Phương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì…
Chương 619
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 619“Cho con.” Hạng Chí Viễn đưa dây chuyền mặt răng cho cô bé.Hạng Diêu Linh đứng trên quầy thu ngân, đôi tay mũm mĩm vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn anh.”Câu này nói rõ ràng nhất.“Không cần.” Hạng Chí Viễn cởi một chiếc giày của cô bé xuống: “Trao đổi tương đương.”Nói xong, Hạng Chí Viễn cầm giày rời đi.“…” Hạng Diêu Linh rụt chân lại, mơ hồ nhìn bóng lưng anh.“…” Thu ngân bên cạnh cũng ngây người, muốn gọi Hạnh Chí Viễn nhưng không kịp.“Con bé này, cháu làm bà ngoại sốt ruột muốn chết, bảo cháu đi theo bà, sao chạy lung tung?”Hạ Tư Duệ tìm đến, Hạng Diêu Linh đang vui vẻ nói chuyện với cô thu ngân, tay cầm sợi dây chuyền, chân thấp chân cao.“Bà ngoại.”Thấy Hạ Tư Duệ, Hạng Diêu Linh vui vẻ mỉm cười.“Giày cháu vứt đâu rồi?”Hạ Tư Duệ tức giận hỏi.“Anh lấy rồi.” Hạng Diêu Linh nói.“Anh nào?” Hạ Tư Duệ nghi ngờ.“Không phải anh sao?” Thu ngân bên cạnh thấy vậy nói: “Ban nãy có một người đàn ông đẹp trai bế Chuông Nhỏ qua đây, lấy đi giày con bé, tôi còn tưởng là anh của Chuông Nhỏ.”Chỉ một lúc, cô ấy đã nói chuyện thân với Hạng Diêu Linh.“…”Hạ Tư Duệ sững người, người gì không bắt cóc trẻ con mà lấy đi một chiếc giày?Hạng Chí Viễn đi ra từ cổng siêu thị, bây giờ mới phát hiện mình làm một chuyện hoang đường, anh lấy một chiếc giày của trẻ con.“Cậu chủ.”Thấy Hạng Chí Viễn quay lại, Cô Minh Thành đứng thẳng, thấy giày trong tay anh thì sững sờ.Hạng Chí Viễn lên xe, đôi mắt đen nhìn chiếc chuông trên giày, chiếc chuông vàng vang lên tiếng trong trẻo.“Anh vẫn không đến tìm em, em đợi anh rất lâu.”Một giọng hờn dỗi vang lên cùng tiếng chuông.Hạng Chí Viễn quay đầu, thấy Hạ Tiêm Tiêm xách túi đứng bên xe, gương mặt trong sáng hơi trách móc, chuông trên eo toả ra ánh sáng dưới ánh nắng.“…”Hạng Chí Viễn mím môi, không nói.“Nhưng em sẽ không trách anh.” Hạ Tiêm Tiêm nhanh nói, mặt mỉm cười.“Ừm, lên xe.”Hạng Chí Viễn ngẩng đầu nhìn cô ấy, gương mặt diêm dúa không biểu cảm.
Chương 619
“Cho con.” Hạng Chí Viễn đưa dây chuyền mặt răng cho cô bé.
Hạng Diêu Linh đứng trên quầy thu ngân, đôi tay mũm mĩm vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn anh.”
Câu này nói rõ ràng nhất.
“Không cần.” Hạng Chí Viễn cởi một chiếc giày của cô bé xuống: “Trao đổi tương đương.”
Nói xong, Hạng Chí Viễn cầm giày rời đi.
“…” Hạng Diêu Linh rụt chân lại, mơ hồ nhìn bóng lưng anh.
“…” Thu ngân bên cạnh cũng ngây người, muốn gọi Hạnh Chí Viễn nhưng không kịp.
“Con bé này, cháu làm bà ngoại sốt ruột muốn chết, bảo cháu đi theo bà, sao chạy lung tung?”
Hạ Tư Duệ tìm đến, Hạng Diêu Linh đang vui vẻ nói chuyện với cô thu ngân, tay cầm sợi dây chuyền, chân thấp chân cao.
“Bà ngoại.”
Thấy Hạ Tư Duệ, Hạng Diêu Linh vui vẻ mỉm cười.
“Giày cháu vứt đâu rồi?”
Hạ Tư Duệ tức giận hỏi.
“Anh lấy rồi.” Hạng Diêu Linh nói.
“Anh nào?” Hạ Tư Duệ nghi ngờ.
“Không phải anh sao?” Thu ngân bên cạnh thấy vậy nói: “Ban nãy có một người đàn ông đẹp trai bế Chuông Nhỏ qua đây, lấy đi giày con bé, tôi còn tưởng là anh của Chuông Nhỏ.”
Chỉ một lúc, cô ấy đã nói chuyện thân với Hạng Diêu Linh.
“…”
Hạ Tư Duệ sững người, người gì không bắt cóc trẻ con mà lấy đi một chiếc giày?
Hạng Chí Viễn đi ra từ cổng siêu thị, bây giờ mới phát hiện mình làm một chuyện hoang đường, anh lấy một chiếc giày của trẻ con.
“Cậu chủ.”
Thấy Hạng Chí Viễn quay lại, Cô Minh Thành đứng thẳng, thấy giày trong tay anh thì sững sờ.
Hạng Chí Viễn lên xe, đôi mắt đen nhìn chiếc chuông trên giày, chiếc chuông vàng vang lên tiếng trong trẻo.
“Anh vẫn không đến tìm em, em đợi anh rất lâu.”
Một giọng hờn dỗi vang lên cùng tiếng chuông.
Hạng Chí Viễn quay đầu, thấy Hạ Tiêm Tiêm xách túi đứng bên xe, gương mặt trong sáng hơi trách móc, chuông trên eo toả ra ánh sáng dưới ánh nắng.
“…”
Hạng Chí Viễn mím môi, không nói.
“Nhưng em sẽ không trách anh.” Hạ Tiêm Tiêm nhanh nói, mặt mỉm cười.
“Ừm, lên xe.”
Hạng Chí Viễn ngẩng đầu nhìn cô ấy, gương mặt diêm dúa không biểu cảm.
Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc ĐếTác giả: An Mộc HạTruyện Ngôn TìnhPhương Đông. Một máy bay tư nhân cực lớn hạ cánh xuống sân bay tư nhân trống trải. Đuôi máy bay in một chữ “Hạng” đặc biệt rất to, thể hiện chủ nhân của nó có thân phận cao quý không gì sánh kịp. “Ầm!” Giang Ninh Phiến mặc đồng phục y tá bị đẩy lên máy bay, trong đầu toàn dấu hỏi chấm. Bên trong máy bay giống như phòng Tổng thống, xa hoa tới mức khiến người khác nhìn thấy phải sợ hãi thầm than. Hai bên cửa có khắc hình quỷ đầu lâu được mở ra. Cô vừa liếc mắt đã nhìn thấy một hình ảnh không thể chịu nổi, trong căn phòng lớn hình vòng cung có người đang “mây mưa”, Giang Ninh Phiến lập tức xoay người đi. “Cậu Hạng, bắt được một y tá. ” Người đứng bên cạnh trói Giang Ninh Phiến cung kính mở miệng. Một giây tiếp theo, báu vật gợi cảm trong phòng bị đạp xuống khỏi giường không nể tình, báu vật kia túm đống quần áo lên, chân trần chạy đi. “Dẫn cô ta tới. ” Một giọng nam lười biếng truyền ra từ trong phòng. Giang Ninh Phiến bị người phía sau đẩy một cái, cô lập tức nói: “Các người muốn làm gì… Chương 619“Cho con.” Hạng Chí Viễn đưa dây chuyền mặt răng cho cô bé.Hạng Diêu Linh đứng trên quầy thu ngân, đôi tay mũm mĩm vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn anh.”Câu này nói rõ ràng nhất.“Không cần.” Hạng Chí Viễn cởi một chiếc giày của cô bé xuống: “Trao đổi tương đương.”Nói xong, Hạng Chí Viễn cầm giày rời đi.“…” Hạng Diêu Linh rụt chân lại, mơ hồ nhìn bóng lưng anh.“…” Thu ngân bên cạnh cũng ngây người, muốn gọi Hạnh Chí Viễn nhưng không kịp.“Con bé này, cháu làm bà ngoại sốt ruột muốn chết, bảo cháu đi theo bà, sao chạy lung tung?”Hạ Tư Duệ tìm đến, Hạng Diêu Linh đang vui vẻ nói chuyện với cô thu ngân, tay cầm sợi dây chuyền, chân thấp chân cao.“Bà ngoại.”Thấy Hạ Tư Duệ, Hạng Diêu Linh vui vẻ mỉm cười.“Giày cháu vứt đâu rồi?”Hạ Tư Duệ tức giận hỏi.“Anh lấy rồi.” Hạng Diêu Linh nói.“Anh nào?” Hạ Tư Duệ nghi ngờ.“Không phải anh sao?” Thu ngân bên cạnh thấy vậy nói: “Ban nãy có một người đàn ông đẹp trai bế Chuông Nhỏ qua đây, lấy đi giày con bé, tôi còn tưởng là anh của Chuông Nhỏ.”Chỉ một lúc, cô ấy đã nói chuyện thân với Hạng Diêu Linh.“…”Hạ Tư Duệ sững người, người gì không bắt cóc trẻ con mà lấy đi một chiếc giày?Hạng Chí Viễn đi ra từ cổng siêu thị, bây giờ mới phát hiện mình làm một chuyện hoang đường, anh lấy một chiếc giày của trẻ con.“Cậu chủ.”Thấy Hạng Chí Viễn quay lại, Cô Minh Thành đứng thẳng, thấy giày trong tay anh thì sững sờ.Hạng Chí Viễn lên xe, đôi mắt đen nhìn chiếc chuông trên giày, chiếc chuông vàng vang lên tiếng trong trẻo.“Anh vẫn không đến tìm em, em đợi anh rất lâu.”Một giọng hờn dỗi vang lên cùng tiếng chuông.Hạng Chí Viễn quay đầu, thấy Hạ Tiêm Tiêm xách túi đứng bên xe, gương mặt trong sáng hơi trách móc, chuông trên eo toả ra ánh sáng dưới ánh nắng.“…”Hạng Chí Viễn mím môi, không nói.“Nhưng em sẽ không trách anh.” Hạ Tiêm Tiêm nhanh nói, mặt mỉm cười.“Ừm, lên xe.”Hạng Chí Viễn ngẩng đầu nhìn cô ấy, gương mặt diêm dúa không biểu cảm.