Tác giả:

Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…

Chương 616

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 616Không thể tiếp tục như vậy được, Hạng Chí Viễn phải dừng tay, nếu không cô không thể làm tiếp ở cục cảnh sát nữa.“Sao, đến cảm ơn cậu chủ chúng tôi à?” Cô Minh Thành đắc ý trong điện thoại, nói: “Cậu chủ tặng người cho chị sướng không?”Sướng, sướng đến mức không thể sướng hơn.Sướng đến mức cô liên tục bị cấp cao hỏi chuyện, nghi ngờ hiệu quả phá án kỳ lạ của cô.Giang Ninh Phiến không nhiều lời với Cô Minh Thành, nói: “Đúng, tôi cảm ơn anh ta, tôi muốn mời anh ta bữa cơm, được chưa?”Nói với Cô Minh Thành cũng vô ích, phải nói với Hạng Chí Viễn.Cô Minh Thành ngưng hồi lâu mới trả lời: “Không được, cậu chủ không rảnh!”Nói xong, Cô Minh Thành cúp máy.“…”Giang Ninh Phiến cầm điện thoại, đau đầu xoa tóc.Nói làm sao Hạng Chí Viễn cũng là người trong giới Đông Nam Á, anh tặng người cho cô không sợ kết nhiều thù hơn sao?Ánh nắng chiếu xuống, một hàng xe sang dừng lại trên phố đông người, đi đầu là chiếc Porsche mui trần.Hạng Chí Viễn ngồi trên ghế phụ, một tay dựa vào cửa xe, tư thế ngồi không đứng đắn, gương mặt diêm dúa dưới ánh mặt trời, đôi mắt hẹp dài âm u nhìn về phía trước, đôi môi mỏng mím ra sự lạnh nhạt.Cô Minh Thành đứng bên xe, cúi người, điện thoại trên tay mở loa ngoài.“Đúng, tôi cảm ơn anh ta, tôi muốn mời anh ta ăn cơm, được chưa?” Giọng Giang Ninh Phiến vang lên từ điện thoại.Cô Minh Thành hỏi ý Hạng Chí Viễn.Hạng Chí Viễn nhếch môi, ngũ quan ma mị, cuối cùng cô cũng biết cảm ơn anh rồi?Cảnh sát có ích gì, bán sức bán lực phá không nổi án, dựa vào anh nhẹ nhàng biết bao.Điện thoại anh đột nhiên run lên, màn hình hiện lên hai chữ “Hạ Tiêm Tiêm”.Ánh mắt Hạng Chí Viễn u tối, sâu không thể lường, hai giây sau, anh lắc đầu.“…”“Không được, cậu chủ không rảnh!”Cô Minh Thành nói vào điện thoại rồi lặp tức cúp máy.Hạng Chí Viễn bắt điện thoại của Hạ Tiêm Tiêm, trầm giọng: “Tiêm Tiêm, xong rồi à?”“Ừm, anh trai câm điếc, em mua cà vạt cho anh, anh muốn lên đây thử không?” Giọng trong trẻo của Hạ Tiêm Tiêm nũng nịu vang lên.

Chương 616

Không thể tiếp tục như vậy được, Hạng Chí Viễn phải dừng tay, nếu không cô không thể làm tiếp ở cục cảnh sát nữa.

“Sao, đến cảm ơn cậu chủ chúng tôi à?” Cô Minh Thành đắc ý trong điện thoại, nói: “Cậu chủ tặng người cho chị sướng không?”

Sướng, sướng đến mức không thể sướng hơn.

Sướng đến mức cô liên tục bị cấp cao hỏi chuyện, nghi ngờ hiệu quả phá án kỳ lạ của cô.

Giang Ninh Phiến không nhiều lời với Cô Minh Thành, nói: “Đúng, tôi cảm ơn anh ta, tôi muốn mời anh ta bữa cơm, được chưa?”

Nói với Cô Minh Thành cũng vô ích, phải nói với Hạng Chí Viễn.

Cô Minh Thành ngưng hồi lâu mới trả lời: “Không được, cậu chủ không rảnh!”

Nói xong, Cô Minh Thành cúp máy.

“…”

Giang Ninh Phiến cầm điện thoại, đau đầu xoa tóc.

Nói làm sao Hạng Chí Viễn cũng là người trong giới Đông Nam Á, anh tặng người cho cô không sợ kết nhiều thù hơn sao?

Ánh nắng chiếu xuống, một hàng xe sang dừng lại trên phố đông người, đi đầu là chiếc Porsche mui trần.

Hạng Chí Viễn ngồi trên ghế phụ, một tay dựa vào cửa xe, tư thế ngồi không đứng đắn, gương mặt diêm dúa dưới ánh mặt trời, đôi mắt hẹp dài âm u nhìn về phía trước, đôi môi mỏng mím ra sự lạnh nhạt.

Cô Minh Thành đứng bên xe, cúi người, điện thoại trên tay mở loa ngoài.

“Đúng, tôi cảm ơn anh ta, tôi muốn mời anh ta ăn cơm, được chưa?” Giọng Giang Ninh Phiến vang lên từ điện thoại.

Cô Minh Thành hỏi ý Hạng Chí Viễn.

Hạng Chí Viễn nhếch môi, ngũ quan ma mị, cuối cùng cô cũng biết cảm ơn anh rồi?

Cảnh sát có ích gì, bán sức bán lực phá không nổi án, dựa vào anh nhẹ nhàng biết bao.

Điện thoại anh đột nhiên run lên, màn hình hiện lên hai chữ “Hạ Tiêm Tiêm”.

Ánh mắt Hạng Chí Viễn u tối, sâu không thể lường, hai giây sau, anh lắc đầu.

“…”

“Không được, cậu chủ không rảnh!”

Cô Minh Thành nói vào điện thoại rồi lặp tức cúp máy.

Hạng Chí Viễn bắt điện thoại của Hạ Tiêm Tiêm, trầm giọng: “Tiêm Tiêm, xong rồi à?”

“Ừm, anh trai câm điếc, em mua cà vạt cho anh, anh muốn lên đây thử không?” Giọng trong trẻo của Hạ Tiêm Tiêm nũng nịu vang lên.

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 616Không thể tiếp tục như vậy được, Hạng Chí Viễn phải dừng tay, nếu không cô không thể làm tiếp ở cục cảnh sát nữa.“Sao, đến cảm ơn cậu chủ chúng tôi à?” Cô Minh Thành đắc ý trong điện thoại, nói: “Cậu chủ tặng người cho chị sướng không?”Sướng, sướng đến mức không thể sướng hơn.Sướng đến mức cô liên tục bị cấp cao hỏi chuyện, nghi ngờ hiệu quả phá án kỳ lạ của cô.Giang Ninh Phiến không nhiều lời với Cô Minh Thành, nói: “Đúng, tôi cảm ơn anh ta, tôi muốn mời anh ta bữa cơm, được chưa?”Nói với Cô Minh Thành cũng vô ích, phải nói với Hạng Chí Viễn.Cô Minh Thành ngưng hồi lâu mới trả lời: “Không được, cậu chủ không rảnh!”Nói xong, Cô Minh Thành cúp máy.“…”Giang Ninh Phiến cầm điện thoại, đau đầu xoa tóc.Nói làm sao Hạng Chí Viễn cũng là người trong giới Đông Nam Á, anh tặng người cho cô không sợ kết nhiều thù hơn sao?Ánh nắng chiếu xuống, một hàng xe sang dừng lại trên phố đông người, đi đầu là chiếc Porsche mui trần.Hạng Chí Viễn ngồi trên ghế phụ, một tay dựa vào cửa xe, tư thế ngồi không đứng đắn, gương mặt diêm dúa dưới ánh mặt trời, đôi mắt hẹp dài âm u nhìn về phía trước, đôi môi mỏng mím ra sự lạnh nhạt.Cô Minh Thành đứng bên xe, cúi người, điện thoại trên tay mở loa ngoài.“Đúng, tôi cảm ơn anh ta, tôi muốn mời anh ta ăn cơm, được chưa?” Giọng Giang Ninh Phiến vang lên từ điện thoại.Cô Minh Thành hỏi ý Hạng Chí Viễn.Hạng Chí Viễn nhếch môi, ngũ quan ma mị, cuối cùng cô cũng biết cảm ơn anh rồi?Cảnh sát có ích gì, bán sức bán lực phá không nổi án, dựa vào anh nhẹ nhàng biết bao.Điện thoại anh đột nhiên run lên, màn hình hiện lên hai chữ “Hạ Tiêm Tiêm”.Ánh mắt Hạng Chí Viễn u tối, sâu không thể lường, hai giây sau, anh lắc đầu.“…”“Không được, cậu chủ không rảnh!”Cô Minh Thành nói vào điện thoại rồi lặp tức cúp máy.Hạng Chí Viễn bắt điện thoại của Hạ Tiêm Tiêm, trầm giọng: “Tiêm Tiêm, xong rồi à?”“Ừm, anh trai câm điếc, em mua cà vạt cho anh, anh muốn lên đây thử không?” Giọng trong trẻo của Hạ Tiêm Tiêm nũng nịu vang lên.

Chương 616