Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 432
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 432“Tôi nhận hết rồi.” Giang Ninh Phiến thản nhiên nói, vừa quay đầu cô đã nhìn thấy ở đầu giường có một tờ giấy A4, trên đó phác họa chân dung của cô.Một mái tóc rất dài, một bên gò má, một đôi mắt cụp xuống tựa như đang cầu xin.Thật là đẹp.Giang Ninh Phiến đẩy tay Hạng Chí Viễn ra, cầm lấy tờ phác họa từ đầu giường đến, chỉ thấy bên dưới còn đặt một tờ phác họa khác…Trên đó vẽ hai người đang hôn nhau.Trong tranh, tay của cô lại được đeo chiếc nhẫn cưới kim cương lên.Giang Ninh Phiến cụp mắt nhìn bức tranh trong tay, rõ ràng là một tờ giấy cực kỳ nhẹ nhưng cô lại cảm thấy nặng nề đè tay, đè tới mức cô không cầm nổi…“Em đi bao lâu, tôi bèn vẽ bấy lâu.” Hạng Chí Viễn tựa lên vai cô: “Mang hết những thứ này đi, sau này nhớ tôi thì xem.”Anh nói rất tùy ý.Không có một chút bi thương nào của việc sắp xếp hậu sự.Nhưng anh càng không quan tâm, Giang Ninh Phiến càng khó chịu.“Anh từng nói với tôi là nếu như năm đó không có chuyện cả nhà bị giết, anh sẽ không lựa chọn đi con đường này.” Giang Ninh Phiến nhẹ giọng hỏi: “Vậy là anh lựa chọn đi học vẽ tranh ư?”“Vẽ tranh chỉ là hứng thú, tôi sẽ không dùng nó làm nghề nghiệp.”Hạng Chí Viễn ngồi xuống bên giường, vươn tay kéo cô vào trong lòng, để cô ngồi lên chân của mình.“Kinh doanh?”“Có lẽ vậy.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô và cho cô một đáp án lập lờ nước đôi, giơ tay đặt lên bàn tay đang cầm tranh của cô: “Em từng đến Florence chưa?”“…”Giang Ninh Phiến lắc đầu.“Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.”“Anh từng đi rồi?”“Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.”“Anh từng đi rồi?”“Chưa.”“Nếu như đã muốn đi, vậy tại sao không đi?”Giang Ninh Phiến không hiểu.Chắc hẳn không có nơi nào mà anh không đến được.“Tôi muốn tìm được em rồi mới đi.” Hạng Chí Viễn nắm lấy tay cô đưa đến bên môi in lên một nụ hôn: “Tranh ở Florence, Tiêm Tiêm đeo lục lạc, đã từng là ước mơ của tôi.”“…”Giang Ninh Phiến quay sang, ngạc nhiên nhìn về phía anh.
Chương 432
“Tôi nhận hết rồi.” Giang Ninh Phiến thản nhiên nói, vừa quay đầu cô đã nhìn thấy ở đầu giường có một tờ giấy A4, trên đó phác họa chân dung của cô.
Một mái tóc rất dài, một bên gò má, một đôi mắt cụp xuống tựa như đang cầu xin.
Thật là đẹp.
Giang Ninh Phiến đẩy tay Hạng Chí Viễn ra, cầm lấy tờ phác họa từ đầu giường đến, chỉ thấy bên dưới còn đặt một tờ phác họa khác…
Trên đó vẽ hai người đang hôn nhau.
Trong tranh, tay của cô lại được đeo chiếc nhẫn cưới kim cương lên.
Giang Ninh Phiến cụp mắt nhìn bức tranh trong tay, rõ ràng là một tờ giấy cực kỳ nhẹ nhưng cô lại cảm thấy nặng nề đè tay, đè tới mức cô không cầm nổi…
“Em đi bao lâu, tôi bèn vẽ bấy lâu.” Hạng Chí Viễn tựa lên vai cô: “Mang hết những thứ này đi, sau này nhớ tôi thì xem.”
Anh nói rất tùy ý.
Không có một chút bi thương nào của việc sắp xếp hậu sự.
Nhưng anh càng không quan tâm, Giang Ninh Phiến càng khó chịu.
“Anh từng nói với tôi là nếu như năm đó không có chuyện cả nhà bị giết, anh sẽ không lựa chọn đi con đường này.” Giang Ninh Phiến nhẹ giọng hỏi: “Vậy là anh lựa chọn đi học vẽ tranh ư?”
“Vẽ tranh chỉ là hứng thú, tôi sẽ không dùng nó làm nghề nghiệp.”
Hạng Chí Viễn ngồi xuống bên giường, vươn tay kéo cô vào trong lòng, để cô ngồi lên chân của mình.
“Kinh doanh?”
“Có lẽ vậy.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô và cho cô một đáp án lập lờ nước đôi, giơ tay đặt lên bàn tay đang cầm tranh của cô: “Em từng đến Florence chưa?”
“…”
Giang Ninh Phiến lắc đầu.
“Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.”
“Anh từng đi rồi?”
“Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.”
“Anh từng đi rồi?”
“Chưa.”
“Nếu như đã muốn đi, vậy tại sao không đi?”
Giang Ninh Phiến không hiểu.
Chắc hẳn không có nơi nào mà anh không đến được.
“Tôi muốn tìm được em rồi mới đi.” Hạng Chí Viễn nắm lấy tay cô đưa đến bên môi in lên một nụ hôn: “Tranh ở Florence, Tiêm Tiêm đeo lục lạc, đã từng là ước mơ của tôi.”
“…”
Giang Ninh Phiến quay sang, ngạc nhiên nhìn về phía anh.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 432“Tôi nhận hết rồi.” Giang Ninh Phiến thản nhiên nói, vừa quay đầu cô đã nhìn thấy ở đầu giường có một tờ giấy A4, trên đó phác họa chân dung của cô.Một mái tóc rất dài, một bên gò má, một đôi mắt cụp xuống tựa như đang cầu xin.Thật là đẹp.Giang Ninh Phiến đẩy tay Hạng Chí Viễn ra, cầm lấy tờ phác họa từ đầu giường đến, chỉ thấy bên dưới còn đặt một tờ phác họa khác…Trên đó vẽ hai người đang hôn nhau.Trong tranh, tay của cô lại được đeo chiếc nhẫn cưới kim cương lên.Giang Ninh Phiến cụp mắt nhìn bức tranh trong tay, rõ ràng là một tờ giấy cực kỳ nhẹ nhưng cô lại cảm thấy nặng nề đè tay, đè tới mức cô không cầm nổi…“Em đi bao lâu, tôi bèn vẽ bấy lâu.” Hạng Chí Viễn tựa lên vai cô: “Mang hết những thứ này đi, sau này nhớ tôi thì xem.”Anh nói rất tùy ý.Không có một chút bi thương nào của việc sắp xếp hậu sự.Nhưng anh càng không quan tâm, Giang Ninh Phiến càng khó chịu.“Anh từng nói với tôi là nếu như năm đó không có chuyện cả nhà bị giết, anh sẽ không lựa chọn đi con đường này.” Giang Ninh Phiến nhẹ giọng hỏi: “Vậy là anh lựa chọn đi học vẽ tranh ư?”“Vẽ tranh chỉ là hứng thú, tôi sẽ không dùng nó làm nghề nghiệp.”Hạng Chí Viễn ngồi xuống bên giường, vươn tay kéo cô vào trong lòng, để cô ngồi lên chân của mình.“Kinh doanh?”“Có lẽ vậy.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô và cho cô một đáp án lập lờ nước đôi, giơ tay đặt lên bàn tay đang cầm tranh của cô: “Em từng đến Florence chưa?”“…”Giang Ninh Phiến lắc đầu.“Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.”“Anh từng đi rồi?”“Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.”“Anh từng đi rồi?”“Chưa.”“Nếu như đã muốn đi, vậy tại sao không đi?”Giang Ninh Phiến không hiểu.Chắc hẳn không có nơi nào mà anh không đến được.“Tôi muốn tìm được em rồi mới đi.” Hạng Chí Viễn nắm lấy tay cô đưa đến bên môi in lên một nụ hôn: “Tranh ở Florence, Tiêm Tiêm đeo lục lạc, đã từng là ước mơ của tôi.”“…”Giang Ninh Phiến quay sang, ngạc nhiên nhìn về phía anh.