Bạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ…
Quyển 7 - Chương 863: Ánh Mắt Bảo Bảo Lại…
Phụ Nữ Có Thai Cũng Xuyên QuaTác giả: Hỏa HồngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ… Chỉ là hiện tại. . . . . .Aiz, chuyện gì đến thì sẽ đến, chung quy nàng vẫn phải đối mặt với mọi chuyện.“Mẹ, Bảo Bảo đã từng nói, những người đã bắt nạt mẹ, dù một người con cũng không bỏ qua!”Ánh mắt Bảo Bảo lạnh như băng, sâu như hồ nước, trong con ngươi đen láy lóe lên ánh xanh nhàn nhạt, hơi tán ra. . . . . .Màu xanh nhạt. . . . . .Sao lại là màu xanh nhạt? Tâm Lộ Nhi run rẩy, Bảo Bảo, màu xanh nhạt. . . . . .Làm sao lại như vậy? Làm sao có thể?Hai mắt nhìn chằm chằm ánh mắt Bảo Bảo, một chút xanh nhạt, hơi hơi nhạt, tới nhanh mà đi cũng nhanh. . . . . .“Mẹ, mẹ làm sao vậy. . . . . .”Bên tai vang lên tiếng gọi bất an của Bảo Bảo, Lộ Nhi vội vàng phục hồi lại tinh thần, ngượng ngùng cười:“Không sao, ánh mắt Bảo Bảo thật xinh đẹp. . . . . .”Không thể nói cho Bảo Bảo, cũng không có thể nói cho Hiên Vương!Hiện tại hắn có rất nhiều chuyện phải lo, nàng không thể khiến hắn loạn thêm.Mà những thứ bọn họ tìm lần này, không chừng có thể giải hết độc, như vậy cho dù Bảo Bảo thật sự. . . . . .Nàng cũng không sợ!Phá băng đan gì đó, nàng cũng không rõ đó là loại độc gì, dù đã hỏi cha nhưng cái gì ông cũng không nói!Nhưng máu của nàng, Huyết Ngọc hoàn lại không có tác dụng gì, điều này cũng là sự thật a.“Mẹ, đến rồi. . . . . . . . . . . .”Lừa gạt trẻ con ư, ánh mắt vừa rồi của mẹ rất lạ, chẳng lẽ chỉ bởi vì mắt hắn rất đẹp ư?Bảo Bảo sờ gương mặt tuấn tú, lừa trẻ con còn có thể nhưng hắn còn lâu mới tin?“Ha ha, ừ. Bảo Bảo, con xem bọn họ đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta qua đó chờ cha con đi?”Lộ Nhi mỉm cười, Bảo Bảo cũng không nhiều lời. Lúc này đã sớm qua mùa ngắm sen, những lá héo trên mặt nước đã sớm được dọn đi, giờ đây chỉ còn một màu xanh lam.
Chỉ là hiện tại. . . . . .
Aiz, chuyện gì đến thì sẽ đến, chung quy nàng vẫn phải đối mặt với mọi chuyện.
“Mẹ, Bảo Bảo đã từng nói, những người đã bắt nạt mẹ, dù một người con cũng không bỏ qua!”
Ánh mắt Bảo Bảo lạnh như băng, sâu như hồ nước, trong con ngươi đen láy lóe lên ánh xanh nhàn nhạt, hơi tán ra. . . . . .
Màu xanh nhạt. . . . . .
Sao lại là màu xanh nhạt? Tâm Lộ Nhi run rẩy, Bảo Bảo, màu xanh nhạt. . . . . .
Làm sao lại như vậy? Làm sao có thể?
Hai mắt nhìn chằm chằm ánh mắt Bảo Bảo, một chút xanh nhạt, hơi hơi nhạt, tới nhanh mà đi cũng nhanh. . . . . .
“Mẹ, mẹ làm sao vậy. . . . . .”
Bên tai vang lên tiếng gọi bất an của Bảo Bảo, Lộ Nhi vội vàng phục hồi lại tinh thần, ngượng ngùng cười:
“Không sao, ánh mắt Bảo Bảo thật xinh đẹp. . . . . .”
Không thể nói cho Bảo Bảo, cũng không có thể nói cho Hiên Vương!
Hiện tại hắn có rất nhiều chuyện phải lo, nàng không thể khiến hắn loạn thêm.
Mà những thứ bọn họ tìm lần này, không chừng có thể giải hết độc, như vậy cho dù Bảo Bảo thật sự. . . . . .
Nàng cũng không sợ!
Phá băng đan gì đó, nàng cũng không rõ đó là loại độc gì, dù đã hỏi cha nhưng cái gì ông cũng không nói!
Nhưng máu của nàng, Huyết Ngọc hoàn lại không có tác dụng gì, điều này cũng là sự thật a.
“Mẹ, đến rồi. . . . . . . . . . . .”
Lừa gạt trẻ con ư, ánh mắt vừa rồi của mẹ rất lạ, chẳng lẽ chỉ bởi vì mắt hắn rất đẹp ư?
Bảo Bảo sờ gương mặt tuấn tú, lừa trẻ con còn có thể nhưng hắn còn lâu mới tin?
“Ha ha, ừ. Bảo Bảo, con xem bọn họ đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta qua đó chờ cha con đi?”
Lộ Nhi mỉm cười, Bảo Bảo cũng không nhiều lời. Lúc này đã sớm qua mùa ngắm sen, những lá héo trên mặt nước đã sớm được dọn đi, giờ đây chỉ còn một màu xanh lam.
Phụ Nữ Có Thai Cũng Xuyên QuaTác giả: Hỏa HồngTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngBạch Lộ Nhi, nữ, 23 tuổi. Còn chưa tới nửa năm đã tốt nghiệp đại học. Hiện tại đầu năm nay, tốt nghiệp liền tượng trưng cho thất nghiệp —— Công việc tốt thật khó tìm, công việc không tốt nàng lại không muốn làm! Ô ô, mẹ bảo thủ giống như người thập niên bốn mươi năm mươi vậy, đến bây giờ vẫn còn tâm tâm niệm niệm** để cho nàng vào cơ quan chính phủ bưng chén vàng***! **luôn luôn tập trung nghĩ về một việc định làm. *** ý nói là công việc lý tưởng. Nhưng nàng cũng chỉ là một người bình thường, là sinh viên bình thường, chén vàng cơ quan chính phủ cứ như vậy hảo bưng sao? “Mẹ, hiện tại đã là năm bao nhiêu rồi? Là năm 2009, không phải là năm 1009, làm sao mẹ còn tin cái này, con không đi, con không muốn đi đâu!” Nàng đã là sinh viên đại học, thế nhưng mẹ lại lôi kéo nàng đến cái gì mà Thần Toán Tử xem bói. Có lầm hay không, những người đó đều là lừa gạt tiền, một quẻ hơn một trăm, còn không bằng mua một bộ quần áo, chi tiêu như vậy còn có chút thực tế đó! “Lộ Nhi, không cho nói bậy! Mẹ… Chỉ là hiện tại. . . . . .Aiz, chuyện gì đến thì sẽ đến, chung quy nàng vẫn phải đối mặt với mọi chuyện.“Mẹ, Bảo Bảo đã từng nói, những người đã bắt nạt mẹ, dù một người con cũng không bỏ qua!”Ánh mắt Bảo Bảo lạnh như băng, sâu như hồ nước, trong con ngươi đen láy lóe lên ánh xanh nhàn nhạt, hơi tán ra. . . . . .Màu xanh nhạt. . . . . .Sao lại là màu xanh nhạt? Tâm Lộ Nhi run rẩy, Bảo Bảo, màu xanh nhạt. . . . . .Làm sao lại như vậy? Làm sao có thể?Hai mắt nhìn chằm chằm ánh mắt Bảo Bảo, một chút xanh nhạt, hơi hơi nhạt, tới nhanh mà đi cũng nhanh. . . . . .“Mẹ, mẹ làm sao vậy. . . . . .”Bên tai vang lên tiếng gọi bất an của Bảo Bảo, Lộ Nhi vội vàng phục hồi lại tinh thần, ngượng ngùng cười:“Không sao, ánh mắt Bảo Bảo thật xinh đẹp. . . . . .”Không thể nói cho Bảo Bảo, cũng không có thể nói cho Hiên Vương!Hiện tại hắn có rất nhiều chuyện phải lo, nàng không thể khiến hắn loạn thêm.Mà những thứ bọn họ tìm lần này, không chừng có thể giải hết độc, như vậy cho dù Bảo Bảo thật sự. . . . . .Nàng cũng không sợ!Phá băng đan gì đó, nàng cũng không rõ đó là loại độc gì, dù đã hỏi cha nhưng cái gì ông cũng không nói!Nhưng máu của nàng, Huyết Ngọc hoàn lại không có tác dụng gì, điều này cũng là sự thật a.“Mẹ, đến rồi. . . . . . . . . . . .”Lừa gạt trẻ con ư, ánh mắt vừa rồi của mẹ rất lạ, chẳng lẽ chỉ bởi vì mắt hắn rất đẹp ư?Bảo Bảo sờ gương mặt tuấn tú, lừa trẻ con còn có thể nhưng hắn còn lâu mới tin?“Ha ha, ừ. Bảo Bảo, con xem bọn họ đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta qua đó chờ cha con đi?”Lộ Nhi mỉm cười, Bảo Bảo cũng không nhiều lời. Lúc này đã sớm qua mùa ngắm sen, những lá héo trên mặt nước đã sớm được dọn đi, giờ đây chỉ còn một màu xanh lam.