Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 574
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 574Ánh mắt Hạng Chí Viễn dời từ bụng cô lên dừng lại trên gương mặt đầy nước mắt của cô, anh giơ tay lau đi nước mắt trên mặt…Song song với động tác này là điện thoại rung lên.Giang Ninh Phiến ngồi đó, mặc cho anh lau đi, cô cúi mắt nhìn về chiếc bàn làm việc màu trắng, nơi đó có đặt điện thoại của Hạng Chí Viễn, màn hình sáng lên, nhấp nháy ba chữ “Hạ Tiêm Tiêm”.Hạng Chí Viễn cúi mắt nhìn qua, rõ ràng nhìn thấy rồi.Đột nhiên ngón tay thon dài của anh thu về từ trên mặt cô.Giang Ninh Phiến chỉ cảm thấy trên mặt lạnh ngắt…“Anh yêu Hạ Tiêm Tiêm không?” Giọng Giang Ninh Phiến hơi nghẹn ngào, khó khăn nói ra từng chữ.“Tôi yêu Tiêm Tiêm.”Hạng Chí Viễn trả lời vậy đó.Anh nói anh yêu Tiêm Tiêm, cô không hiểu, thứ anh yêu là đoạn ký ức lúc nhỏ hay là yêu con người Hạ Tiêm Tiêm này…“…”“Cô ấy mãi mãi là nơi sạch sẽ nhất trong tim tôi.” Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn nước mắt của Giang Ninh Phiến nói, khàn giọng giải thích tình yêu của anh.“Vậy còn tôi?” Giang Ninh Phiến hỏi thẳng.Giang Ninh Phiến đơn thuần đối với anh mà nói, có nghĩa là gì?“Một góc nhục nhã nhất khó chịu nhất.”Hạng Chí Viễn hình dung như thế.“…”Môi Giang Ninh Phiến khẽ run, nước mắt điên cuồng rơi xuống: “Vậy có phải anh rất mừng khi tôi không phải Tiêm Tiêm?”Ít nhất, tất cả những thứ cô làm không chà đạp nơi sạch sẽ nhất trong lòng anh.Cô mang nơi sạch sẽ nhất đó trả lại cho anh…Hạng Chí Viễn nhìn cô, không trả lời.“Người của tôi, tôi sẽ bảo bọn họ giải tán. Đi đây.”Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn cô một cái rồi đứng thẳng dậy, quay người rời đi, bước chân phát ra tiếng nặng nề, từng bước từng bước đi về phía trước, không quay đầu lại.Cửa bị mở ra.Giang Ninh Phiến khó khăn ngước mắt lên, ngẩn ngơ nhìn anh, nhìn anh đi ra cửa.Cảm giác đó… Như chiếc bóng của mình sắp rời khỏi mình.Giang Ninh Phiến bụm chặt miệng, không dám khóc thành tiếng…Điện thoại trên bàn làm việc rung lên, Giang Ninh Phiến nhìn ba chữ “Hạ Tiêm Tiêm” đang hiển thị trên đó, cầm điện thoại đuổi theo ra ngoài.Cửa lớn đồn cảnh sát, ánh mặt trời chiếu vào, rực sáng một vùng.
Chương 574
Ánh mắt Hạng Chí Viễn dời từ bụng cô lên dừng lại trên gương mặt đầy nước mắt của cô, anh giơ tay lau đi nước mắt trên mặt…
Song song với động tác này là điện thoại rung lên.
Giang Ninh Phiến ngồi đó, mặc cho anh lau đi, cô cúi mắt nhìn về chiếc bàn làm việc màu trắng, nơi đó có đặt điện thoại của Hạng Chí Viễn, màn hình sáng lên, nhấp nháy ba chữ “Hạ Tiêm Tiêm”.
Hạng Chí Viễn cúi mắt nhìn qua, rõ ràng nhìn thấy rồi.
Đột nhiên ngón tay thon dài của anh thu về từ trên mặt cô.
Giang Ninh Phiến chỉ cảm thấy trên mặt lạnh ngắt…
“Anh yêu Hạ Tiêm Tiêm không?” Giọng Giang Ninh Phiến hơi nghẹn ngào, khó khăn nói ra từng chữ.
“Tôi yêu Tiêm Tiêm.”
Hạng Chí Viễn trả lời vậy đó.
Anh nói anh yêu Tiêm Tiêm, cô không hiểu, thứ anh yêu là đoạn ký ức lúc nhỏ hay là yêu con người Hạ Tiêm Tiêm này…
“…”
“Cô ấy mãi mãi là nơi sạch sẽ nhất trong tim tôi.” Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn nước mắt của Giang Ninh Phiến nói, khàn giọng giải thích tình yêu của anh.
“Vậy còn tôi?” Giang Ninh Phiến hỏi thẳng.
Giang Ninh Phiến đơn thuần đối với anh mà nói, có nghĩa là gì?
“Một góc nhục nhã nhất khó chịu nhất.”
Hạng Chí Viễn hình dung như thế.
“…”
Môi Giang Ninh Phiến khẽ run, nước mắt điên cuồng rơi xuống: “Vậy có phải anh rất mừng khi tôi không phải Tiêm Tiêm?”
Ít nhất, tất cả những thứ cô làm không chà đạp nơi sạch sẽ nhất trong lòng anh.
Cô mang nơi sạch sẽ nhất đó trả lại cho anh…
Hạng Chí Viễn nhìn cô, không trả lời.
“Người của tôi, tôi sẽ bảo bọn họ giải tán. Đi đây.”
Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn cô một cái rồi đứng thẳng dậy, quay người rời đi, bước chân phát ra tiếng nặng nề, từng bước từng bước đi về phía trước, không quay đầu lại.
Cửa bị mở ra.
Giang Ninh Phiến khó khăn ngước mắt lên, ngẩn ngơ nhìn anh, nhìn anh đi ra cửa.
Cảm giác đó… Như chiếc bóng của mình sắp rời khỏi mình.
Giang Ninh Phiến bụm chặt miệng, không dám khóc thành tiếng…
Điện thoại trên bàn làm việc rung lên, Giang Ninh Phiến nhìn ba chữ “Hạ Tiêm Tiêm” đang hiển thị trên đó, cầm điện thoại đuổi theo ra ngoài.
Cửa lớn đồn cảnh sát, ánh mặt trời chiếu vào, rực sáng một vùng.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 574Ánh mắt Hạng Chí Viễn dời từ bụng cô lên dừng lại trên gương mặt đầy nước mắt của cô, anh giơ tay lau đi nước mắt trên mặt…Song song với động tác này là điện thoại rung lên.Giang Ninh Phiến ngồi đó, mặc cho anh lau đi, cô cúi mắt nhìn về chiếc bàn làm việc màu trắng, nơi đó có đặt điện thoại của Hạng Chí Viễn, màn hình sáng lên, nhấp nháy ba chữ “Hạ Tiêm Tiêm”.Hạng Chí Viễn cúi mắt nhìn qua, rõ ràng nhìn thấy rồi.Đột nhiên ngón tay thon dài của anh thu về từ trên mặt cô.Giang Ninh Phiến chỉ cảm thấy trên mặt lạnh ngắt…“Anh yêu Hạ Tiêm Tiêm không?” Giọng Giang Ninh Phiến hơi nghẹn ngào, khó khăn nói ra từng chữ.“Tôi yêu Tiêm Tiêm.”Hạng Chí Viễn trả lời vậy đó.Anh nói anh yêu Tiêm Tiêm, cô không hiểu, thứ anh yêu là đoạn ký ức lúc nhỏ hay là yêu con người Hạ Tiêm Tiêm này…“…”“Cô ấy mãi mãi là nơi sạch sẽ nhất trong tim tôi.” Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn nước mắt của Giang Ninh Phiến nói, khàn giọng giải thích tình yêu của anh.“Vậy còn tôi?” Giang Ninh Phiến hỏi thẳng.Giang Ninh Phiến đơn thuần đối với anh mà nói, có nghĩa là gì?“Một góc nhục nhã nhất khó chịu nhất.”Hạng Chí Viễn hình dung như thế.“…”Môi Giang Ninh Phiến khẽ run, nước mắt điên cuồng rơi xuống: “Vậy có phải anh rất mừng khi tôi không phải Tiêm Tiêm?”Ít nhất, tất cả những thứ cô làm không chà đạp nơi sạch sẽ nhất trong lòng anh.Cô mang nơi sạch sẽ nhất đó trả lại cho anh…Hạng Chí Viễn nhìn cô, không trả lời.“Người của tôi, tôi sẽ bảo bọn họ giải tán. Đi đây.”Hạng Chí Viễn chăm chú nhìn cô một cái rồi đứng thẳng dậy, quay người rời đi, bước chân phát ra tiếng nặng nề, từng bước từng bước đi về phía trước, không quay đầu lại.Cửa bị mở ra.Giang Ninh Phiến khó khăn ngước mắt lên, ngẩn ngơ nhìn anh, nhìn anh đi ra cửa.Cảm giác đó… Như chiếc bóng của mình sắp rời khỏi mình.Giang Ninh Phiến bụm chặt miệng, không dám khóc thành tiếng…Điện thoại trên bàn làm việc rung lên, Giang Ninh Phiến nhìn ba chữ “Hạ Tiêm Tiêm” đang hiển thị trên đó, cầm điện thoại đuổi theo ra ngoài.Cửa lớn đồn cảnh sát, ánh mặt trời chiếu vào, rực sáng một vùng.