Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 536
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 536“Không phải cô từng nói tôi là một người bạn thân thiết.” An Vũ Dương giơ tay, do dự một hồi mới đặt tay lên vai cô, khẽ đặt lên, không có bất cứ tính chiếm hữu nào: “Cô cứ coi như là tôi đang thay chị cô chăm sóc cô.”Một chiếc mũ to chụp xuống như vậy, Giang Ninh Phiến không có lý do nào để từ chối.Liếc nhìn tay anh ta trên vai, Giang Ninh Phiến không đẩy ra, chỉ nhàn nhạt cười: “Kể chút chuyện trước đây của chị tôi cho tôi nghe đi.”“Ừm, tôi nhớ tay chị cô rất khéo, đan rất nhiều con vật cho tôi.”Một tay An Vũ Dương cầm chứng nhận kết hôn, một tay đặt lên vai Giang Ninh Phiến đi về phía trước, vừa đi vừa nói.“Tay chị tôi rất khéo.”Nghĩ đến chị, Giang Ninh Phiến nở nụ cười.Chị còn làm cho cô một chiếc chuông, phát ra âm thanh hay nhất thế giới.“Ừm, hình như tôi còn giữ lại hai cái, không biết trong nhà còn không, lần sau tìm cho cô…” An Vũ Dương ôm lấy cô còn chưa nói xong đã nghe thấy tiếng bánh xe lao nhanh qua.Đinh tai nhức óc.Giang Ninh Phiến giật mình quay đầu thì thấy một chiếc Lamborghini điên cuồng lao tới, vẽ một vòng cung ở dưới đường lớn, lao đến bọn họ.“An Vũ Dương, cẩn thận.”Giang Ninh Phiến quen với việc bảo vệ An Vũ Dương mù, đang kéo anh ta.An Vũ Dương lại nhanh hơn cô một bước, vứt chứng nhận kết hôn đi, ôm chặt lấy cô, dựa sát bên cạnh cây lớn bên đường.Cả người cô được An Vũ Dương ôm gọn trong lòng, lòng ngực của anh ta ấm áp.“Cô quên rồi, tôi không còn là người cần cô bảo vệ như trước đây nữa.” An Vũ Dương nhốt cô giữa cây lớn và lòng ngực mình, chăm chú nhìn cô từ trên cao.Phải, cô suýt quên mất, mắt của An Vũ Dương đã khỏi.“Ai lái xe kỳ cục vậy?”Giang Ninh Phiến bực dọc quay đầu lại nhìn.Dưới đường lớn, chiếc Lamborghini màu vàng bắt mắt xông ra một đoạn đường, bàn tay dài đánh lái mạnh mẽ, chân mang giày da màu đen sáng bóng đạp mạnh phanh.Phanh xe gấp.Xe đua dừng lại.Hạng Chí Viễn ngồi ở ghế lái, bao quanh là sương đen, gương mặt diêm dúa lẳng lơ đầy sự u ám, đôi môi mỏng không chút sắc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào kính chắn gió trước mặt, phóng ra ánh mắt giết người.Ban nãy.Trong khoảnh khắc chớp nhoáng.Đồ trong tay An Vũ Dương rơi xuống, hai quyển sổ đỏ cứ như vậy mà rơi trên kính chắn gió của anh, một trong hai quyển bị lật ra, trên đó là ảnh của An Vũ Dương và Giang Ninh Phiến.
Chương 536
“Không phải cô từng nói tôi là một người bạn thân thiết.” An Vũ Dương giơ tay, do dự một hồi mới đặt tay lên vai cô, khẽ đặt lên, không có bất cứ tính chiếm hữu nào: “Cô cứ coi như là tôi đang thay chị cô chăm sóc cô.”
Một chiếc mũ to chụp xuống như vậy, Giang Ninh Phiến không có lý do nào để từ chối.
Liếc nhìn tay anh ta trên vai, Giang Ninh Phiến không đẩy ra, chỉ nhàn nhạt cười: “Kể chút chuyện trước đây của chị tôi cho tôi nghe đi.”
“Ừm, tôi nhớ tay chị cô rất khéo, đan rất nhiều con vật cho tôi.”
Một tay An Vũ Dương cầm chứng nhận kết hôn, một tay đặt lên vai Giang Ninh Phiến đi về phía trước, vừa đi vừa nói.
“Tay chị tôi rất khéo.”
Nghĩ đến chị, Giang Ninh Phiến nở nụ cười.
Chị còn làm cho cô một chiếc chuông, phát ra âm thanh hay nhất thế giới.
“Ừm, hình như tôi còn giữ lại hai cái, không biết trong nhà còn không, lần sau tìm cho cô…” An Vũ Dương ôm lấy cô còn chưa nói xong đã nghe thấy tiếng bánh xe lao nhanh qua.
Đinh tai nhức óc.
Giang Ninh Phiến giật mình quay đầu thì thấy một chiếc Lamborghini điên cuồng lao tới, vẽ một vòng cung ở dưới đường lớn, lao đến bọn họ.
“An Vũ Dương, cẩn thận.”
Giang Ninh Phiến quen với việc bảo vệ An Vũ Dương mù, đang kéo anh ta.
An Vũ Dương lại nhanh hơn cô một bước, vứt chứng nhận kết hôn đi, ôm chặt lấy cô, dựa sát bên cạnh cây lớn bên đường.
Cả người cô được An Vũ Dương ôm gọn trong lòng, lòng ngực của anh ta ấm áp.
“Cô quên rồi, tôi không còn là người cần cô bảo vệ như trước đây nữa.” An Vũ Dương nhốt cô giữa cây lớn và lòng ngực mình, chăm chú nhìn cô từ trên cao.
Phải, cô suýt quên mất, mắt của An Vũ Dương đã khỏi.
“Ai lái xe kỳ cục vậy?”
Giang Ninh Phiến bực dọc quay đầu lại nhìn.
Dưới đường lớn, chiếc Lamborghini màu vàng bắt mắt xông ra một đoạn đường, bàn tay dài đánh lái mạnh mẽ, chân mang giày da màu đen sáng bóng đạp mạnh phanh.
Phanh xe gấp.
Xe đua dừng lại.
Hạng Chí Viễn ngồi ở ghế lái, bao quanh là sương đen, gương mặt diêm dúa lẳng lơ đầy sự u ám, đôi môi mỏng không chút sắc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào kính chắn gió trước mặt, phóng ra ánh mắt giết người.
Ban nãy.
Trong khoảnh khắc chớp nhoáng.
Đồ trong tay An Vũ Dương rơi xuống, hai quyển sổ đỏ cứ như vậy mà rơi trên kính chắn gió của anh, một trong hai quyển bị lật ra, trên đó là ảnh của An Vũ Dương và Giang Ninh Phiến.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 536“Không phải cô từng nói tôi là một người bạn thân thiết.” An Vũ Dương giơ tay, do dự một hồi mới đặt tay lên vai cô, khẽ đặt lên, không có bất cứ tính chiếm hữu nào: “Cô cứ coi như là tôi đang thay chị cô chăm sóc cô.”Một chiếc mũ to chụp xuống như vậy, Giang Ninh Phiến không có lý do nào để từ chối.Liếc nhìn tay anh ta trên vai, Giang Ninh Phiến không đẩy ra, chỉ nhàn nhạt cười: “Kể chút chuyện trước đây của chị tôi cho tôi nghe đi.”“Ừm, tôi nhớ tay chị cô rất khéo, đan rất nhiều con vật cho tôi.”Một tay An Vũ Dương cầm chứng nhận kết hôn, một tay đặt lên vai Giang Ninh Phiến đi về phía trước, vừa đi vừa nói.“Tay chị tôi rất khéo.”Nghĩ đến chị, Giang Ninh Phiến nở nụ cười.Chị còn làm cho cô một chiếc chuông, phát ra âm thanh hay nhất thế giới.“Ừm, hình như tôi còn giữ lại hai cái, không biết trong nhà còn không, lần sau tìm cho cô…” An Vũ Dương ôm lấy cô còn chưa nói xong đã nghe thấy tiếng bánh xe lao nhanh qua.Đinh tai nhức óc.Giang Ninh Phiến giật mình quay đầu thì thấy một chiếc Lamborghini điên cuồng lao tới, vẽ một vòng cung ở dưới đường lớn, lao đến bọn họ.“An Vũ Dương, cẩn thận.”Giang Ninh Phiến quen với việc bảo vệ An Vũ Dương mù, đang kéo anh ta.An Vũ Dương lại nhanh hơn cô một bước, vứt chứng nhận kết hôn đi, ôm chặt lấy cô, dựa sát bên cạnh cây lớn bên đường.Cả người cô được An Vũ Dương ôm gọn trong lòng, lòng ngực của anh ta ấm áp.“Cô quên rồi, tôi không còn là người cần cô bảo vệ như trước đây nữa.” An Vũ Dương nhốt cô giữa cây lớn và lòng ngực mình, chăm chú nhìn cô từ trên cao.Phải, cô suýt quên mất, mắt của An Vũ Dương đã khỏi.“Ai lái xe kỳ cục vậy?”Giang Ninh Phiến bực dọc quay đầu lại nhìn.Dưới đường lớn, chiếc Lamborghini màu vàng bắt mắt xông ra một đoạn đường, bàn tay dài đánh lái mạnh mẽ, chân mang giày da màu đen sáng bóng đạp mạnh phanh.Phanh xe gấp.Xe đua dừng lại.Hạng Chí Viễn ngồi ở ghế lái, bao quanh là sương đen, gương mặt diêm dúa lẳng lơ đầy sự u ám, đôi môi mỏng không chút sắc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào kính chắn gió trước mặt, phóng ra ánh mắt giết người.Ban nãy.Trong khoảnh khắc chớp nhoáng.Đồ trong tay An Vũ Dương rơi xuống, hai quyển sổ đỏ cứ như vậy mà rơi trên kính chắn gió của anh, một trong hai quyển bị lật ra, trên đó là ảnh của An Vũ Dương và Giang Ninh Phiến.