Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 430
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 430Cô không muốn nói cho anh biết, anh đã báo thù người anh không nên báo thù, mà người đó lại… chính là người thân nhất của cô.Chuyện này phải dừng ở đây thôi.“…”Đến lúc này, cô vẫn còn suy nghĩ cho Hạng Chí Viễn.Đôi mắt An Vũ Dương mờ mịt không ánh sáng.“Tôi phải đi.” Giang Ninh Phiến rời khỏi ngực của anh, quay người tránh ra, đi từng bước một khỏi biển hoa trắng ngợp trời.Khoảng ba mươi giây sau.Giọng An Vũ Dương vang lên phía sau lưng cô: “Ninh Phiến, ba cô chỉ có một người con gái là cô, cô còn phải chăm sóc mẹ nữa, đừng chọn con đường cực đoan.”“…”Không hổ là An Vũ Dương, anh ta vẫn luôn thông minh như vậy, dường như cái gì anh ta cũng hiểu rõ.Giang Ninh Phiến trầm mặc, tiếp tục đi về phía trước.“Nếu như cô có chuyện gì, tôi với cô lại có liên quan đến nhau, lúc đó tôi phải xử lý thế nào?” An Vũ Dương nói.Gió thổi làm rất nhiều cánh hoa rơi xuống.Nhẹ nhàng tản ra rồi bay đi…“…”Giang Ninh Phiến không trả lời anh ta, cô bỏ đi, để lại bóng lưng nhỏ bé và yếu ớt.Tóc dài nhẹ nhàng bay trong gió.Cao ốc An.Giang Ninh Phiến lấy dũng khí đẩy của phòng ra.Vừa mở ra, một bóng người cao to đi ra từ bên trong, đẩy cô lên cửa, nụ hôn ập tới…Là Hạng Chí Viễn.Hạng Chí Viễn áp sát vào thân thể mềm mại của cô, bàn tay thon dài giở trò ở trên người cô, môi mỏng ngậm lấy môi của cô m*t, hôn nhiều lần, đầu lưỡi đẩy ra miệng của cô ra rồi đi vào, xâm lược tiến công, điên cuồng hôn cô.Giống như là muốn để lộ sự nhớ nhung của anh.Giang Ninh Phiến mặc kệ anh hôn, cô không kháng cự, để mặc anh muốn làm gì thì làm.“Em vừa đi đâu?” Hạng Chí Viễn hôn đủ mới buông cô ra, đôi mắt giận dỗi nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói như đứa bé phàn nàn vậy: “Tôi vẫn luôn đợi em!”“Tôi chỉ đi lung tung chỗ này chỗ kia thôi.”Giang Ninh Phiến miễn cưỡng bày ra dáng vẻ tươi cười, dắt tay anh đi vào, đóng cửa lại, thuận miệng hỏi: “Lúc tôi không có ở đây, anh rất chán sao?”
Chương 430
Cô không muốn nói cho anh biết, anh đã báo thù người anh không nên báo thù, mà người đó lại… chính là người thân nhất của cô.
Chuyện này phải dừng ở đây thôi.
“…”
Đến lúc này, cô vẫn còn suy nghĩ cho Hạng Chí Viễn.
Đôi mắt An Vũ Dương mờ mịt không ánh sáng.
“Tôi phải đi.” Giang Ninh Phiến rời khỏi ngực của anh, quay người tránh ra, đi từng bước một khỏi biển hoa trắng ngợp trời.
Khoảng ba mươi giây sau.
Giọng An Vũ Dương vang lên phía sau lưng cô: “Ninh Phiến, ba cô chỉ có một người con gái là cô, cô còn phải chăm sóc mẹ nữa, đừng chọn con đường cực đoan.”
“…”
Không hổ là An Vũ Dương, anh ta vẫn luôn thông minh như vậy, dường như cái gì anh ta cũng hiểu rõ.
Giang Ninh Phiến trầm mặc, tiếp tục đi về phía trước.
“Nếu như cô có chuyện gì, tôi với cô lại có liên quan đến nhau, lúc đó tôi phải xử lý thế nào?” An Vũ Dương nói.
Gió thổi làm rất nhiều cánh hoa rơi xuống.
Nhẹ nhàng tản ra rồi bay đi…
“…”
Giang Ninh Phiến không trả lời anh ta, cô bỏ đi, để lại bóng lưng nhỏ bé và yếu ớt.
Tóc dài nhẹ nhàng bay trong gió.
Cao ốc An.
Giang Ninh Phiến lấy dũng khí đẩy của phòng ra.
Vừa mở ra, một bóng người cao to đi ra từ bên trong, đẩy cô lên cửa, nụ hôn ập tới…
Là Hạng Chí Viễn.
Hạng Chí Viễn áp sát vào thân thể mềm mại của cô, bàn tay thon dài giở trò ở trên người cô, môi mỏng ngậm lấy môi của cô m*t, hôn nhiều lần, đầu lưỡi đẩy ra miệng của cô ra rồi đi vào, xâm lược tiến công, điên cuồng hôn cô.
Giống như là muốn để lộ sự nhớ nhung của anh.
Giang Ninh Phiến mặc kệ anh hôn, cô không kháng cự, để mặc anh muốn làm gì thì làm.
“Em vừa đi đâu?” Hạng Chí Viễn hôn đủ mới buông cô ra, đôi mắt giận dỗi nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói như đứa bé phàn nàn vậy: “Tôi vẫn luôn đợi em!”
“Tôi chỉ đi lung tung chỗ này chỗ kia thôi.”
Giang Ninh Phiến miễn cưỡng bày ra dáng vẻ tươi cười, dắt tay anh đi vào, đóng cửa lại, thuận miệng hỏi: “Lúc tôi không có ở đây, anh rất chán sao?”
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 430Cô không muốn nói cho anh biết, anh đã báo thù người anh không nên báo thù, mà người đó lại… chính là người thân nhất của cô.Chuyện này phải dừng ở đây thôi.“…”Đến lúc này, cô vẫn còn suy nghĩ cho Hạng Chí Viễn.Đôi mắt An Vũ Dương mờ mịt không ánh sáng.“Tôi phải đi.” Giang Ninh Phiến rời khỏi ngực của anh, quay người tránh ra, đi từng bước một khỏi biển hoa trắng ngợp trời.Khoảng ba mươi giây sau.Giọng An Vũ Dương vang lên phía sau lưng cô: “Ninh Phiến, ba cô chỉ có một người con gái là cô, cô còn phải chăm sóc mẹ nữa, đừng chọn con đường cực đoan.”“…”Không hổ là An Vũ Dương, anh ta vẫn luôn thông minh như vậy, dường như cái gì anh ta cũng hiểu rõ.Giang Ninh Phiến trầm mặc, tiếp tục đi về phía trước.“Nếu như cô có chuyện gì, tôi với cô lại có liên quan đến nhau, lúc đó tôi phải xử lý thế nào?” An Vũ Dương nói.Gió thổi làm rất nhiều cánh hoa rơi xuống.Nhẹ nhàng tản ra rồi bay đi…“…”Giang Ninh Phiến không trả lời anh ta, cô bỏ đi, để lại bóng lưng nhỏ bé và yếu ớt.Tóc dài nhẹ nhàng bay trong gió.Cao ốc An.Giang Ninh Phiến lấy dũng khí đẩy của phòng ra.Vừa mở ra, một bóng người cao to đi ra từ bên trong, đẩy cô lên cửa, nụ hôn ập tới…Là Hạng Chí Viễn.Hạng Chí Viễn áp sát vào thân thể mềm mại của cô, bàn tay thon dài giở trò ở trên người cô, môi mỏng ngậm lấy môi của cô m*t, hôn nhiều lần, đầu lưỡi đẩy ra miệng của cô ra rồi đi vào, xâm lược tiến công, điên cuồng hôn cô.Giống như là muốn để lộ sự nhớ nhung của anh.Giang Ninh Phiến mặc kệ anh hôn, cô không kháng cự, để mặc anh muốn làm gì thì làm.“Em vừa đi đâu?” Hạng Chí Viễn hôn đủ mới buông cô ra, đôi mắt giận dỗi nhìn chằm chằm vào cô, giọng nói như đứa bé phàn nàn vậy: “Tôi vẫn luôn đợi em!”“Tôi chỉ đi lung tung chỗ này chỗ kia thôi.”Giang Ninh Phiến miễn cưỡng bày ra dáng vẻ tươi cười, dắt tay anh đi vào, đóng cửa lại, thuận miệng hỏi: “Lúc tôi không có ở đây, anh rất chán sao?”