Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 564
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 564Hai chân Hạng Chí Viễn bị đông cứng tại chỗ.Thỉnh thoảng An Vũ Dương cúi đầu xuống nói gì đó với cô.Hạng Chí Viễn nhìn thấy Giang Ninh Phiến khẽ gật đầu, đầu gối ở trên bờ vai An Vũ Dương.Có nữ cảnh sát bước lên đắp cho cô một tấm thảm, lễ phục dạ hội trên người cô vẫn còn nguyên không tổn hại chút nào, tấm thảm chậm rãi che cơ thể cô lại, tựa như ống kính quay chậm, đôi mắt màu tối của Hạng Chí Viễn bắt được rõ ràng trên cổ của cô có một vệt máu…Lôi Nam Phong!Trong mắt Hạng Chí Viễn xẹt qua một tia tàn nhẫn, nhấc chân muốn đi về phía trước, một bóng người đột nhiên vọt tới trước mặt anh.“Cậu chủ, bây giờ không thể qua đó, sẽ bị bắt cả đám đấy, không phải anh không biết xưa nay tên mù lòa kia chưa bao giờ nể mặt anh.” Cô Minh Thành đuổi theo từ đằng sau vọt tới trước mặt Hạng Chí Viễn rồi giang hai cánh tay ra, ngăn cản anh tiến lên.“Cút ra…”Hạng Chí Viễn hung tàn lườm anh ta, giọng nói lạnh hơn cả băng.“Cậu chủ, những khách nam bị bắt kia đều là bạn tốt của nhà họ Hạng, vẫn đang chờ anh đi cứu, anh không thể đi vào nữa đâu.”Cô Minh Thành trực tiếp quỳ xuống đất, cầu xin Hạng Chí Viễn.Giang Ninh Phiến, người phụ nữ này là chướng ngại của cậu Hạng.Sao cậu Hạng làm thế nào cũng không tránh được vậy.“…”Nghe thấy lời nói của Cô Minh Thành, ánh mắt tàn nhẫn của Hạng Chí Viễn dần dần nhạt đi, cụp mắt nhìn chiếc nhẫn đầu hồ ly trên tay mình.Anh đã tiếp nhận nhà họ Hạng.Thì phải sống sót vì nhà họ Hạng…Hạng Chí Viễn ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước, chỉ thấy An Vũ Dương ôm Giang Ninh Phiến đi về phía anh, đôi mắt hờ hững nhìn anh…Hạng Chí Viễn nắm chặt nắm đấm, ánh mắt thâm sâu trừng mắt nhìn An Vũ Dương ôm Giang Ninh Phiến trên tay.Bỗng nhiên An Vũ Dương xoay người, đi về phía chiếc xe cảnh sát, cẩn thận để Giang Ninh Phiến ở chỗ ngồi, dùng tấm thảm đắp kín người cô.“…”Sau đó An Vũ Dương đứng thẳng người, quay đầu nhìn về phía Hạng Chí Viễn, ngũ quan ôn hòa lạnh lùng, anh ta nhấc chân đi tới.Mới bước một bước, Giang Ninh Phiến đang nhắm mắt bỗng thì thầm câu gì đó.Cách quá xa, Hạng Chí Viễn không nghe rõ, nhưng An Vũ Dương đã ngừng bước…Sau một khắc, An Vũ Dương quay đầu đi về.Cánh tay hơi tái nhợt của Giang Ninh Phiến chìa ra từ dưới tấm thảm, vô lực bắt lấy cánh tay buông xuống ở đó của An Vũ Dương.
Chương 564
Hai chân Hạng Chí Viễn bị đông cứng tại chỗ.
Thỉnh thoảng An Vũ Dương cúi đầu xuống nói gì đó với cô.
Hạng Chí Viễn nhìn thấy Giang Ninh Phiến khẽ gật đầu, đầu gối ở trên bờ vai An Vũ Dương.
Có nữ cảnh sát bước lên đắp cho cô một tấm thảm, lễ phục dạ hội trên người cô vẫn còn nguyên không tổn hại chút nào, tấm thảm chậm rãi che cơ thể cô lại, tựa như ống kính quay chậm, đôi mắt màu tối của Hạng Chí Viễn bắt được rõ ràng trên cổ của cô có một vệt máu…
Lôi Nam Phong!
Trong mắt Hạng Chí Viễn xẹt qua một tia tàn nhẫn, nhấc chân muốn đi về phía trước, một bóng người đột nhiên vọt tới trước mặt anh.
“Cậu chủ, bây giờ không thể qua đó, sẽ bị bắt cả đám đấy, không phải anh không biết xưa nay tên mù lòa kia chưa bao giờ nể mặt anh.” Cô Minh Thành đuổi theo từ đằng sau vọt tới trước mặt Hạng Chí Viễn rồi giang hai cánh tay ra, ngăn cản anh tiến lên.
“Cút ra…”
Hạng Chí Viễn hung tàn lườm anh ta, giọng nói lạnh hơn cả băng.
“Cậu chủ, những khách nam bị bắt kia đều là bạn tốt của nhà họ Hạng, vẫn đang chờ anh đi cứu, anh không thể đi vào nữa đâu.”
Cô Minh Thành trực tiếp quỳ xuống đất, cầu xin Hạng Chí Viễn.
Giang Ninh Phiến, người phụ nữ này là chướng ngại của cậu Hạng.
Sao cậu Hạng làm thế nào cũng không tránh được vậy.
“…”
Nghe thấy lời nói của Cô Minh Thành, ánh mắt tàn nhẫn của Hạng Chí Viễn dần dần nhạt đi, cụp mắt nhìn chiếc nhẫn đầu hồ ly trên tay mình.
Anh đã tiếp nhận nhà họ Hạng.
Thì phải sống sót vì nhà họ Hạng…
Hạng Chí Viễn ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước, chỉ thấy An Vũ Dương ôm Giang Ninh Phiến đi về phía anh, đôi mắt hờ hững nhìn anh…
Hạng Chí Viễn nắm chặt nắm đấm, ánh mắt thâm sâu trừng mắt nhìn An Vũ Dương ôm Giang Ninh Phiến trên tay.
Bỗng nhiên An Vũ Dương xoay người, đi về phía chiếc xe cảnh sát, cẩn thận để Giang Ninh Phiến ở chỗ ngồi, dùng tấm thảm đắp kín người cô.
“…”
Sau đó An Vũ Dương đứng thẳng người, quay đầu nhìn về phía Hạng Chí Viễn, ngũ quan ôn hòa lạnh lùng, anh ta nhấc chân đi tới.
Mới bước một bước, Giang Ninh Phiến đang nhắm mắt bỗng thì thầm câu gì đó.
Cách quá xa, Hạng Chí Viễn không nghe rõ, nhưng An Vũ Dương đã ngừng bước…
Sau một khắc, An Vũ Dương quay đầu đi về.
Cánh tay hơi tái nhợt của Giang Ninh Phiến chìa ra từ dưới tấm thảm, vô lực bắt lấy cánh tay buông xuống ở đó của An Vũ Dương.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 564Hai chân Hạng Chí Viễn bị đông cứng tại chỗ.Thỉnh thoảng An Vũ Dương cúi đầu xuống nói gì đó với cô.Hạng Chí Viễn nhìn thấy Giang Ninh Phiến khẽ gật đầu, đầu gối ở trên bờ vai An Vũ Dương.Có nữ cảnh sát bước lên đắp cho cô một tấm thảm, lễ phục dạ hội trên người cô vẫn còn nguyên không tổn hại chút nào, tấm thảm chậm rãi che cơ thể cô lại, tựa như ống kính quay chậm, đôi mắt màu tối của Hạng Chí Viễn bắt được rõ ràng trên cổ của cô có một vệt máu…Lôi Nam Phong!Trong mắt Hạng Chí Viễn xẹt qua một tia tàn nhẫn, nhấc chân muốn đi về phía trước, một bóng người đột nhiên vọt tới trước mặt anh.“Cậu chủ, bây giờ không thể qua đó, sẽ bị bắt cả đám đấy, không phải anh không biết xưa nay tên mù lòa kia chưa bao giờ nể mặt anh.” Cô Minh Thành đuổi theo từ đằng sau vọt tới trước mặt Hạng Chí Viễn rồi giang hai cánh tay ra, ngăn cản anh tiến lên.“Cút ra…”Hạng Chí Viễn hung tàn lườm anh ta, giọng nói lạnh hơn cả băng.“Cậu chủ, những khách nam bị bắt kia đều là bạn tốt của nhà họ Hạng, vẫn đang chờ anh đi cứu, anh không thể đi vào nữa đâu.”Cô Minh Thành trực tiếp quỳ xuống đất, cầu xin Hạng Chí Viễn.Giang Ninh Phiến, người phụ nữ này là chướng ngại của cậu Hạng.Sao cậu Hạng làm thế nào cũng không tránh được vậy.“…”Nghe thấy lời nói của Cô Minh Thành, ánh mắt tàn nhẫn của Hạng Chí Viễn dần dần nhạt đi, cụp mắt nhìn chiếc nhẫn đầu hồ ly trên tay mình.Anh đã tiếp nhận nhà họ Hạng.Thì phải sống sót vì nhà họ Hạng…Hạng Chí Viễn ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước, chỉ thấy An Vũ Dương ôm Giang Ninh Phiến đi về phía anh, đôi mắt hờ hững nhìn anh…Hạng Chí Viễn nắm chặt nắm đấm, ánh mắt thâm sâu trừng mắt nhìn An Vũ Dương ôm Giang Ninh Phiến trên tay.Bỗng nhiên An Vũ Dương xoay người, đi về phía chiếc xe cảnh sát, cẩn thận để Giang Ninh Phiến ở chỗ ngồi, dùng tấm thảm đắp kín người cô.“…”Sau đó An Vũ Dương đứng thẳng người, quay đầu nhìn về phía Hạng Chí Viễn, ngũ quan ôn hòa lạnh lùng, anh ta nhấc chân đi tới.Mới bước một bước, Giang Ninh Phiến đang nhắm mắt bỗng thì thầm câu gì đó.Cách quá xa, Hạng Chí Viễn không nghe rõ, nhưng An Vũ Dương đã ngừng bước…Sau một khắc, An Vũ Dương quay đầu đi về.Cánh tay hơi tái nhợt của Giang Ninh Phiến chìa ra từ dưới tấm thảm, vô lực bắt lấy cánh tay buông xuống ở đó của An Vũ Dương.