Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 586
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 586“Cậu chủ thích sạch sẽ, các người nhớ lau sofa thêm vài lần! Nghe rõ chưa?”Một âm thanh càm ràm vang lên.Một bóng người quen thuộc chui vào dòng người, đi đến bên cạnh Hạng Chí Viễn, là Cô Minh Thành.Giang Ninh Phiến nhìn anh ta, Cô Minh Thành không có thay đổi gì, chỉ là mái tóc màu bạc được cắt ngắn dị thường.“Cậu chủ, sofa đã…” Cô Minh Thành đang báo cáo với Hạng Chí Viễn, tầm mắt đột nhiên quét qua mặt Giang Ninh Phiến, anh ta giật mình, ngạc nhiên trừng mắt nhìn cô: “Cô…”Anh ta vẫn chưa nói hết câu.Hạng Chí Viễn đã nghiêng mặt qua, ánh mắt đen lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta, hung ác nham hiểm.Cô Minh Thành vội vàng ngậm miệng lại, nhưng vẻ mặt vẫn phân vân mà nhìn về phía Giang Ninh Phiến.Giang Ninh Phiến nhìn về phía mặt Hạng Chí Viễn.Hai năm trước, anh hận cô thấu xương; hai năm sau, anh để lại cho cô đường sống.Nếu Cô Minh Thành nói ra trước mặt mọi người chuyện cô đã từng làm nằm vùng, thì hôm nay cô chắc chắn sẽ phải nằm mà ra khỏi cánh cửa lớn này.Hạng Chí Viễn đang giúp cô.“Anh làm sao vậy?” Hà Thiên Minh cảm thấy không đúng lắm, nghi ngờ mà nhìn về phía Cô Minh Thành.Cô Minh Thành nhìn thoáng qua Hạng Chí Viễn, sau đó nhanh chóng thu lại biểu cảm của mình, cười ha ha, nhìn Giang Ninh Phiến nói: “Không có gì, lâu rồi ông đây chưa thấy gái, cô gái này cũng thật là xinh đẹp!”Xung quanh lập tức cười vang một trận.“…”Giang Ninh Phiến yên lặng mà nhìn anh ta.Vẻ mặt Hà Thiên Minh kiêu ngạo, đang định lên tiếng, lại nghe Cô Minh Thành bồi thêm một câu: “Đúng là đẹp quá, là gái làng chơi ở câu lạc bộ đêm nhà ai thế? Một lần bao nhiêu tiền? Anh em bang tôi mới tới Hồng Cảng, cũng không mang gái theo, thèm chết rồi.”Rõ ràng là đang sỉ nhục.Tiếng đàn dương cầm vẫn còn vang vọng.Ánh mắt mọi người đặt lên trên người Giang Ninh Phiến đều mang theo sự háo sắc, giống như đang xem một món hàng sắc đẹp.Hạng Chí Viễn đứng ở trước mặt cô, không nói gì, tầm mắt vô tình mà đảo qua trên tay Hà Thiên Minh nắm tay cô, mặt không cảm xúc.Giang Ninh Phiến cười nhạt: “Cảm ơn lời khen của anh.”Vẻ mặt cô cứ như không hề gì.“…”Cô Minh Thành chán nản.Người phụ nữ thiếu chút nữa hại chết Hạng Chí Viễn này, ai khen cô chứ? Sao lúc nào cô cũng có thể bình thản mà bước qua lời chửi mắng sỉ nhục của anh ta như vậy.Cũng giống như hai năm trước, không chọc cô tức được, anh ta chỉ chọc tức được chính mình, buồn bực.
Chương 586
“Cậu chủ thích sạch sẽ, các người nhớ lau sofa thêm vài lần! Nghe rõ chưa?”
Một âm thanh càm ràm vang lên.
Một bóng người quen thuộc chui vào dòng người, đi đến bên cạnh Hạng Chí Viễn, là Cô Minh Thành.
Giang Ninh Phiến nhìn anh ta, Cô Minh Thành không có thay đổi gì, chỉ là mái tóc màu bạc được cắt ngắn dị thường.
“Cậu chủ, sofa đã…” Cô Minh Thành đang báo cáo với Hạng Chí Viễn, tầm mắt đột nhiên quét qua mặt Giang Ninh Phiến, anh ta giật mình, ngạc nhiên trừng mắt nhìn cô: “Cô…”
Anh ta vẫn chưa nói hết câu.
Hạng Chí Viễn đã nghiêng mặt qua, ánh mắt đen lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta, hung ác nham hiểm.
Cô Minh Thành vội vàng ngậm miệng lại, nhưng vẻ mặt vẫn phân vân mà nhìn về phía Giang Ninh Phiến.
Giang Ninh Phiến nhìn về phía mặt Hạng Chí Viễn.
Hai năm trước, anh hận cô thấu xương; hai năm sau, anh để lại cho cô đường sống.
Nếu Cô Minh Thành nói ra trước mặt mọi người chuyện cô đã từng làm nằm vùng, thì hôm nay cô chắc chắn sẽ phải nằm mà ra khỏi cánh cửa lớn này.
Hạng Chí Viễn đang giúp cô.
“Anh làm sao vậy?” Hà Thiên Minh cảm thấy không đúng lắm, nghi ngờ mà nhìn về phía Cô Minh Thành.
Cô Minh Thành nhìn thoáng qua Hạng Chí Viễn, sau đó nhanh chóng thu lại biểu cảm của mình, cười ha ha, nhìn Giang Ninh Phiến nói: “Không có gì, lâu rồi ông đây chưa thấy gái, cô gái này cũng thật là xinh đẹp!”
Xung quanh lập tức cười vang một trận.
“…”
Giang Ninh Phiến yên lặng mà nhìn anh ta.
Vẻ mặt Hà Thiên Minh kiêu ngạo, đang định lên tiếng, lại nghe Cô Minh Thành bồi thêm một câu: “Đúng là đẹp quá, là gái làng chơi ở câu lạc bộ đêm nhà ai thế? Một lần bao nhiêu tiền? Anh em bang tôi mới tới Hồng Cảng, cũng không mang gái theo, thèm chết rồi.”
Rõ ràng là đang sỉ nhục.
Tiếng đàn dương cầm vẫn còn vang vọng.
Ánh mắt mọi người đặt lên trên người Giang Ninh Phiến đều mang theo sự háo sắc, giống như đang xem một món hàng sắc đẹp.
Hạng Chí Viễn đứng ở trước mặt cô, không nói gì, tầm mắt vô tình mà đảo qua trên tay Hà Thiên Minh nắm tay cô, mặt không cảm xúc.
Giang Ninh Phiến cười nhạt: “Cảm ơn lời khen của anh.”
Vẻ mặt cô cứ như không hề gì.
“…”
Cô Minh Thành chán nản.
Người phụ nữ thiếu chút nữa hại chết Hạng Chí Viễn này, ai khen cô chứ? Sao lúc nào cô cũng có thể bình thản mà bước qua lời chửi mắng sỉ nhục của anh ta như vậy.
Cũng giống như hai năm trước, không chọc cô tức được, anh ta chỉ chọc tức được chính mình, buồn bực.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 586“Cậu chủ thích sạch sẽ, các người nhớ lau sofa thêm vài lần! Nghe rõ chưa?”Một âm thanh càm ràm vang lên.Một bóng người quen thuộc chui vào dòng người, đi đến bên cạnh Hạng Chí Viễn, là Cô Minh Thành.Giang Ninh Phiến nhìn anh ta, Cô Minh Thành không có thay đổi gì, chỉ là mái tóc màu bạc được cắt ngắn dị thường.“Cậu chủ, sofa đã…” Cô Minh Thành đang báo cáo với Hạng Chí Viễn, tầm mắt đột nhiên quét qua mặt Giang Ninh Phiến, anh ta giật mình, ngạc nhiên trừng mắt nhìn cô: “Cô…”Anh ta vẫn chưa nói hết câu.Hạng Chí Viễn đã nghiêng mặt qua, ánh mắt đen lạnh lùng trừng mắt nhìn anh ta, hung ác nham hiểm.Cô Minh Thành vội vàng ngậm miệng lại, nhưng vẻ mặt vẫn phân vân mà nhìn về phía Giang Ninh Phiến.Giang Ninh Phiến nhìn về phía mặt Hạng Chí Viễn.Hai năm trước, anh hận cô thấu xương; hai năm sau, anh để lại cho cô đường sống.Nếu Cô Minh Thành nói ra trước mặt mọi người chuyện cô đã từng làm nằm vùng, thì hôm nay cô chắc chắn sẽ phải nằm mà ra khỏi cánh cửa lớn này.Hạng Chí Viễn đang giúp cô.“Anh làm sao vậy?” Hà Thiên Minh cảm thấy không đúng lắm, nghi ngờ mà nhìn về phía Cô Minh Thành.Cô Minh Thành nhìn thoáng qua Hạng Chí Viễn, sau đó nhanh chóng thu lại biểu cảm của mình, cười ha ha, nhìn Giang Ninh Phiến nói: “Không có gì, lâu rồi ông đây chưa thấy gái, cô gái này cũng thật là xinh đẹp!”Xung quanh lập tức cười vang một trận.“…”Giang Ninh Phiến yên lặng mà nhìn anh ta.Vẻ mặt Hà Thiên Minh kiêu ngạo, đang định lên tiếng, lại nghe Cô Minh Thành bồi thêm một câu: “Đúng là đẹp quá, là gái làng chơi ở câu lạc bộ đêm nhà ai thế? Một lần bao nhiêu tiền? Anh em bang tôi mới tới Hồng Cảng, cũng không mang gái theo, thèm chết rồi.”Rõ ràng là đang sỉ nhục.Tiếng đàn dương cầm vẫn còn vang vọng.Ánh mắt mọi người đặt lên trên người Giang Ninh Phiến đều mang theo sự háo sắc, giống như đang xem một món hàng sắc đẹp.Hạng Chí Viễn đứng ở trước mặt cô, không nói gì, tầm mắt vô tình mà đảo qua trên tay Hà Thiên Minh nắm tay cô, mặt không cảm xúc.Giang Ninh Phiến cười nhạt: “Cảm ơn lời khen của anh.”Vẻ mặt cô cứ như không hề gì.“…”Cô Minh Thành chán nản.Người phụ nữ thiếu chút nữa hại chết Hạng Chí Viễn này, ai khen cô chứ? Sao lúc nào cô cũng có thể bình thản mà bước qua lời chửi mắng sỉ nhục của anh ta như vậy.Cũng giống như hai năm trước, không chọc cô tức được, anh ta chỉ chọc tức được chính mình, buồn bực.