Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 424

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 424“Chị Phiến!”Cô Minh Thành quỳ ở đó và nắm chặt tay cô: “Từ khi gia đình của cậu Hạng không còn có ngày mai, anh ấy chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc.”“Bỏ tay ra…”Giang Ninh Phiến không muốn nghe thêm nữa, trái tim cực kỳ khó chịu.“Mãi đến khi chị xuất hiện, cậu Hạng mới hay cười.” Trán của Cô Minh Thành chảy máu nhưng anh ta không quan tâm mà chỉ cầu xin: “Nhưng sự vui vẻ này còn chưa kéo dài quá một năm, chị thật sự nhẫn tâm làm vậy sao?”“Đủ rồi.”Giang Ninh Phiến hất tay anh ta ra rồi chạy trốn vào thang máy.“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”Cửa thang máy đóng lại, ngăn những tiếng ồn lại nhưng Giang Ninh Phiến vẫn lấy tay che lỗ tai.Thang máy lên thẳng tầng một.Vừa bước ra ngoài, cô đã nhìn thấy một cảnh tượng còn lớn hơn.Hàng nghìn thuộc hạ đồng loạt quỳ xuống trong khu chung cư, nhiều đến mức chật như nêm.“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”“…”Tiếng hô như biển động.Giang Ninh Phiến nhìn cảnh tượng trước mắt một cách kinh ngạc. Thà bị Cô Minh Thành đánh còn khiến cô thấy dễ chịu hơn so với việc cầu xin mình.Kiểu cầu xin có quy mô lớn như vậy là một cách hại người thầm lặng.Nhìn thì có vẻ không sao, nhưng lại khiến người ta rất đau đớn.Giang Ninh Phiến gần như chạy thoát khỏi khu chung cư bằng tất cả sức lực của mình.Những giọng nói đó không ngừng văng vẳng bên tai cô. Họ ra sức cầu xin cô bỏ qua cho Hạng Chí Viễn, liên tục cầu xin cô bỏ qua cho anh……Giang Ninh Phiến lái xe ra ngoại thành.Cô đi đến một biệt thự cổ có từ thời Dân Quốc, xung quanh toàn là cây. Gió thổi lạnh thấu xương.Giang Ninh Phiến xuống xe và bấm chuông cửa.“Cô Giang Ninh Phiến?” Mẹ Vương mở cửa từ bên trong. Bà ấy nhìn thấy Giang Ninh Phiến thì chớp mắt, nói không ngừng: “Cô Ninh Phiến đến tìm cậu chủ nhà chúng tôi à? Mau vào đi, cậu chủ đang ở trong phòng đó.”“…”Giang Ninh Phiến gật đầu, nhấc chân bước vào.Hương hoa baby thoáng qua theo làn gió.Trong phòng là một biển hoa baby màu trắng. Trong một góc, An Vũ Dương mặc áo sơ mi trắng, ngồi trên ghế. Anh ta hướng mặt về phía những bông hoa baby.

Chương 424

“Chị Phiến!”

Cô Minh Thành quỳ ở đó và nắm chặt tay cô: “Từ khi gia đình của cậu Hạng không còn có ngày mai, anh ấy chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc.”

“Bỏ tay ra…”

Giang Ninh Phiến không muốn nghe thêm nữa, trái tim cực kỳ khó chịu.

“Mãi đến khi chị xuất hiện, cậu Hạng mới hay cười.” Trán của Cô Minh Thành chảy máu nhưng anh ta không quan tâm mà chỉ cầu xin: “Nhưng sự vui vẻ này còn chưa kéo dài quá một năm, chị thật sự nhẫn tâm làm vậy sao?”

“Đủ rồi.”

Giang Ninh Phiến hất tay anh ta ra rồi chạy trốn vào thang máy.

“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”

“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”

Cửa thang máy đóng lại, ngăn những tiếng ồn lại nhưng Giang Ninh Phiến vẫn lấy tay che lỗ tai.

Thang máy lên thẳng tầng một.

Vừa bước ra ngoài, cô đã nhìn thấy một cảnh tượng còn lớn hơn.

Hàng nghìn thuộc hạ đồng loạt quỳ xuống trong khu chung cư, nhiều đến mức chật như nêm.

“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”

“…”

Tiếng hô như biển động.

Giang Ninh Phiến nhìn cảnh tượng trước mắt một cách kinh ngạc. Thà bị Cô Minh Thành đánh còn khiến cô thấy dễ chịu hơn so với việc cầu xin mình.

Kiểu cầu xin có quy mô lớn như vậy là một cách hại người thầm lặng.

Nhìn thì có vẻ không sao, nhưng lại khiến người ta rất đau đớn.

Giang Ninh Phiến gần như chạy thoát khỏi khu chung cư bằng tất cả sức lực của mình.

Những giọng nói đó không ngừng văng vẳng bên tai cô. Họ ra sức cầu xin cô bỏ qua cho Hạng Chí Viễn, liên tục cầu xin cô bỏ qua cho anh…

Giang Ninh Phiến lái xe ra ngoại thành.

Cô đi đến một biệt thự cổ có từ thời Dân Quốc, xung quanh toàn là cây. Gió thổi lạnh thấu xương.

Giang Ninh Phiến xuống xe và bấm chuông cửa.

“Cô Giang Ninh Phiến?” Mẹ Vương mở cửa từ bên trong. Bà ấy nhìn thấy Giang Ninh Phiến thì chớp mắt, nói không ngừng: “Cô Ninh Phiến đến tìm cậu chủ nhà chúng tôi à? Mau vào đi, cậu chủ đang ở trong phòng đó.”

“…”

Giang Ninh Phiến gật đầu, nhấc chân bước vào.

Hương hoa baby thoáng qua theo làn gió.

Trong phòng là một biển hoa baby màu trắng. Trong một góc, An Vũ Dương mặc áo sơ mi trắng, ngồi trên ghế. Anh ta hướng mặt về phía những bông hoa baby.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 424“Chị Phiến!”Cô Minh Thành quỳ ở đó và nắm chặt tay cô: “Từ khi gia đình của cậu Hạng không còn có ngày mai, anh ấy chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc.”“Bỏ tay ra…”Giang Ninh Phiến không muốn nghe thêm nữa, trái tim cực kỳ khó chịu.“Mãi đến khi chị xuất hiện, cậu Hạng mới hay cười.” Trán của Cô Minh Thành chảy máu nhưng anh ta không quan tâm mà chỉ cầu xin: “Nhưng sự vui vẻ này còn chưa kéo dài quá một năm, chị thật sự nhẫn tâm làm vậy sao?”“Đủ rồi.”Giang Ninh Phiến hất tay anh ta ra rồi chạy trốn vào thang máy.“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”Cửa thang máy đóng lại, ngăn những tiếng ồn lại nhưng Giang Ninh Phiến vẫn lấy tay che lỗ tai.Thang máy lên thẳng tầng một.Vừa bước ra ngoài, cô đã nhìn thấy một cảnh tượng còn lớn hơn.Hàng nghìn thuộc hạ đồng loạt quỳ xuống trong khu chung cư, nhiều đến mức chật như nêm.“Cầu xin chị Phiến bỏ qua cho cậu Hạng!”“…”Tiếng hô như biển động.Giang Ninh Phiến nhìn cảnh tượng trước mắt một cách kinh ngạc. Thà bị Cô Minh Thành đánh còn khiến cô thấy dễ chịu hơn so với việc cầu xin mình.Kiểu cầu xin có quy mô lớn như vậy là một cách hại người thầm lặng.Nhìn thì có vẻ không sao, nhưng lại khiến người ta rất đau đớn.Giang Ninh Phiến gần như chạy thoát khỏi khu chung cư bằng tất cả sức lực của mình.Những giọng nói đó không ngừng văng vẳng bên tai cô. Họ ra sức cầu xin cô bỏ qua cho Hạng Chí Viễn, liên tục cầu xin cô bỏ qua cho anh……Giang Ninh Phiến lái xe ra ngoại thành.Cô đi đến một biệt thự cổ có từ thời Dân Quốc, xung quanh toàn là cây. Gió thổi lạnh thấu xương.Giang Ninh Phiến xuống xe và bấm chuông cửa.“Cô Giang Ninh Phiến?” Mẹ Vương mở cửa từ bên trong. Bà ấy nhìn thấy Giang Ninh Phiến thì chớp mắt, nói không ngừng: “Cô Ninh Phiến đến tìm cậu chủ nhà chúng tôi à? Mau vào đi, cậu chủ đang ở trong phòng đó.”“…”Giang Ninh Phiến gật đầu, nhấc chân bước vào.Hương hoa baby thoáng qua theo làn gió.Trong phòng là một biển hoa baby màu trắng. Trong một góc, An Vũ Dương mặc áo sơ mi trắng, ngồi trên ghế. Anh ta hướng mặt về phía những bông hoa baby.

Chương 424