang ngược.
“Tôi cũng không nên yêu anh, hoàn toàn không nên…” Giang Ninh Phiến lạc cả giọng, nước mắt rơi xuống khoé môi, để cô nếm được vị đắng chát: “Nhưng đã không kịp rồi, không kịp nữa rồi…”
Cô không thể yêu Hạng Chí Viễn.
Ngay thời khắc cô thật sự nhận ra điều này, cô đã yêu anh đến mức không còn thuốc chữa nữa.
Thân hình của Hạng Chí Viễn cứng đờ, hai tay càng thêm dùng sức mà ôm chặt cô.
Trái tim của anh đập mạnh liệt…
“Tiêm Tiêm, đây là lần đầu tiên chính miệng em thường nhận nói yêu tôi.”
Hạng Chí Viễn khó lòng kìm nổi mà liều mạng hôn lên tóc cô, hôn lên tai cô.
“Hạng Chí Viễn, tôi thật sự đáng để anh trả giá nhiều như vậy sao?”
Gianh Ninh Phiến hỏi, giọt nước mắt lóng lánh lặng lẽ rơi xuống.
Khi nỗi bi thương lên đến đỉnh điểm, đến giọt nước mắt cũng ngập tràn nỗi tuyệt vọng cùng sự bất lực…
“Tôi có em theo cùng là đã thoả mãn rồi, không có nhà cũng chẳng có sao, trước khi tôi nhận tội, chỉ cần mỗi ngày em đều ở cùng tôi, đời này của tôi cũng đáng rồi.” Càng huống chi, cuối cùng cô cũng thừa nhận cô yêu anh rồi.
Điều này càng khiến cho anh nghiện hơn bất cứ chất nghiện nào khác.
Hạng Chí Viễn tình sâu trân trọng.
Trái tim của Giang Ninh Phiến đập loạn nhịp, mặc kệ tất cả xoay người lao vào lòng anh, hai tay ôm lấy anh, đầu tựa vào bờ vai anh.
Nước mắt của cô thấm ướt cả chiếc áo của anh.
Con ngươi Hạng Chí Viễn ngưng đọng, đau lòng không thôi: “Từ khi nào đã trở thành quỷ khóc nhè rồi?”
Trước đây, đến một giọt nước mắt của cô anh cũng không thấy được.
Nhưng bắt đầu từ buổi lễ đính hôn ở khách sạn Đế Quốc, mắt của cô vẫn luôn đỏ hoe như thế.
Giang Ninh Phiến chợt nhón chân lên, bờ môi mềm mại óng ánh dám lên tai anh, nói ra từng chữ một: “Hạng Chí Viễn, anh nghe cho rõ đây, nếu như kết cục cuối cùng của anh chính là cái chết, tôi theo anh.”
“…”
Tựa như thời gian ngừng trôi, biểu cảm của Hạng Chí Viễn như bị cố định trên khuôn mặt âm nhu quyến rũ đó, ngây ngốc tựa như một đứa trẻ ngu ngơ.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 398“…”Có.Anh có thể sống tiếp.Điều này quan trọng hơn hết thảy.Cổ tay của cô bị anh kéo về sau, Hạng Chí Viễn ôm lấy Giang Ninh Phiến từ phía sau, vòng tay qua ôm lấy bờ vai của cô, cúi đầu hôn lên mái tóc dài của cô, giọng nói gợi cảm mà thâm tình: “Tiêm Tiêm, tôi chỉ muốn sống tiếp vì em.”“…”Giang Ninh Phiến bị anh ôm thật chặt, đôi mắt rốt cuộc đã không gánh vác nổi nữa, nước mắt chảy xuống.“Không nhìn thấy em, tôi sẽ chết.” Mỗi một chữ của Hạng Chí Viễn đều nặng tình chí mạng, khiến người ta tim đập loạn nhịp.“Hạng Chí Viễn, anh không nên yêu tôi, có biết không?”Giọng của Giang Ninh Phiến nghẹn lại.Bọn họ đã định là không thể sống cùng nhau.“Tôi mặc kệ.” Hạng Chí Viễn thấp giọng quát lên đầy ngang ngược.“Tôi cũng không nên yêu anh, hoàn toàn không nên…” Giang Ninh Phiến lạc cả giọng, nước mắt rơi xuống khoé môi, để cô nếm được vị đắng chát: “Nhưng đã không kịp rồi, không kịp nữa rồi…”Cô không thể yêu Hạng Chí Viễn.Ngay thời khắc cô thật sự nhận ra điều này, cô đã yêu anh đến mức không còn thuốc chữa nữa.Thân hình của Hạng Chí Viễn cứng đờ, hai tay càng thêm dùng sức mà ôm chặt cô.Trái tim của anh đập mạnh liệt…“Tiêm Tiêm, đây là lần đầu tiên chính miệng em thường nhận nói yêu tôi.”Hạng Chí Viễn khó lòng kìm nổi mà liều mạng hôn lên tóc cô, hôn lên tai cô.“Hạng Chí Viễn, tôi thật sự đáng để anh trả giá nhiều như vậy sao?”Gianh Ninh Phiến hỏi, giọt nước mắt lóng lánh lặng lẽ rơi xuống.Khi nỗi bi thương lên đến đỉnh điểm, đến giọt nước mắt cũng ngập tràn nỗi tuyệt vọng cùng sự bất lực…“Tôi có em theo cùng là đã thoả mãn rồi, không có nhà cũng chẳng có sao, trước khi tôi nhận tội, chỉ cần mỗi ngày em đều ở cùng tôi, đời này của tôi cũng đáng rồi.” Càng huống chi, cuối cùng cô cũng thừa nhận cô yêu anh rồi.Điều này càng khiến cho anh nghiện hơn bất cứ chất nghiện nào khác.Hạng Chí Viễn tình sâu trân trọng.Trái tim của Giang Ninh Phiến đập loạn nhịp, mặc kệ tất cả xoay người lao vào lòng anh, hai tay ôm lấy anh, đầu tựa vào bờ vai anh.Nước mắt của cô thấm ướt cả chiếc áo của anh.Con ngươi Hạng Chí Viễn ngưng đọng, đau lòng không thôi: “Từ khi nào đã trở thành quỷ khóc nhè rồi?”Trước đây, đến một giọt nước mắt của cô anh cũng không thấy được.Nhưng bắt đầu từ buổi lễ đính hôn ở khách sạn Đế Quốc, mắt của cô vẫn luôn đỏ hoe như thế.Giang Ninh Phiến chợt nhón chân lên, bờ môi mềm mại óng ánh dám lên tai anh, nói ra từng chữ một: “Hạng Chí Viễn, anh nghe cho rõ đây, nếu như kết cục cuối cùng của anh chính là cái chết, tôi theo anh.”“…”Tựa như thời gian ngừng trôi, biểu cảm của Hạng Chí Viễn như bị cố định trên khuôn mặt âm nhu quyến rũ đó, ngây ngốc tựa như một đứa trẻ ngu ngơ.